Lúc tối vừa đọc xong Anh Quốc Tình Nhân của Hồng Ảnh. Nói ngắn gọn là không thích lắm ‘ ‘ Chuyện này có thể lý giải bởi những nguyên nhân sau đây:
1. Nội dung không có gì lôi cuốn mình, văn phong cũng vậy ‘ ‘. Nếu không có cái nền lịch sử và sự “xung đột Đông-Tây”, cốt truyệt sẽ không hơn những tiểu thuyết tình cảm đơn thuần là mấy. Giọng văn “bình thường”, đôi chỗ miêu tả quá ước lệ, là kiểu mà xưa nay mình thấy dễ đọc, dễ hiểu… dễ quên ‘_’
2. [Có thể do người dịch] Những cảnh quan hệ của hai nhân vật chính được miêu tả thô quá. Có thể do mình không hiểu văn hóa Trung Quốc được bao nhiêu – không thể đánh giá vị trí của cái được gọi là “thuật phòng the” và cả Kim Bình Mai, hay giai đoạn thuốc phiện tràn lan ở Trung Quốc… nên một số đoạn đoạn cảm thấy khá phản cảm.
3. Đọc xong thì phát hiện được phía sau còn mấy bài nhận xét kèm theo, trong đó Huỳnh Hiểu Minh đánh giá đây “là một tiểu thuyết đạt chuẩn chuyên nghiệp, vừa thích ứng thị trường, vừa đảm bảo tính nghệ thuật”. Nếu chỉ với nội dung và cách viết như vậy, thì mình không thích “tiểu thuyết chuyên nghiệp” T_T Hiển nhiên, có những mặt / những nội dung mà người ta phải có một số kinh nghiệm để nhận biết hết, nhưng với “trình độ” ở tuổi này, mình không thấy Anh Quốc Tình Nhân là một tiểu thuyết hay.
… Ước gì cả thế giới xài chung một ngôn ngữ nhỉ, như vậy không có chuyện cần phải dịch tác phẩm ra thứ tiếng khác, không có chuyện người dịch “sáng tạo” lại tác phẩm, không có chuyện “hiểu lầm” với tác phẩm nước ngoài ‘_’