Thủy tiên đã cỡi chép vàng đi
Hoa sen lệ đỏ trong đêm dài
Mình đọc, vẫn cảm giác thiếu một cái gì đó. Với “Anh đào xa tít tắp”, dù không thích kết thúc, nhưng phải thừa nhận là nó hợp lý, “trọn vẹn”. Còn, Thủy Tiên Chép Vàng cứ cho cảm giác “thiếu”. Do Duyệt dành quá nhiều đất cho quá khứ của Quỳnh, đến lúc hiện tại – là thời điểm thể hiện sự cố chấp, bám víu quá khứ của cô, thì dường như chưa đủ ? Những đoạn với Trầm Hoa, theo mình thấy, là những đoạn thấy rõ nhất tính cách của Quỳnh, cũng chừng như quá ngắn…
Nhưng Duyệt cứ cho Quỳnh “rồi sẽ đứng vững một mình” như thế, mình quả thật rất khâm phục. Duyệt 22 tuổi có thể tạo ra được những nhân vật, tình tiết như thế, mình rất khâm phục. Cảnh thả cá chép, thì không còn gì để nói. Lúc đó cứ nghĩ, hai con người này, ước mơ lấp lánh biết bao…
Bao giờ mới có được sự tự tin như thế ? Nói như trong “Hoa đào cứu rỗi”, “như một chú thỏ” ^^