Lâu lắm rồi mới thích một bài như thế này. Mình không ti vi đài báo nên chẳng biết nó ra từ lúc nào, lần đầu tiên được nghe là trong giấc ngủ. Chính xác là trong giấc ngủ, lúc lấy đang ngủ ngoài phòng trước – trời mát ‘ ‘ Nhỏ ở phòng đó mở CD có bài này, đến đoạn điệp khúc thì mình từ từ thức dậy. Cảm giác rất dễ chịu… Nếu là lúc xưa, sẽ rất ghét cái kiểu nội dung “yêu nhưng thậm chí còn sợ em nhìn thấy”, nhưng giờ nghe hoài lại rất thích, kiểu cảm giác “buồn nhưng chấp-nhận”… Kỷ lục là đã nghe bài này suốt một đếm không ngủ (vì làm đồ án ‘ ‘). Muốn viết fic về nội dung bài này quá :”|
Tôi yêu em như bầu trời đầy nắng chứa chan
Như hương mùa, về thật nhanh đùa trên phố bình minh
Em – Là hồn nhiên ngọt ngào như đám mây phiêu bồng
Này em chúng ta…. Gần hay rất xa?
Tôi bên em nghe bình yên về đây hát ca
Trong tim mình, một dòng sông vừa tan tuyết miên man
Yêu …. là khi mơ về em tôi cũng rất khẽ khàng
Sợ tôi ưu tư bóng tối lọt vào đôi mắt trời xanh của em
Vì tôi yêu em tự do, như loài chim trong khu vườn gió
Tôi yêu em lộng lẫy cho tình quá run
Mong manh như trong mơ trên những cánh đồng hoang
Không gian lặng thinh bên em nơi con đường vắng
Lung linh muôn giọt sương trong ngần tiếng em cười vui…
Lòng tôi mênh mang tình yêu, như loài cây xanh tươi mùa đông
Biết có lúc trang sách cuộc đời lướt nhanh
Để tôi quên hết yêu đương tinh khôi của tôi
Em vẫn là em say sưa an nhiên không biết
Một mình tôi giữa một ngày nắng lên tan vào giấc mơ…
Thực ra mình khá thích nghe Hải Yến hát (tuy không mấy khi quan tâm lời). Thích album Thềm Nhà Có Hoa của cô ấy : )
Nhìn bên ngoài cũng là một người có cá tính.
Vụ WS, bạn lại vất vả rồi ^^.
Hải Yến này hình như không phải Hải Yến của Thềm Nhà Có Hoa đâu. Giọng bạn kia nghe trầm và rock hơn sao ấy ‘-‘