Mai khôi

mai khôi

San K+ // Baka // A “Xe Thùng” Oneshot ‘__’

Tôi đã nhặt được nhà từ nhiều năm trước.

Nhà tôi nằm sát mé vực thẳm, không rõ là do ai dựng nên, lúc đi lang thang qua con đường không bóng người này, tôi nhặt được nó và vào ở luôn đến giờ. Nhà gỗ chính hiệu, bốn vách được hợp thành từ những cây gỗ tròn xếp theo bề ngang. Nhà rộng mười hai mét vuông, có một phòng vệ sinh một mét hai ở góc. Tài sản bên trong bao gồm một cái giường, một bàn đựng đồ nấu ăn, một thùng các tông đựng quần áo, và một bóng đèn tiêu thụ điện kém, tất cả đều cũ sì, sắp mục nát, giống như bản thân ngôi nhà.

Nói chung đó là một căn nhà không ai thèm ở.

Hiện tôi đang sống trong ngôi nhà không ai thèm ở. Một mình. Căn nhà này tệ đến nỗi bọn chuột gián cũng không thèm đếm xỉa. Tôi trồng hoa hồng ở phía trước, đó là kế sinh nhai của tôi. Lúc tôi tới, đã thấy vườn hồng có sẵn, dù rất xơ xác, chuyện thật kì lạ, ai trồng cả vườn hồng bên bờ vực như thế ? Và cái con người hư ảo lạ lùng đó giờ đã đi đâu ? Chết rồi chăng ? Không di chúc để lại, tôi hiển nhiên kế thừa ngôi nhà và vườn hồng của người đó, kế thừa luôn cả sự cô độc thấm đẫm khu đất này… Ở đây chỉ có hoa hồng. Đất sỏi đá nhưng chẳng hiểu sao mà chúng vẫn mọc tốt. Có lẽ chúng thương tôi…

Hàng ngày tôi dậy sớm, chăm sóc hoa, cuối tuần lại đạp xe hơn năm cây số, chở hoa hồng vô thành phố, bán cho những người xa lạ, tranh thủ tìm chút thân quen nơi họ. Đôi khi đói hơi người đến phát khóc… Sẵn nói luôn, tôi mười bảy tuổi, là một đứa học hành không tới đâu, hay mơ chuyện viễn vong, mỗi sáng thức dậy đều phải đem đổ cả đống giấc mơ tối hôm trước xuống vực, sống như người ẩn dật giữa biển hoa hồng. Tôi không biết mình chui từ đâu ra, chỉ nhớ lúc bắt đầu nhận thức được sự đời, nhìn quanh đã chẳng thấy tí thân nhân nào.

Nói chung tôi là một thằng con trai không ai thèm biết tới.

Thằng con trai không ai thèm biết tới có vài đứa bạn: tiếng gió hú từ sáng đến tối, nỗi cô đơn không tự ý thức và hoa hồng đỏ thắm.

Tôi sống giữa ba đứa bạn đó, tâm trạng dật dờ không rõ lý do.

Bóng đêm có nhiều tiếng gió. Mỗi lần nó tới là tôi như chìm vào thế giới khác. Tiếng gió làm căn nhà lung lay, làm tôi lung lay…Tôi gọi hoa hồng. Chúng không tới.

Đó là thứ bạn bạc tình bạc nghĩa, hễ đêm tới là không thấy mặt. Bỏ tôi chỏng vó với những giấc mơ đầy tiếng gió. Đó là những giấc mơ chết chóc, thường là té xuống vực, không kẻ nào ở bên. Chết không ai hay biết liệu có là một điều đau đớn ?

Tôi mười bảy tuổi, nhưng tưởng như đã sống bên bờ vực hàng thế kỷ.

Hoa hồng chỉ bạc tình bạc nghĩa về đêm, còn tiếng gió hú và nỗi cô đơn lại là những đứa bạn độc ác không lương tâm, thường xuyên ăn hiếp tôi đến phát khóc.

Một hôm, nhà tôi sập.

Cả biến hoa hồng thân yêu cũng tan nát không còn manh giáp. Tôi đạp xe về, nhìn từ xa đã thấy cảnh tượng thương tâm.

Nó, cái xe thùng đã tàn phá tất cả những gì tôi có, đang bình thản nghỉ ngơi, trông tướng mạo không chút gì tỏ ra thương xót. Một thằng chân thấp chân cao bước xuống từ buồng lái, thêm hai thằng từ cái thùng đằng sau. Tôi, tay ôm đám hoa hồng bán còn dư, đứng bên cạnh chiếc xe đạp, nhìn bọn tàn phá không chút cảm xúc.

– Tiêu rồi… – Thằng cao nhất nói, tóc nó đỏ, là cái thằng bước ra từ buồng lái. Nó đi từ tốn, đá đá đám hoa hồng te tua. Không do dự, tôi nhặt ngay cục đá gần nhất, ném thằng vô đầu nó.

Thằng tóc đỏ á lên một tiếng, xong ba đứa quay qua nhìn tôi. Tôi bước gần lại, thẫn thờ nhìn đám tàn tích, trong phút chốc, tôi chả còn cái quái gì, ngoài hai đứa bạn độc ác Gío Hú và Cô Đơn. Nghĩ đến đó, tôi khóc ré lên.

– Nhà… của cậu hả ? – Một đứa Kẻ Thù nói, tóc nó đen, cao cỡ tôi, giọng tử tế, cả ánh nhìn cũng tử tế. Nhưng tôi vẫn cứ khóc oa oa, tay ôm hoa hồng khư khư, quyết tâm bảo vệ chúng.

– Chúng tôi xin lỗi… Tại hắn lạc tay lái… Chúng tôi sẽ bồi thường cho… – Một đứa lại nói.

Tôi nhìn nó qua làn nước mắt lem nhem, đám hoa hồng bạn tôi, liệu tụi nó có cứu sống được không ?

Chuyện mai khôi…“Mai khôi” nghĩa là “hoa hồng”, tôi coi cọp một cuốn sách trong hiệu sách gần trung tâm phố núi (chỗ vẫn bán hoa), thấy nói như vậy. Từ này ăn sâu vào tâm trí tôi, đó là tên bạn tôi…

Mai Khôi có gần trăm đứa. Những lúc không ở trong phố, tôi chỉ muốn nhìn bọn nó. Chúng thật đẹp, toát đầy sinh khí, như những người yêu nhau vẫn thường thấy trên đường phố. Màu đỏ thắm huyền thoại luôn mang nhiều sắc thái tình cảm,… dạt dào tình cảm. Giống như chúng đang nói chuyện với tôi. “Cậu đói chưa ?”, “Hôm nay bán được mấy đứa tôi ?”, “Coi xong quyển sách bìa đỏ trên kệ cao nhất chưa ?”… Nguyên một vườn hoa hồng mọc trên sỏi đá, vỗ về an ủi một kẻ như tôi, liệu có điều gì đẹp hơn thế ?

Ban ngày, Mai Khôi là bạn thân của tôi. Ban đêm, dù tôi oán trách, chúng cũng không cách nào vào với tôi được. Tôi cũng đã từng thử ngủ giữ vườn hồng, thử bao nhiêu thất bại bấy nhiêu, sáng ra tưởng chừng như đông cứng vì gió lạnh. Thế là tôi phải cố gắng vượt qua một đêm nhiều tiếng gió và những giấc mơ, trong căn nhà gỗ ngàn năm không chút sinh khí, cầu mong cho trời mau sáng, để vùng chạy ra với Mai Khôi. Những đóa hồng rung rinh trong màu hừng đông, là cảnh tượng đầu tiên tôi thấy trong một ngày. Mỗi khoảng khắc ấy, tôi như được giải thoát khỏi thế kỷ cô đơn, khỏi những cay đắng không lí do, tâm hồn thoáng chốc ngập đầy…

Yêu Mai Khôi, tôi chỉ không muốn mình cô độc.

Hắn đốt một đám lửa (lấy gỗ từ căn nhà đã sập của tôi), tôi ngồi chính giữa thút thít, hai bên là nó và cậu ta. Chiếc xe thùng vẫn ở nguyên chỗ cũ, bốn bánh của nó dẫm đạp trên vườn Mai Khôi của tôi. Bọn họ cho tôi ăn cái gì đó tựa như cá đóng hộp đun nóng lên. Đây là hàng cao cấp, tôi vét sạch cả chút nước dính ở đáy hộp, vừa ăn vừa khóc, ăn xong vẫn còn khóc.

Ba thằng chẳng nói gì, lặng lẽ ăn. Nó thấy tôi ăn xong vẫn còn khóc, liền đưa thêm một hộp cá nữa, loại khác, cũng ngon tuyệt như cái lúc nãy.

– Muốn bao nhiêu ? – Hắn hỏi, giọng có vẻ chân thành, nó thì cười cười với tôi, riêng cậu ta ngồi im, khuôn mặt nhiều sắc thái, kiểu muốn nói nhưng không biết nói gì.

Tôi ăn xong hộp cá thứ hai, liền cúi xuống nhìn đám hoa hồng còn sót lại, tự nhiên lại thấy nghẹn ngào…

– Ê nè…

– Tôi không biết…

– Cậu không có người nhà à ? – Cuối cùng cậu ta lên tiếng. Tôi lắc đầu, xếp Mai Khôi dưới chân lại, không muốn nghĩ gì…

– Hê… Nhớ nhà à ? – Nó lại cười cười, quay qua cậu ta.

– Không.

– Sáng đọc báo, thấy mẩu tin “Tìm trẻ lạc” vẫn còn – Hắn nói, vẻ vu vơ.

Tôi ngồi quan sát, thấy mấy đứa này như không có não.

– Lạnh quá nhỉ… – Nó nói, co người sát vô đống lửa. Gìơ tôi mới chú ý đến tiếng gió. Chúng lại tới rồi… Dù đang ngồi giữa trời khoáng đạt, nhưng trăm đóa Mai Khôi của tôi còn đâu để mà gọi…

– Vô thùng hết đi… Cả cậu nữa – Hắn nói, vẻ chỉ huy, dù sao hắn cũng cao nhất trong bốn đứa – Vụ bồi thường sáng mai rồi tính, giờ chúng tôi đi thì cậu đâu có chỗ nào mà ngủ.

Tôi tư lự, mặt buồn thiu thiu, ôm Mai Khôi nhỏ bước theo nó và cậu ta vô cái thùng xe, hắn đi sau cùng, trông giống như tụi học sinh mẫu giáo xếp hàng qua đường. Trong xe có một cái đèn, và cũng khá rộng, đủ cho bốn đứa nằm thẳng chân, Mai Khôi được treo lung lẳng phía trên. Tôi nằm giữa nó và cậu ta, như lúc ngồi ăn, đắp chung một cái chăn hôi kinh khủng. Chẳng ai nói năng, riêng tôi miên man suy nghĩ. Tụi nó đang đi du lịch ? Liệu trong lúc tôi ngủ, tụi nó có ném tôi ra rồi chạy làng luôn không ?

Có tiếng gió hú, nhưng ở rất xa… Do thùng xe kín hơn ngôi nhà gỗ ? Tôi nằm lắng nghe tiếng gió, nhưng không thấy sợ, tâm trí lạ lùng lơ lửng trong đêm… Không rõ do nguyên nhân nào… Thùng xe hơi ngột ngạt, hơi người dày đặc, đọng ngay trên cánh mũi và đầu lưỡi, bám cả vào từng cánh Mai Khôi đu đưa trên đầu tôi. Màu đỏ trong đêm nhìn ấm áp… Cảm giác này quá xa lạ, khiến trong phút chốc tôi không dám tiếp nhận. Những khi đứng bên hè phố, tôi nhìn người qua lại, ngửi thấy hơi ấm, nhưng chúng không sát rạt như thế này, điều đó khiến tôi chỉ như kẻ thưởng ngoạn, không cơ hội tiếp xúc trực tiếp với thứ mình mong mỏi. Vì thế nên tôi mới trở thành một đứa yếu mềm trong suy nghĩ, dễ xúc động với những gì có chút tác động vuốt ve mình ? Thậm chí không chút oán hận bọn Kẻ Thù đã tàn phá cơ ngơi của tôi ? Lẽ nào tôi quá đơn giản, giống như cuộc sống đo bằng thế kỷ đang hiện diện, một đường thẳng băng không chút khua động, đắng cay ngay trong cái tĩnh lặng và đen tối vô biên…?

– Ê, ngủ đi…

Tiếng hắn, và tiếng thờ của hai đứa kia, giống như mọi sự lạ lùng đang chập chờn bay đến… Tôi nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm xa lạ dập dìu xung quanh.

Mai Khôi, chúc các bạn ngủ ngon.

Sáng rất lạnh, cái chăn hôi rình cũng trở thành cứu cánh. Tôi mơ màng quấn nó vô người, lăn qua lăn lại như khúc gỗ, cố tìm chút hơi ấm. Sàn xe cũng hôi rình…

Ủa… Mà sao rộng quá ?

Mở mắt. Đầu tiên là Mai Khôi nhỏ ở trên đầu. Còn lại xung quanh không có ai. Tôi bò bò ra cửa, nếu tụi nó trốn thì ít ra tôi cũng có được cái xe.

– Cậu suy tính xong chưa ?

Ba đứa nó đang nhóm lửa. Trời chưa sáng hẳn, ba đứa nó ngồi đó, nổi bật trên màu trời chưa sáng hẳn. Có vẻ lung lay, như đám Mai Khôi bạn tôi. Cảnh tượng này rất giống thường này… Tôi lúc đó, tâm trí mơ màng, không nghĩ đến chuyện khói lửa đã làm mình phát sinh ảo giác. Một tâm trí mơ màng chỉ có thể chú ý đến điều làm nó dễ chịu, mọi hiện thực bằng phẳng đều bị gạt đi như lá thu sầu úa, đặc biệt là khi tâm trí mơ màng kết hợp với nỗi cô đơn cần ve vuốt. Đối với tôi, cảnh tượng trước mặt cứ như một dấu nhấn lạ lùng, rơi ngay vào đêm tối, có tác dụng khai sáng triệt để.

– Ra ăn sáng đi – Cậu ta nói, nãy giờ cậu ta đang cãi nhau cái gì đó với hắn. Tôi đoán chắc là về vụ phá sập nhà và chuyện bồi thường cho tôi.

Tôi nhảy xuống đất, không quên ôm theo đám Mai Khôi, chen vô ngồi giữa nó và cậu ta, nóng lòng chờ đợi món ngon như tối qua. Nhưng chỉ có mì gói. Thằng tóc đỏ phát cho mỗi đứa một cái tô giấy, trong có sẵn mì, xong hắn đi rót nước sôi cho từng đứa một. Cảnh tượng y chang lúc thằng cai ngục đi phát đồ ăn cho tụi phạm nhân. Ăn mì xong mỗi đứa được một ly nước. Hắn chờ tôi, thằng phạm nhân ở giữa, uống nước xong lại hỏi tiếp “Cậu muốn bao nhiêu ?”. Tôi vẫn lắc đầu, thật sự không biết định giá gì cả. Liệu khi tôi đòi tụi nó một số tiền đủ mua một cái nhà trong thành phố, có đất trồng lại đám Mai Khôi, tụi nó có nổi điên lên mà ném luôn tôi xuống vực không ? Thật là khó nghĩ.

– Thật ra tụi tôi vô sản cả. Đi lang thang nên cũng không có nhiều tiền…

Hắn chìa cho tôi một miếng giấy cứng, xé ra từ cái thùng nào đó, phía trên có đặt một đống tiền nhàu nát, cả tiền xu cũ sì, lại nói “Đây là tất cả tiền tụi tôi có”. Tôi ước lượng số này đủ mua hai chiếc xe đạp, và một cái bàn cỡ nhỏ. Dĩ nhiên không thể nào mua lại tụi Mai Khôi của tôi…

Tôi cầm tấm giấy đựng tiền, tiu nghỉu, bản thân kém cỏi không nghĩ ra được câu mặc cả nào, kể cả ngôn ngữ đầu đường xó chợ cũng mù tịt.

– Vậy được không ?

– Ờ…

– Vậy tụi tôi đi đây.

Ba đứa nó đứng lên thu dọn đồ đạt. Loáng cái là xong. Tôi ôm đám Mai Khôi ngồi nhìn, tiếc cả món cá hộp ngon lành tối qua…

– Có được không…? – Tự nhiên nó quay lại hỏi. Ý chập chờn, kẻ ngu không thể nhận rõ. Tôi là kẻ ngu. Không hiểu nên chẳng nói gì, cảm giác kì lạ tối qua cứ như một thứ ngôn ngữ đặc biệt, giờ đang bắt đầu thì thầm bên tai tôi.

Ba đứa nó chờ một chút, thấy tôi không nói gì, liền bắt đầu trèo lên xe. Tôi đứng bên đống lửa, chứng khiến mọi thứ lung lay ấy, chân vẫn đứng yên, chỉ có Mai Khôi trong tay là rưng rưng tàn úa. Mọi chuyện lạ kéo dài từ hôm qua đến giờ đã đến hồi kết thúc. Tôi có thể bắt đầu dự định cho một cuộc sống mới. Bán luôn chiếc xe đạp sẽ đủ tiền thuê một căn phòng tồi tàn nào đó, rồi đi làm tạp dịch, khi nào có tiền sẽ bắt đầu trồng hoa ở ngoại thành…

Mọi chuyện hẳn sẽ sáng sủa hơn bên bờ vực ?

Xe rồ máy. Nghi kỵ tương lai bỗng rõ nét.

– Chờ với !

Nó ngó ra, cười với tôi một cái, hắn thì chặc lưỡi như gặp chuyện phiền phức, còn cậu ta lại nói một câu chẳng ăn nhập gì:

– Treo ngược mấy bông hồng lên, lúc khô trông cũng đẹp lắm.

Tôi nhìn tàn tích ngôi nhà gỗ, nhận ra nó đã rất tử tế với tôi, nhưng lòng tôi lại không chút quyến luyến tháng ngày dai dẳng đã qua… Có đứa nào đó nói “Lẹ lên”. Tôi chạy vội vào chỗ cái giường, rinh thùng quần áo ra, rồi tạm biệt nhà, cùng vườn hồng, và cả tiếng gió bên bờ vực. Bước lên xe, chen vô giữa nó và cậu ta, tôi sẽ giữ Mai Khôi như cách cậu ta nói. Chúng sẽ theo tôi trên suốt hành trình sắp tới…

Và cả ba đứa Mai Khôi thô ráp này nữa.

1 Comment

  1. Phuong Thao Doan says:

    Tôi đã đọc đám chuyện của bạn suốt những ngày tháng Tư vừa qua . Mỗi câu chuyện lại có 1 vị .
    Thích thật .

Leave a Reply