t ô i . t ố i
m o l – h t t p : / / m o l . v n f i c t i o n .c o m
1.
Có một người bạn đã nhận xét, tôi là người nhạy cảm. Tôi biết ý cô không phải ám chỉ chuyện tình cảm. Cô ở phương xa, không ngờ nhìn ra nỗi sợ của tôi. Chúng tôi trao đổi qua bàn phím, màn hình, qua mạng internet tiên tiến của thời đại. Dòng tin đó hiện ra vào lúc ấy, đã điểm ngay vào mấu chốt vấn đề. Tôi kể với cô vừa đi xem Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, đó là hoạt động của một môn học ở trường. Súng ống và máy bay tôi không nhớ gì, chỉ có hình chụp xác người và những nạn nhân chất độc da cam, tôi chỉ nhìn vài giây nhưng không sao quên được (Tôi không kể với cô là khi vừa rời khỏi khu trưng bày ảnh, tôi đã mong muốn ra khỏi bảo tàng ấy cho nhanh, nhưng buộc phải ở lại chờ những người bạn). Tôi bảo cô chắc tối nay sẽ lại mơ thấy chuyện không hay.
Qủa nhiên tối đó tôi mơ thật.
Tôi biết những tấm ảnh kia chính là nguyên nhân. Giống như có kẻ nhìn lén bạn, chỉ có cảm giác phía sau, quay lưng lại sẽ chẳng thấy ai. Như một người yêu nước, yêu chủ nghĩa hòa bình, đầu tiên tôi nên để những bức ảnh gợi nên lòng căm phẫn với kẻ thù, với ác nhân? Đó là lẽ thường tình…
Giây phút đầu tiên, tôi không thấy gì ngoài nỗi sợ hãi.
Chính nỗi sợ ấy đã hình thành nội dung của giấc mơ. Gìơ nhớ lại, tôi thấy giấc mơ ấy không khác gì một bộ phim kinh dị. Tôi rất ghét phim kinh dị, cả đời tôi sẽ không hiểu người ta làm ra những bộ phim như vậy để làm gì. Tôi có một kinh nghiệm không hay ho gì lúc còn nhỏ, vô tình xem phải một bộ phim như vậy. Thế kỷ con nít của tôi cô đơn, nỗi sợ gặp cô đơn như cá gặp nước, tha hồ vùng vẫy, tha hồ ám ảnh. Vậy mà tôi đã nằm mơ thấy cả một bộ phim đáng sợ.
Trong mơ tôi có khi là nhân vật chính, có khi là người ngoài cuộc đang theo dõi. Nhân vật của phim là những đứa trẻ, gia đình giàu có, chúng đang học hoặc lớp ba hoặc lớp bốn. Cậu bé vai chính (đôi lúc tôi đã hóa thân thành cậu bé này) có một cô em gái, cậu rất mực yêu thương cô bé. Bọn trẻ có súng ống đồ chơi, khi bóp công tắc sẽ phát ra những tiếng nhạc eo éo. Những đứa trẻ thích thú chơi trò trận giả, chạy nhảy, chỉa súng vào nhau, giả chết đủ kiểu. Cậu bé vai chính có một khẩu súng lớn. Giống như súng thần công, nhạc của nó rất to và dài, cậu dùng nó tiêu diệt một loạt kẻ thù.
Những đứa bạn giả chết nhưng đứa nào cũng cười thích thú, chỉ có cô em gái nhỏ không hiểu sao bị đau. Người anh trai và những đứa trẻ khác sợ hãi vây lại bên nó, nhưng cuối cùng nó không sao cả. Tất cả cùng cười vui vẻ.
Tôi nhớ một chi tiết quan trọng, nhưng không rõ nó ở đoạn đầu hay đoạn cuối giấc mơ. Một người đàn ông, mang khuôn mặt của kẻ giết người, không hiểu sao tôi lại cho rằng đó là cha cậu bé. Người đàn ông đứng ở nơi nửa sáng nửa tối, khuôn mặt trông như bức chân dung đã cách điệu, chỉ có những đường nét và mảng đen tiêu biểu. Ông ta nói, các loại súng ống đồ chơi mà lũ trẻ có sẽ phát huy chức năng đặc biệt khi được điều chỉnh. Lũ trẻ không hề hay biết… Lần chơi trận giả thứ hai, chúng ngồi chỉnh sửa súng ống, cũng vẫn đầy đủ những đứa trẻ đó. Sau đấy giống như một đoạn phim trắng hay khúc chuyển cảnh, tôi không thể nào nhớ được… Cậu bé như lần trước, lấy khẩu thần công tiêu diệt kẻ thù. Nhưng âm thanh của nó lần này rất khác lạ… Màn hình phim của tôi bỗng thấy cát trắng và những hạt màu đỏ li ti. Ngay lúc đó tôi ý thức được mình đang nằm mơ, muốn ai đó kêu tôi tỉnh dậy ngay. Nhưng không có ai, tôi buộc phải ở lại chứng kiến phần kết của bộ phim.
Người ta đến đưa xác vài đứa trẻ đi, trong đó có cô em gái của nhân vật chính. Xác chúng không toàn vẹn, như trong những bức ảnh mà tôi đã xem… Cậu bé vẫn sống, tôi đoán nó sẽ phát điên.
Lúc tỉnh dậy, tôi phát hiện ra bụng mình rất khó chịu, một cơn đau nhẹ ở bên hông phải, tôi biết đó là di chứng của giấc mơ. Đồng thời tôi cũng mơ hồ nhận ra, cái mình sợ hãi nhất là việc nhân vật chính của tôi đã gây ra tội ác vô tình kia. Tôi sợ việc gây ra tội ác.
2.
Có một cô gái, khi quen cô tôi đã không còn là con nít. Không có chuyện dễ dàng sợ hãi (hoặc tôi tự tin là như vậy). Cô cùng một cung Hoàng Đạo với tôi, cô vui vẻ và tốt bụng. Đôi khi không khéo léo, nhưng vẻ tử tế nơi cô, trong đời này tôi biết mình sẽ hiếm mà gặp. Tôi nói điều này để bạn hiểu rằng, tôi rất yêu quý cô gái đó, và cô không phải kiểu người thích gây ra nỗi sợ cho người khác.
Nhưng một lần vô tính, cô đã làm điều đó với tôi. Nhắc lại câu chuyện ấy, tôi nghĩ nó có liên quan một phần đến bộ phim trong mơ kia. Ở đoạn nhân vật chính của tôi đã gây ra tội ác, cả đời tôi sẽ không chấp nhận nỗi chi tiết này.
Lần đó là sinh nhật một người bạn, chúng tôi ăn xong bữa ăn, bên ngoài đang là trời mưa. Rất lạnh, lại vào buổi tối. Trong cuộc trò chuyện, cô gái kia kể với chúng tôi về một cuộc kiểm tra tâm lý tội phạm của FBI. Cô đưa ra câu hỏi, sau đó yêu cầu chúng tôi trả lời. Tôi là người duy nhất trong những người ở đấy trả lời đúng đích câu hỏi. Theo đó có thể kết luận, tôi là phần tử nguy hiểm, có tố chất trở thành kẻ giết người hàng loạt. Mọi người cùng nói vậy. Tôi rất bình tĩnh trả lời, Không, mình chỉ là người thông minh, câu trả lời kia là do mình suy luận (quả thật là vậy). Nhưng có một người cứ luôn khẳng định điều kia. Giây phút ấy tôi rất giận cô. Bởi giữa cơn mưa buổi tối, cái kết luận kia như cơn gió lạnh, lại biết phát sáng, đưa qua đưa lại, xuyên qua người tôi. Tóm lại nó khiến tôi run lên.
Sau tối đó, tôi nhiều lần nằm mơ thấy phải đối mặt với một kẻ giống hệt mình. Nó hay cười cười, bảo rằng tôi chỉ là bản sao của nó, chỉ là nhân vật hư cấu của nó. Trong những giấc mơ đó tôi luôn không cử động được, chỉ biết mở to mắt mình. Nằm mơ thấy chính mình sao lại đáng sợ như vậy? Tôi thậm chí không thốt ra được một âm thanh rõ ràng. Và nếu có, thì chỉ là tiếng la khi tôi thức giấc.
Tôi có kể lại giấc mơ đó cho một vài người bạn. Mỗi lần kể lại, nếu trước mặt có một ly nước, tôi luôn nhắc nó lên, uống vào thật nhiều. Tôi biết họ không thể nào hình dung được nỗi sợ trong mơ của tôi. Tôi xem giấc mơ ấy như một dị thai, như yêu quái xuyên mọi không gian, tôi sợ mình không quên được nó.
3.
Tôi đang gõ bàn phím. Tốc độ nhanh hơn bình thường. Tôi biết mình đang run rẫy khi gõ những dòng này. Nhưng nếu không kể ra những sự việc kia, tôi sợ trí óc mình sẽ tiếp tục sáng tác ra một cậu chuyện khác, vào lúc tôi đi ngủ.
Chuyện tôi-tối đã kể xong. Gìơ đang là ban khuya. Tôi cầu mong nhìn thấy thiên thần trong giấc ngủ sắp đến. Thiên thần với khuôn mặt lành mạnh, thân thể và và đôi cánh còn vẹn nguyên.
*thấy tội lỗi quá à…*
Lần sau hứa không nói chuyện kinh dị trước mặt bạn với SS nữa T_T SS nó cũng sợ chuyện kinh dị. Bạn đừng bị ám ảnh nữa nha.
*Ôm ôm*
Lâu rồi mà, với lại tại mình mà ‘O’
SS nhát mà sao lúc nào cũng máu vậy T_T
Thì nó là Sư tử mà, ham hố mà T_T
nhưng mình ko nhát kiểu mol :-”
Kiểu như mình chưa kịp sợ thì bạn mol đã sợ rồi.
Mà khi trêu những người còn íu tim hơn mình như mol thì không thấy sợ ha :^o
Chỉ có tiểu nhân mới có những hành động như thế >.>