The Big Blue

The Big Blue mol – http://mol.vnfiction.com

1.

Có lần tôi nằm mơ thấy mình rơi xuống biển.

Sự tình là, tôi đang ngồi trên một chiếc xe đạp. Có lẽ là chiếc xe đạp quen thuộc vẫn thường đi. Xe chạy trên con đường đất nâu bằng phẳng, xung quanh có hoa vàng và lá xanh. Tôi biết đấy là một cảnh tượng đẹp, chỉ có điều không rõ nó tồn tại ở đâu. Xe chạy một lúc lâu, rồi đến cuối con đường, tôi trông rõ một khoảng không trước mặt. Không có gì che chắn. Thành ra tôi và cả chiếc xe đạp lao vào bầu trời.

Tôi bay lên. Rồi rơi xuống mặt biển bên dưới.

Tôi ý thức rất rõ mình không biết bơi, chỉ có thể chìm dần xuống đáy biển. Bốn bề nước bao lấy tôi. Tôi co mình như bé con trong bụng mẹ. Tôi và mọi tình yêu cùng tan biến. Hòa trong vũ trụ xanh rờn.

Năm mười tám tuổi, khi tôi đang ngồi trên chuyến xe khách đến một thành phố mới, những hình ảnh đó đột ngột trở lại, bao gồm cả cảm giác thỏa mãn trong giấc mơ. Nhớ lại cảm giác đó tôi mới chợt hiểu, mình đã mơ về việc tự sát.

Trong mơ tôi đã tự gieo mình.

2.

Tôi có thích một nam diễn viên. Thật ra anh còn là một ca sĩ trứ danh tại đất nước mình, nhưng tôi thích anh với vai trò một diễn viên. Tình cảm tôi dành cho anh rất sống động, hễ đụng vào là sẽ trào ra, sẽ như pháo hoa nở bừng trên bầu trời đêm cuối năm. Tôi phải nói điều này để các bạn thấu hiểu, rằng tôi đã cố kiềm chế để không viết nhiều về anh. Lúc này tôi chỉ muốn bàn đến vũ trụ xanh rờn và bé con nằm co.

Nam diễn viên tôi thích đã tự sát bằng cách gieo mình từ một nơi cao chót vót. Anh được thương tiếc và oán trách. Người thân cho biết anh bị chứng trầm cảm. Có nhà báo viết anh chỉ muốn trêu chọc mọi người, lần gieo mình là trò chơi cuối cùng của anh. Tôi thấy những điều họ nói đều chỉ là giả thiết.

Tôi luôn tin rằng mỗi người gieo mình đều có một mục đích. Không chỉ nhằm tiêu hủy sinh mạng của bản thân. Tính luôn cả những người cắt cổ tay hay uống thuốc an thần. Có thể người tôi yêu thích đã ao ước được bay vào cuối đời mình, sự mệt mỏi khiến anh nặng trĩu, anh cần ở giữa thinh không để được sáng trong. Khi rơi xuống từ một nơi rất cao, quả tình anh đã thỏa mãn.

Tôi cũng muốn mình có một kết thúc thỏa mãn. Thành ra có thể giấc mơ kia là điềm báo trước. Có thể tôi sẽ chết trong nước, vào lúc tận cùng tuổi tác, hoặc khi không còn sống nỗi với ký ức.

Biển sâu, có lẽ là môi trường chết lý tưởng của tôi.

3.

Trong cuốn sách tôi đọc, nhân vật của John Banville chạy trốn nỗi đau, tìm về quá khứ và gặp lại một nỗi đau khác, cũ hơn, gắn liền với biển. Người đàn ông đứng trước biển cả, ký ức như con sóng, chưa bao giờ ngừng vỗ. Người đàn ông thấy sinh vật năm xưa đã chìm trong biển cả, người chị và người em đó. Tôi nghĩ rằng họ đã quyên sinh.

Nhân vật của John Banville bị cảnh trí của cả một vùng biển đeo bám, gồm cả những con sóng và chim hải âu màu trắng. Còn tôi chỉ thích lòng biển, nơi có nước ở trên, ở dưới, và khắp xung quanh. Vừa đủ dày đặt, đó là nơi lưu giữ ký ức của nhân loại. Nếu tôi nằm giữa chốn ấy, mọi chuyện cũ quay về. Từng khuôn mặt, từng lời yêu thương, hối hận, oán trách, cầu phúc… Đó sẽ là giờ phút của chân thật, nếu bên cạnh có người tôi yêu, có thể thật thà thừa nhận “Em yêu anh biết bao”. Con người chân thật sẽ nằm co như đứa trẻ, ở phút đầu ngây thơ, phút hoài thai êm ấm. Tư thế ấy luôn cho tôi cảm giác được an toàn, nếu xung quanh có làn nước xanh bao bọc, tôi mặc nhiên thành kẻ vô tội. Không ai oán trách tôi, tôi sẽ không hổ thẹn vì mọi thứ…

Dự đoán này có lẽ đến từ năm tôi sáu tuổi. Tôi ngồi trên một cái phao lớn, lắc lư trên mặt biển. Một con sóng và cái phao bị lật, tôi bắt đầu chìm xuống biển. Trong một khoảnh khắc, không ai kéo tôi lên, tôi vừa sợ vừa hưng phấn. Giống như chơi một trò mạo hiểm, trong một thời gian dài bạn phải tự nhủ không được dính vào nó thêm lần nào nữa. Năm sáu tuổi, rơi xuống biển, đứa trẻ mở mắt chỉ thấy một màu xanh vừa đau đớn vừa êm ái. Đó là dự cảm về nỗi cơ đơn và ký ức của biển cả. Có thể lần đó, biển sâu đã bắt đầu lưu giữ ký ức của tôi, nhận biết tôi là kẻ sẽ tự gieo mình. Biển sâu sẽ đón tôi vào một ngày nào đó.

Nước xanh bao bọc lấy tôi. Tôi sẽ rơi nước mắt trong vũ trụ màu xanh ấy.

4.

Tôi chờ ngày mình ra biển. Với chiếc xe đạp và cảnh trí nơi chốn nào chưa rõ.

Tôi gieo mình.

Quá khứ thôi tàn phế. Biển sâu dung thứ cho tôi.

Leave a Reply