nhật kí
mol / BL / T
17 – Nỗi cô đơn của thế kỷ Con Nít – I
Mười một năm đầu tiên trong đời Lộ San được chia ra làm hai phần rõ rệt: ở NhaTrang và ở Sài Gòn.
Chuyện từ trước năm bốn tuổi, Lộ San dĩ nhiên chẳng nhớ gì cả. Hơn bốn tuổi trở đi thì có khá nhiều, đa phần là vụn vặt, là những chuyện bình thường của một đứa con nít cỡ tuổi đó. Có vài con cá sấu trông như mấy pho tượng mà ba nó chở đi coi, bánh phồng tôm Thái hai ngàn rưỡi, nhà trẻ xanh xanh đỏ đỏ, những hàng cây trứng cá, mấy tờ tiền năm mươi đồng còn sót lại, bộ ghép hình con khủng long, bà giúp việc hắc ám, cá khô tôm khô đầy nhà, ba ngồi đọc sách ngoài hiên… Đặc biệt nhất, có một hình ảnh chẳng hiểu sao lại in rất sâu vào tâm trí Lộ San: nó gần năm tuổi, kệ nệ xách cái ấm nước từ nhà sau vào bếp, quay ngang quay dọc khó nhọc, bị ánh sáng lóa mắt của buổi trưa bao phủ. Thi thoảng, hình ảnh này cứ như cơn mơ bất chợt ập đến, mang theo cảm giác xưa cũ của năm tháng, làm Lộ San bỗng chốc chìm vào một không gian lạ lẫm. Nó không biết hình ảnh đó có ý nghĩa gì, cũng có thể chính thứ ánh sáng ban trưa nọ đã khiến Lộ San không thể quên… Qúa khứ bao giờ cũng mang chút kì ảo, và sức mạnh cũ xưa.
Lộ San lúc nhỏ hình như rất ưa khóc nhè, tóc quăn quăn và hơi đỏ vì cứ chạy rong đi hái trứng cá. Nó rất sợ biển, có lần đi tắm đã bị lật bánh phao xém bị sóng cuốn, lại từng té lăn đầu xuống con sông đằng sau nhà ngoại. Nhắc tới biển, Lộ San có một tắm hình chụp ngoài bãi, mặt nó nhăn lại vì nắng và gió, sau lưng là biển xanh đầy người, trông cũng khá hùng dũng… Ngoài chuyện ưa khóc nhè thì nhìn chung Lộ San là một bé ngoan, ăn cơm nhanh, không bắt nạt bạn bè, học hành rất chăm chỉ, đã từng được chọn đóng vai Thỏ Trắng trong một vở kịch của lớp mẫu giáo (hình như đó là một vở kịch về “Sức khỏe răng miệng”, tôi rất nhớ một câu thoại như thế này: “Bạn Mèo Đen ơi, đừng ăn nhiều kẹo như thế…”), phiếu bé ngoan có hình hoa sen dán đầy sổ. Vào cấp một, nó là học sinh xuất sắc của trường, làm đề thi học sinh giỏi năm lớp một chỉ trong một phần hai thời gian…
Nói chung, trước năm tám tuổi, Lộ San sống như hoàng tử nhỏ.
Có một hôm nọ, Hoàng Tử Nhỏ đi mua cà rem với chị nó. Lúc hai đứa về thì thấy má đang ngồi xếp đồ. Quần áo của Lộ San được xếp thành một chồng to ụ nằm bên phải, trên cùng là cái áo sọc xanh, có hình con mèo mà nó rất thích. Chị Lộ San hỏi: “Má xếp đồ làm gì ?” – Má nó nói: “Đem đi giặt ủi, đồ cũ không mặc lâu ngày cũng phải giặt”. Về sau, chị Lộ San luôn nhắc lại chi tiết này, bả vừa nói vừa cười “Hồi giờ có thấy bà má lo chuyện giặt ủi gì đâu. Bữa đó tao cũng thấy lạ”, xong mặt buồn dần. Lộ San lúc ấy chẳng biết gì, chỉ lo mút cà rem. Đối với Lộ San chưa được tám tuổi, chuyện ba má nó thường gây lộn gần đây không đủ để nó dự liệu được gì. Dù có một lần ba má nó cãi nhau rất dữ, Lộ San nghe hai người to tiếng, nó núp trong cái phòng ở nhà dưới, quan sát cuộc cãi vã qua khe cửa, lòng đầy sợ hãi. Lúc ba nó đẩy tay làm cái đầu máy và ti vi rớt từ trên tủ xuống đất, Lộ San giật mình xém khóc to lên (Cái ti vi tưởng bể tan tành vẫn sửa được, thật lạ). Nhưng sau đó vài ngày thì nó quên ngay, rất chi vô tư…
Tối hôm xếp quần áo, má lặng lẽ dẫn chị em nó ra khỏi nhà, Lộ San nhớ lúc đó nó đang học lớp hai, nó hỏi má đi đâu, má nói đi Sài Gòn chơi, nó mới nói “Con sắp thi học kì một”, “Đi vài ngày rồi về”. Vậy là Lộ San đem luôn hai cuốn vở ôn tập theo má, hai cuốn vở ấy về sau không biết đã trôi dạt về nơi nào, tôi ngờ rằng chúng đã bị bỏ quên ngay trên con tàu đó… Ba má con đi theo ngõ chợ, tối như bưng, chẳng thấy bóng người nào, chỗ ngày xem ra rất phù hợp cho việc lẩn trốn. Trong ký ức của Lộ San, con đường tối đen ấy cứ như một vệt mực sậm màu, không cách nào tẩy xóa…
Lộ San theo má và Sài Gon trên một chuyến tàu lửa màu đen, vé giường nằm cũng trong một căn phòng không sáng sủa mấy. Nó vừa ăn bánh, vừa nghĩ đến viễn cảnh được đi chơi Sài Gòn, lòng không chút nghi ngại. Lộ San chỉ hơi khó chịu và sờ sợ tiếng còi tù thỉnh thoảng lại rú lên, và cả cảm giác chóng mặt vì sàn tàu cứ lắt lư… Tàu chạy vào buổi tối nên nhìn ra ngoài cũng thấy tối hù, lâu lâu mới có vài ánh đèn. Tất cả nhà cửa, đồi núi, cây cối… đều có màu đen, tuy sắc độ đậm nhạt có khác nhau, con tàu lao vun vút giữa những màu đen ấy, Lộ San trông ra chỉ thấy những hình ảnh kì dị khó nhận biết, không chút thân thuộc. Đó là cảm giác Xa Lạ đầu tiên trong đời Lộ San, tựa như có một mùi hương ma quái, lặng lẽ xâm nhập vào người nó. Lúc đó, Lộ San không nhận biết được dự cảm, nhưng có lẽ, nó đã dần bước vào căn phòng tối đen, không một bóng người đó. Những năm tháng tưởng chừng ngắn ngủi, lại có tác động mạnh mẽ vào con người nó, vào từng li từng tí da thịt, từng vùng cảm giác, vừa như một khối u ám ảnh, vừa như lưỡi dao sắc bén, để lại cơn đau không thể nào phai nhạt…
Thế kỷ cô đơn của Lộ San sinh ra trong đêm, đồng thời cũng sinh ra bản tính xa cách người thân.
…
Lộ San đối với cậu, mợ, cô, dì, chú, bác, đều không có cảm tình với ai. Lộ San nhìn họ, cả anh chị em họ hàng của nó, như nhìn người dưng, lòng không chút xúc cảm. Ai hỏi, thì nó cũng đáp, nhưng chưa bao giờ tỏ ra nhiệt tình hay hồ hỡi. Thậm chí, nó cứ suốt ngày nhầm tên sáu bà chị họ – con của cậu mợ ba. Nói chúng, với họ hàng, Lộ San tỏ ra hời hợt đến khó hiểu… Có lẽ là vì các bà mợ cứ suốt ngày nói xấu nhau, hay các ông cậu cứ nhậu nhẹt suốt. Hoặc là do khi vừa về Nha Trang, nó bị tra vấn đủ kiểu về thông tin của má, liền cảm thấy những người thân xa cách lâu ngày này, đã xa lạ lại càng thêm xa lạ, sẽ dễ chịu hơn nếu hạn chế tiếp xúc với họ.
Lẽ nào Lộ San là một đứa hời hợt bẩm sinh ?
Từ trong thâm tâm tôi nhận ra, Lộ San thường thích ở một mình hơn là ngồi nói chuyện với người thân. Những câu chuyện của họ, từng chi tiết đều như không liên quan tới nó, không ăn nhập gì với tâm tư Lộ San. Sự khó hiểu từ những lời họ nói, sự phiền muộn kéo dài năm tháng trên nét mặt của ba, nỗi bực dọc thi thoảng lại phát sinh vì phải lo cho ba đứa cháu của ngoại… những điều ấy đều làm Lộ San luôn muốn ở một mình, dù là giữa căn phòng nó dùng để đón Đen Trắng. Lý do là thế…?
Tôi còn nhận ra… Lộ San về Nha Trang là một đứa đã ở Sài Gòn hơn ba năm. Đứa bé quen đi rong một mình, trùm mềm long phụng một mình, khóc một mình, khao khát dựa dẫm, khi đối mặt với những gì xảy ra ở Nha Trang, nó không cảm thấy chân-thật, vì thế mà không muốn đón nhận. Lộ San những năm thiếu niên, trước khi gặp hai đứa bạn và người yêu, vì thế luôn khép mình một cách khó ưa, lẳng lặng như kẻ mộng du, thi thoảng mới cười đùa giả tạo như cái máy, chỉ đắm chìm vào sâu thẳm từng vùng nội tâm và ký ức.
Đó là những năm tháng không thể ngừng rơi nước mắt.
I can’t believe you’re not playing with me-h-tat was so helpful.