3KD #15 – Sau lần Thức Giấc

3KD #15 – Sau lần Thức Giấc
mol – http://mol.vnfiction.com

Ngày thứ…

Húc Tử mở mắt. Không rõ bây giờ là lúc nào. Nhìn ra cửa sổ hồi lâu, anh nhận ra đoàn tàu vừa đi qua một chốn cũ, vách đá có khắc một chữ Oa khổng lồ. Anh đã thấy nó vào lần thức dậy thứ sáu. Con tàu có lẽ đã đi vòng quanh.

Húc Tử xuống giường, đi dọc hành lang, mỗi bước đi đều có cảm giác lắc lư. Anh đến toa ghế ngồi, vẫn không có ai. Chỗ ngồi quen thuộc đã dọn sẵn bữa ăn.

Anh dùng một chút thời gian nhớ lại giấc mơ vừa qua. Rồi nhìn lại ảnh cậu. Anh đã có một tấm ảnh của cậu, nhưng không phải do chính mình chụp. Hồi tưởng lại vẻ điên tiết của cô gái đó, anh nghĩ chính cô ta mới là kẻ đã làm cho đám gia nhân sợ hãi, lùi xa trận chiến giữa hai người. Anh đã ra đi với tư cách một kẻ phạm tội, phá rối gia can, trộm cắp kỷ vật. Thành phố ấy đã thành một dấu vết tội trạng của anh. Không có sự dung thứ, anh cần ra đi và mang theo dấu vết ấy.

Anh ngồi xuống băng ghế, bắt đầu bữa ăn một cách chậm rãi.

Đó là khởi điểm của những lần Thức Dậy. Nhưng đây là lần thức dậy thứ mấy, anh không còn nhớ nỗi.

Họ đã tan biến, những vị khách ấy, ngay trong giấc ngủ đầu tiên của anh. Anh tưởng chừng như họ đã xuống ga cùng một lượt, hình dáng và thân phận cùng tan biến, để lại con tàu trống rỗng. Chỉ còn mỗi anh.

Anh chưa bao giờ thử đến khu đầu tàu. Giả sử không có ai ở đó, anh cũng không thấy lạ. Đóa hoa thủy tiên vẫn tươi nguyên sau bao nhiêu giấc ngủ, anh không thể hoài nghi về sự mầu nhiệm của thế giới. Có lẽ là cậu, bằng khả năng vốn có của mình, đã quyến dụ được một vị thần hay quỷ dữ nào đó, họ cùng ở một nơi, nhìn anh lọt thỏm trong trận đồ của mình. Húc Tử không chút phép màu, nhưng nếu cậu còn tồn tại, dù ở thế giới nào, anh vẫn muốn đến nơi ấy.

Tối nay mong em đừng chảy máu. Anh nói thầm, rồi bỏ tấm ảnh trên tay vào một bên túi áo. Anh cần nhắm mắt, trong lúc đang ra đi.

Ngày thứ…

Húc Tử mở mắt. Không rõ mình đã ngủ bao lâu. Anh định thần hồi lâu và nhận ra con tàu đã dừng hẳn. Ngoài cửa tàu là một khoảng xanh mướt. Trời và cây.

Húc Tử bước xuống giường, đi dọc hành lang, mỗi bước đi đều rất vững trãi. Anh đến toa ghế ngồi, nhiều người đã ở đó trước. Chỗ ngồi quen thuộc của anh vẫn trống, nhưng không thấy bữa ăn nào được dọn sẵn…

Anh nghĩ, có lẽ mình đã đến nơi.

***

Ở góc hành lang, anh dừng lại châm một điếu thuốc. Anh xác định mình cần nghỉ chân, ở cái nơi hơi thiếu ánh sáng và đầy lạnh lẽo này. Cô gái kỳ lạ đã nói nơi đây là chỗ của anh, chính là căn phòng có cánh cửa gỗ đằng kia. Hình dáng cánh cửa khiến anh nặng lòng, anh buộc phải dừng chân.

Húc Tử không có khái niệm gì về nơi mình đang ở. Dù cô gái tự xưng là Giám Khảo kia đã giải thích đôi điều, anh vẫn có cảm giác mình như đang mơ. Nằm mơ thì không nên thắc mắc, anh có thể xem đây như những ngày trên tàu, mọi hành khách hoặc vô hình hoặc đã tan biến. Như họ, những người trên bàn ăn, anh có thể thấy họ vui tươi, buồn đau, trác táng, hoài cảm, không thân phận, trầm uất, thương xót chính mình, nhưng không sao nhớ được tên họ. Có lẽ chỉ là thay đổi quang cảnh, Húc Tử sẽ lại tiếp tục những giấc ngủ và những lần thức dậy của mình. Anh đã không thể là kẻ vứt bỏ được hồi ức, quá khứ, không thể hồi sinh lần thứ hai… Mọi kỳ tích đều không thể xảy đến, vậy nên anh chỉ có thể nhìn cậu trong mơ.

Điếu thuốc đã tàn. Húc Tử cần đi ngủ. Anh bước nhanh về phía căn phòng với cánh cửa gỗ. Hy vọng trên chiếc giường không có vết máu nhờ nhờ đó.

Thoạt tiên anh đã suy tính đến việc giết chết cô gái trước mặt, hoặc sẽ tiêu hủy tấm thẻ bài khi nó lại xuất hiện. May ra bức ảnh kia sẽ trở lại.

Anh đừng quá căng thẳng, cô gái nói, và trước mắt anh, dung mạo và hình dáng của cô lại bắt đầu thay đổi. Lần này là một người đàn ông.

Hãy nói cho tôi biết khi nào anh thấy hài lòng. Gìơ người đàn ông lại nói.

Húc Tử cúi mặt, anh bắt đầu nghĩ tới việc tấm ảnh của chàng trai kia đột nhiên biến mất. Lần thức dậy cuối cùng trên tàu, anh đã không lấy nó ra khỏi túi. Và đến lúc bước vào căn phòng này, không rõ kẻ nào đã tráo đổi tấm ảnh của cậu thành thứ đó – tấm thẻ bài chẳng liên quan gì với anh. Mà giờ thì nó đã thành người, hơn nữa lại ra đang sức thay đổi dung mạo, làm như một trò vui. Anh có thể nhận biết được vài nhân dạng trong số đó, nhưng việc này không can hệ gì đến cảm giác trắng tay nơi anh.

Dừng lại đi, anh nói. Ngước lên nhìn, trước mắt anh là một cô gái trẻ. Tóc cô buông thẳng, váy dài và áo khoắc đậm màu. Anh nhận ra cô, đó là nhân vật trong một bộ phim đầy cái chết. Cô có một làn môi ương bướng, thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt đẹp. Cô là người hay xuất hiện trong các bộ phim chàng trai kia vẫn xem vào những buổi khuya, trong phòng anh.

Cô ở đây làm gì? Húc Tử xưng hô như vậy, chẳng quan tâm liệu nó có chính xác hay không.

Để giúp anh.

Tôi không biết cuộc thi này để làm gì. Tôi sẽ ngủ ở đây một thời gian, rồi sẽ đi…

Tôi có thể giúp anh nhiều việc.

Không cần. Trả tấm ảnh cho tôi.

Tôi không biết nó ở đâu. Nhưng đến lúc cần nó sẽ xuất hiện. Hãy ở lại đây đến lúc đó.

Cô ta nói giọng nhẹ nhàng, thái độ rất tự nhiên khi đứng trước Húc Tử, như thể đã quen anh từ trước đó. Anh thấy mệt mỏi, anh không thích các cuộc tranh luận, không thích suy đoán, có lẽ anh nên để mặc con người – hay cũng có thể là thứ gì khác – trước mặt và bắt đầu giấc ngủ của mình.

Anh thích diễn viên này à? Cô gái chỉ vào chính mình, lại bắt đầu nói. Hoặc nếu anh thích ai khác, tôi có thể biến thành như thế.

Ai mà tôi thích…?

Phải, những minh tinh. Tôi có thể biến thành người anh thích.

Húc Tử im lặng, anh đang ngồi trên chiếc bàn có những chậu thủy tiên, màu trắng của hoa nhìn sao cũng có cảm giác lẻ loi kỳ lạ…

Có một người, ở chỗ tôi, rất nhiều người yêu thích cậu ta… Anh bắt đầu nói, cô gái nhìn thẳng vào anh, ánh mắt chân thành mà anh không quen. Anh nói về thân thế cậu, mái tóc mềm nhưng không thẳng nếp, trang phục cậu vẫn mặc, nơi cậu hay đến… Anh biết rõ giọng mình nghe rất mất phương hướng, cuối cùng phải kết thúc đoạn miêu tả bằng cách châm thêm một điếu thuốc.

Tôi không biết người đó, có lẽ cần phổ biến hơn một chút…

Được rồi. Cô cứ thế này đi. Tôi muốn đi ngủ.

Vậy, hẹn gặp anh sau. Cô gái nói rồi biến mất, có lẽ đã có một nụ cười trước khi biến mất. Húc Tử nhìn thấy một lá bài từ trên không trung đáp xuống mặt bàn, cũng kỳ lạ như cái cách mà nó tuột khỏi tay anh và hóa thành người khi nãy. The Star. Anh nhìn kỹ lá bài, để ý thấy những ngôi sao in trên nó rất giống hoa thủy tiên. Anh không rõ mình đang ở trong câu truyện cổ tích nào, cũng chẳng biết liệu sẽ có một kết thúc có hậu hay châm ngôn sâu xa gì không. Anh không biết rõ nơi này, không quen biết ai ở đây, mỗi hơi không khí anh hít vào cũng có cảm giác xa lạ. Xung quanh anh đầy người. Nhưng họ chưa từng gần anh, chưa từ cọ sát người anh, chừa từng tự sát, chưa từng ám ảnh anh. Phải chăng đây là cảm giác mà anh quen thuộc? Vào những ngày chưa gặp cậu, chẳng phải anh vẫn luôn hài lòng với sự riêng tư ấy?

Húc Tử dụi tắt điếu thuốc, ngón tay anh thon dài nhưng mạnh bạo. Anh để mặc lá bài trên bàn, quyết định đi ngủ.

***

Lá thư nói, Hôn lấy một ai đó.

Anh đọc nó vào buổi sáng, lúc đã khá muộn. Trước khi anh quyết định lãng quên nó, cô ta đã xuất hiện.

Hãy làm đi. Cô nói, trong khi anh vừa bắt đầu công việc thân quen của mình – xem xét máy ảnh. Húc Tử chỉ mang theo một chiếc máy ảnh, anh ra đi vội vã và đột ngột, phần lớn đồ đạt đều để lại nơi đó. Anh đoán chúng đã bị cô gái kia tiêu hủy, trong khi hoặc đập phá hoặc ném chúng vào đóng lửa, cô hẳn cũng có nét mặt căm thù tột cùng như khi nhìn anh đập bể khung ảnh trên tường, lấy đi một tấm ảnh của người anh họ. Đó là tấm ảnh đẹp nhất của cậu. Là ảnh đen trắng. Nụ cười không màu có thể nhuộm thắm anh…

Đó là đề thi thứ nhất. Anh hãy làm đi. Cô gái xinh đẹp cứ nói, rất kiên nhẫn chờ đợi bên cạnh anh.

Anh có mục đích mà. Hãy thực hiện những yêu cầu đó để đạt được mục đích của mình.

Tôi có thể quay về đó và lấy một tấm ảnh khác.

Không, không phải điều đó.

Húc Tử quay qua nhìn cô. Anh cảm thấy cô quá phiền phức, kiểu xuất hiện như bóng ma của cô, cái cách cô nói như thể thấu tỏ mọi chuyện…

Dù sao anh cũng chẳng có việc gì để làm, đúng không?

Họ đứng đó, trang phục nhạt màu, nổi bật trên nền cây xanh. Anh đã nhớ được tên hai người đó, họ nói cùng ngôn ngữ với anh. Đó là một buổi chiều se lạnh, do sự đánh mất khái niệm thời gian khi còn trên tàu, anh chỉ có thể đoán bây giờ là đầu đông.

Anh đứng cách họ rất xa. Thật sự không có nhu cầu giao tiếp.

Họ đang trò chuyện, có vẻ là một câu truyện sáng trong. Thi thoảng mới nhích vài bước chân, thật sự rất tĩnh lặng. Họ trạc tuổi với cậu, cũng có nét trẻ con như vậy. Anh nhìn dáng vẻ đổ vỡ và mơ ngủ của cả hai, phần nào cảm nhận được cái thiên hướng có thể gây ra những chuyện không ngờ nơi họ. Dù sao, có lẽ người trong lâu đài này chẳng ai là bình thường cả.

Cậu con trai bên phải chợt nghiêng mặt qua, Húc Tử bắt đầu nhìn kỹ khuôn mặt cậu. Anh thấy cậu ngây thơ và tuyệt vọng. Khuôn mặt nhìn nghiêng như thành tố của một vườn hoa nát tươm, trong phút chốc khiến anh xúc động. Anh đưa máy ảnh lên như một thói quen. Anh bấm nhanh vài kiểu, không có quá nhiều suy tính hay dụng ý.

Chụp lén người khác là hành vi xấu đấy.

Lúc Húc Tử quay lại, cái kẻ đã thốt ra cái câu tiếng Anh ấy đã ở cách anh vài bước chân. Hắn đi xa dần, không hề quay lại. Dáng người tây âu cao và vững chãi, bước đi nào cũng như muốn đạp bằng hết thảy. Cái điệu bộ tự tin đó anh vẫn hay bắt gặp trong những thành phố đã ghé qua, những người loại ưu, như An Vũ từng gọi. Anh nhớ đã từng có kẻ cũng với một phong thái như vậy, ghé qua nhà trọ tìm cậu. Tôi thích những người gần với cái chết như anh hơn, cậu cũng từng nói…

Hôn anh ta đi.

Lần này thì Húc Tử không còn giật mình nữa, cô gái đó lại đứng trước mặt anh.

Tôi biết anh không muốn hôn hai người kia. Đi gặp thêm người khác chắc không phải mong muốn của anh. Hôn tên đó thì không có thể xem như chẳng có gì.

Cô ta nói những câu đó một cách liền mạch, như thể quân sư đang vạch ra chiến lược cho chủ nhân, lý lẽ sắc bén, hợp tình hợp cảnh.

Nếu anh còn đang thắc mắc làm sao mà tên đó chịu cho anh hôn thì tôi đã có cách này.

Cô níu anh xuống, bắt đầu thì thầm vào tai. Còn anh thì tự nhủ mình nên kiên nhẫn.

Đó là một tình huống mang tính hài hước.

Anh ở đấy sau bụi cây. Cô cùng hắn đứng phía trước. Lúc hắn nhắm mắt, anh biết kế hoạch đánh tráo nụ hôn sắp sửa bắt đầu. Anh đã nghĩ cô hẳn là có năng lực bùa mê, hoặc giả gã đàn ông kia là một tên háo sắc. Họ tráo đổi vị trí trong một khoảnh khắc, vừa đủ để anh hoàn thành bài thi.

Húc Tử đã bước về phòng mà không nhìn lại hai người. Anh cũng chẳng rõ cô đã thoát khỏi hắn bằng cách nào. Nhưng lúc vừa bước vào phòng, anh đã thấy tấm thẻ bài sát bên một chậu thủy tiên. Húc Tử nhìn nó một lúc rồi dự tính đi ngủ. Anh thích chiếc giường này, nó cho anh cảm giác như mình nằm sát bên cậu, sát bên tình yêu, không liên quan đến việc cậu đã chết hay chưa.

Anh ngã lưng xuống giường, nhưng rồi lại ngồi dậy, có điều gì đó khiến anh chưa vội bắt đầu giấc ngủ. Phải chuẩn bị dụng cụ rửa ảnh. Anh đã dựng một nơi rửa ảnh, ở góc tối nhất, với nhiều tấm vải đen. Dường như anh có thể tìm thấy mọi thứ ở lâu đài này, kể cả thuốc tráng phim. Anh không nhớ nhiều về đối tượng mình đã hôn, dù là tên đi nữa. Nhưng còn họ, anh muốn xem vẻ đẹp đơn bạc, không ổn định đó qua ống kính của mình sẽ biến hóa thế nào. Nếu từng chụp ảnh cậu, hẳn anh cũng có cái say mê đằm thắm mà vô hồn này…

Anh được ở yên với công việc đó. The Star không hiện hình và nói gì nữa. Suốt cả đêm ấy và nhiều ngày sau.

Leave a Reply