Tags: San

Trong file Word của tôi, San đang thu dọn hành lý và chạy vào thành phố này. Nói chung đó là chuyện nó theo trai, tôi hy vọng nó có một kết thúc tốt đẹp. Những khi nằm mơ, tôi có nhớ ra lúc San chào đời. Chính là thời điểm tôi chôn xác con dế trong khu vườn ở ngôi nhà thứ nhất. Mộ con sinh ra, và San xuất hiện. Là vậy, nỗi buồn của tôi chính là tế bào của San. ADN của cậu ta kỳ quặc vô lối, mọi biện pháp khoa học, mọi phương thuốc tình cảm đều không cải thiện được. Tất cả là lỗi tại tôi, nhưng tôi không có nhu cầu sám hối.

Tôi không bao giờ kể cho San nghe chuyện những loài hoa tự sát hoặc con người tự sát, chuyện tự sát ở biển sâu hoặc cảnh treo cổ rùng rợn. Tôi không mặn mà với chúng, tôi không muốn San bắt chước những việc đó. Thành ra San sẽ không bao giờ làm chuyện hèn nhát và hiệu quả kiểu vậy. San cũng không biết Yahoo! Message là gì, cũng như chuyện người ta có nhiều cách tỏ tình khác ngoài kiểu viết thư và nói thẳng. Cuối cùng thì San là một đứa mù công nghệ và cố chấp sống sót. Tôi không nghĩ điều này tiêu cực, chỉ thấy nó ngây thơ.

Cuối cùng thì San ngây thơ nên tôi có thể khóc mỗi lần đối diện.

Hôm nay tôi phải nhờ San làm giúp một việc. Thật ra tôi có thể trở thành Ai đó để bước vào căn phòng không số, điền thêm vào những chữ nhỏ li ti, liệt kê tội tình bản thân, sau đó ăn một trái táo, uống một ly nước, xem như chưa có gì xảy ra. Nhưng điều tôi muốn là trút tội cho San, cậu ta nhất định sẽ sửa chữa, và kô bị ai ghét bỏ.

Tội lỗi (từ giờ là) của San, là chuyện nó không thích một người, một cách không công bằng. Có lẽ là từ nơi chốn của người ấy. Cái nơi chốn ấy không có tay chân và con người cũng chẳng ác ý, cuối cùng đã đẩy San ra xa vài thứ ấm áp. Câu truyện dài và phức tạp chỉ đi được đến kết luận nhỏ: San phải gánh tội không thích người ấy.

Là San. Tôi hy vọng cậu ta có thể sửa chữa câu truyện không công bằng ấy. Trong lúc tôi có thể cười và ăn một trái táo.

Leave a Reply