Nhảm ‘_’

Chẳng là tối qua đói quá không ngủ được (sự tình thì dạo này làm việc về khuya nhiều nên tích mì gói – trong đêm khuya vừa ngắm bạn-ấy vừa ăn mì gói – sự việc thuần chất bình-thường nha ‘_’ ; nhưng tối qua hết mì mà quên mua *_*. 3h49 nhận được tin nhắn than đói của Umi, mới chợt ngộ ra lý do tại sao nãy giờ không ngủ được – -), nằm dự tính những việc cần làm, sao đó mà nghĩ sang vài thứ…

Nguyên nhân của việc mất phương hướng là gì, và cái thời khắc nhận ra “tôi là ai và đang làm gì thế này ?” có phải cần một sự việc tầm-cỡ nào đó mới nảy sinh không ? Tóm lại là nó cứ thường xuyên đến và đi như vậy thôi, căn bản thì chắc mình là người dễ thay đổi tâm trạng ‘ ‘ Mà cái vụ buổi chiều gặp một chuyện vui, buổi tối về nhà có thể viết được một cái fic buồn cũng từ đây mà ra nhỉ ? ;__;

Một cách thành thật thẳng thắn chân tình mà nói, đôi lúc mình cũng muốn được như người-khác, đại để thì:

– Trong sáng hồn nhiên hiền lành đáng yêu như bạn T

– Khéo léo ăn nói ứng xử là một người năng động trẻ trung, nói chung thì như hình mẫu lý tưởng của một thanh niên thời đại ‘ ‘

Vấn đề là mình không có khả năng, áp dụng lại câu “mỗi người một hoàn cảnh” thành ra…, hơn nữa chỉ là “đôi lúc” thôi 🙂 Giá mà mình có thể cân bằng tốt giữa thực tế và ước muốn mơ mộng ^^ Cấp bách, cấp bách… Thật tình rất cấp bách. Nghĩ lại xem những quyết định từ bỏ và bám víu đã qua, đâu là đúng sai. Chẳng lẽ phải tập tành suy nghĩ đơn giản…? Bởi vì, giờ phút nghĩ lại những điều trong quá khứ, tâm tình có thể đã khác xưa rất nhiều, hoàn cảnh và mọi thứ xung quanh cũng không còn như lúc nảy sinh một-câu-truyện…

… Nhất thời :”D


Mừng Quốc Khánh ‘_’

Leave a Reply