Bởi vì không tìm ra chủ mưu của những vụ kẹt xe, đành nhìn mọi người xung quanh cùng bí ẩn với mũ bảo hiểm. Lúc nhìn lên trời thì đúng là mình muốn bay, nhưng sao gắp theo xe Wai được? (động vật có cánh chỉ gấp theo được tối đa thứ có trọng lượng khoảng bằng nó thôi, ý là mình với bạn kia cộng lại cũng đâu bằng cái xe). Stress tẩu hỏa, đi uống nước tắc. Thấy tiền là nhớ lại tấm toang trắng dùng vẽ sơn dầu, 60k, vẽ kô tẩy được – – Thuốc Wai mua uống vô buồn ngủ quá, lâu lắm rồi mới uống lại cafe giữa giờ học. Nhưng cuối cùng cũng trốn về giữa chừng, bỏ anh người mẫu bơ vơ lại lớp.
Thật tình là đăng nghĩ tới bạn Bí Ẩn 2, Bí Ẩn 1 nói nếu nó bệnh chết mà mình kô làm gì được thì cứ xem như không biết. Làm đếch gì vậy được? Nếu có chức năng điều khiển tình cảm kiểu nút vặn thì nói làm gì :-X
Ai có blog T.Tr thì quăng mình với ‘ ‘
http://360.yahoo.com/profile-K6JhHtwyeqnOauVpYPoPqQRE4Ns-?cq=1