|
When you were a child
You were happy and free
You were my reason to live
I would die when you smiled at me
I can still see you
I remember you painting
Sunflowers in your room…
…
Mỗi lần nghe “Sunflowers” của Everclear, tôi lại nhớ đến ba mẹ. Hai người vẫn còn sống, không ở cùng nhau, không ở cùng tôi, nhưng vẫn sống. Tôi không rõ ba mẹ, với những đứa con, liệu có cảm giác “I would die when you smiled at me” không. Nhưng tôi phải nói một câu kinh điển, họ hẳn rất yêu những đứa con.
Trong bài hát, người cha nhìn đứa con đang nổi loạn, tất cả những gì ông có thể nhớ là hình ảnh những bông hoa hướng dương đứa trẻ đã vẽ trong phòng nó, vào ngày xưa. Bây giờ đứa trẻ đã lớn, đang tự mình tan vỡ, ông không biết làm gì ngoài việc nhớ lại những bông hoa hướng dương. Nghe đến đoạn đấy, khiến tôi nhớ lại vài năm trước đây. Tôi đã có nhiều kế hoạch kinh khủng trong đầu, vào thời điểm ấy tôi đã biết là chúng kinh khủng. Tôi đã dự định thực hiện chúng thật bài bản, cốt yếu là để cho ba mẹ tôi nhìn thấy. Tôi hy vọng có thể khiến ba mẹ trở thành khán giả của tôi, dù họ ở xa, nhưng hy vọng họ có thể dõi mắt về sân khấu của tôi, chứng kiến tôi diễn bi kịch. Đừng hỏi vì sao tôi lại có những suy nghĩ đó, tất cả mọi thứ đều có thể lấy nỗi niềm trẻ con mà biện hộ. Dù sau đó một thời gian, ngay cả chủ nhân của nỗi niềm trẻ con cũng cảm thấy buồn cười.
Rất may tôi đã không thực hiện những âm mưu của mình. Trước tôi thì anh tôi đã diễn bi kịch của anh (mà hẳn anh không có sẵn kịch bản, tôi cảm thấy anh diễn thật dở), bi kịch ấy biến chất con người anh, và tôi thấy ba mẹ tôi chứng kiến như vậy là quá đủ. Tôi nghĩ nếu là tôi thực hiện, gia đình tôi sẽ có số phận giống phim bi hơn, nhưng chắc chắn giờ đây tôi đang hối hận. Vì biết dừng lại kịp thời, tôi trở thành một đứa con thích im lặng trong mắt ba mẹ.
Thay vì nổi loạn, tôi đã tặng cho họ sự im lặng của tôi.
Tôi trốn học trong im lặng, đi ra biển trong im lặng, giá ba mẹ tôi giàu có hơn, tôi đã trốn khỏi họ bằng chính tiền của họ – như việc đi du học chẳng hạn. Tôi nói với mọi người là không hề tắm biển, nhưng có những lúc tôi đi khá xa bờ, đợi đến lúc mặt biển gần sát đến mũi, tôi bắt đầu hít thở thật mạnh. Có lẽ đó là một trong những cách giải tỏa vào thời điểm ấy, tôi tin rằng vẫn nhiều người làm như thế (đất nước này có đến hơn ba nghìn cây số bờ biển), chỉ có điều nó chưa đủ phổ biến để họ có thể thổ lộ cùng nhau. Trong lúc hít thở mạnh, đôi khi tôi khóc. Dĩ nhiên cũng trong im lặng.
Những năm tháng đã trôi qua, lúc tôi đang lớn lên, hẳn ba mẹ chẳng biết gì về tôi.
Read more »
Xe buýt số 16 hay M mất tích
Buổi chiều nghe tin bão đến, tôi có một giấc mơ dài và nhiều nhọc nhằn.
Trong mơ, tôi đã cố tình để bị lạc đến một nơi chỉ có chuyến xe buýt số 16 chạy ngang. Chính xác là xe buýt số 16 chạy ngang một thung lũng, tôi đã đi lạc tới thung lũng ấy, có thể là ở phía nam thành phố. Tại nơi sâu hút ấy, người hiện ra và biến mất, trong màu xanh tôi yêu thích. Tôi thừa hiểu đó là kiểu phấn khích đột ngột trong thời kỳ mệt mỏi. Tôi tự xem giấc mơ êm ái là một cuộc phấn khích tự thân.
Bên kia thành phố, đài báo đưa tin “Sinh viên của trường đại học V.L mất tích bí ẩn”. Đoán chừng có nhiều sinh viên mất tích, tôi là một trong số đó. Không hiểu vì lí do nào mà tôi đang ở phía nam thành phố, lại nghe được tin từ phương bắc. Tôi nghĩ những kẻ mất tích khác cũng giống mình, vì không đủ can đảm tự vẫn nên làm một chuyến ra đi hù dọa người quen, dù chả ai thèm quan tâm.
Read more »
Trong file Word của tôi, San đang thu dọn hành lý và chạy vào thành phố này. Nói chung đó là chuyện nó theo trai, tôi hy vọng nó có một kết thúc tốt đẹp. Những khi nằm mơ, tôi có nhớ ra lúc San chào đời. Chính là thời điểm tôi chôn xác con dế trong khu vườn ở ngôi nhà thứ nhất. Mộ con sinh ra, và San xuất hiện. Là vậy, nỗi buồn của tôi chính là tế bào của San. ADN của cậu ta kỳ quặc vô lối, mọi biện pháp khoa học, mọi phương thuốc tình cảm đều không cải thiện được. Tất cả là lỗi tại tôi, nhưng tôi không có nhu cầu sám hối.
Tôi không bao giờ kể cho San nghe chuyện những loài hoa tự sát hoặc con người tự sát, chuyện tự sát ở biển sâu hoặc cảnh treo cổ rùng rợn. Tôi không mặn mà với chúng, tôi không muốn San bắt chước những việc đó. Thành ra San sẽ không bao giờ làm chuyện hèn nhát và hiệu quả kiểu vậy. San cũng không biết Yahoo! Message là gì, cũng như chuyện người ta có nhiều cách tỏ tình khác ngoài kiểu viết thư và nói thẳng. Cuối cùng thì San là một đứa mù công nghệ và cố chấp sống sót. Tôi không nghĩ điều này tiêu cực, chỉ thấy nó ngây thơ.
Cuối cùng thì San ngây thơ nên tôi có thể khóc mỗi lần đối diện.
Read more »
Đó Đó
Khi xem đến giữa chừng đĩa phim, tôi trốn vào toilet khóc. Đó là đĩa phim hài em tôi đem về, lúc xem tôi không thấy buồn cười. Thành ra việc tôi bỏ vào toa lét giữa chừng cũng chẳng có gì đắc tội.
Tôi thừa hiểu trong chuyện với Đó Đó và Những Người Còn Lại, tôi hoàn toàn là một đứa trẻ con. Nhưng tôi được cái ít lời, sẽ không gây tổn thương gì cho ai. Chỉ có trong mơ tinh thần phê bình và tự phê bình mới vượt lên vừa đủ. Như nhiều lần, khi tôi và thật nhiều, mọi chuyện nhất định sẽ qua đi. Ít ra là trong đời thực.
Read more »
màu
mol | http://mol.vnfiction.com
Khi ánh sáng tràn đến đầu ngón tay, mũi tôi cũng vừa đẫm hơi thở mặt trời…
Đêm qua, họ nhảy múa tưng bừng. Trong mơ, họ rực rỡ tưng bừng.
Màu Đen
Màu Đen bản lĩnh và có nhiều tham vọng. Bởi vì Màu Đen có thực tài và đạo đức, nên mọi tham vọng của Màu Đen tôi đều ủng hộ. Nói vậy để bạn có thể thấy đó là Màu Đen Cao Quý, nhầm phân biệt với Màu Đen Có Mùi Hôi.
Read more »
t ô i . t ố i
m o l – h t t p : / / m o l . v n f i c t i o n .c o m
1.
Có một người bạn đã nhận xét, tôi là người nhạy cảm. Tôi biết ý cô không phải ám chỉ chuyện tình cảm. Cô ở phương xa, không ngờ nhìn ra nỗi sợ của tôi. Chúng tôi trao đổi qua bàn phím, màn hình, qua mạng internet tiên tiến của thời đại. Dòng tin đó hiện ra vào lúc ấy, đã điểm ngay vào mấu chốt vấn đề. Tôi kể với cô vừa đi xem Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, đó là hoạt động của một môn học ở trường. Súng ống và máy bay tôi không nhớ gì, chỉ có hình chụp xác người và những nạn nhân chất độc da cam, tôi chỉ nhìn vài giây nhưng không sao quên được (Tôi không kể với cô là khi vừa rời khỏi khu trưng bày ảnh, tôi đã mong muốn ra khỏi bảo tàng ấy cho nhanh, nhưng buộc phải ở lại chờ những người bạn). Tôi bảo cô chắc tối nay sẽ lại mơ thấy chuyện không hay.
Qủa nhiên tối đó tôi mơ thật.
Read more »
The Big Blue mol – http://mol.vnfiction.com
1.
Có lần tôi nằm mơ thấy mình rơi xuống biển.
Sự tình là, tôi đang ngồi trên một chiếc xe đạp. Có lẽ là chiếc xe đạp quen thuộc vẫn thường đi. Xe chạy trên con đường đất nâu bằng phẳng, xung quanh có hoa vàng và lá xanh. Tôi biết đấy là một cảnh tượng đẹp, chỉ có điều không rõ nó tồn tại ở đâu. Xe chạy một lúc lâu, rồi đến cuối con đường, tôi trông rõ một khoảng không trước mặt. Không có gì che chắn. Thành ra tôi và cả chiếc xe đạp lao vào bầu trời.
Tôi bay lên. Rồi rơi xuống mặt biển bên dưới.
Tôi ý thức rất rõ mình không biết bơi, chỉ có thể chìm dần xuống đáy biển. Bốn bề nước bao lấy tôi. Tôi co mình như bé con trong bụng mẹ. Tôi và mọi tình yêu cùng tan biến. Hòa trong vũ trụ xanh rờn.
Năm mười tám tuổi, khi tôi đang ngồi trên chuyến xe khách đến một thành phố mới, những hình ảnh đó đột ngột trở lại, bao gồm cả cảm giác thỏa mãn trong giấc mơ. Nhớ lại cảm giác đó tôi mới chợt hiểu, mình đã mơ về việc tự sát.
Trong mơ tôi đã tự gieo mình.
Read more »
thành phố thiếu que kem
mol – http://flying.sg.tf
Bạn San, khi cô đơn mình không gọi cho bạn thân, không gọi cho ba mẹ hay anh chị, càng không bao giờ gọi cho chàng trai mình đang để ý.
Khi cô đơn mình không gọi cho ai cả, chỉ trừ bạn thôi, San ạ.
1.
Tôi đến đấy vào khoảng giữa trưa. Trạm xe buýt không mái che, chỉ có một bảng báo hiệu với chữ nhỏ li ti. Trời đang mưa rất nhỏ.
Tôi đứng. Chân mỏi nhừ, đôi bàn chân đi dép lê đang lạnh vô cùng.
Hôm nay, mặc trên người chiếc áo khoác trắng. Loại áo có kèm cả nón trùm đầu, mặt trong nón lót vải ca rô sậm màu, phía sau áo in hình một chú chuột đang ngồi. Chiếc áo được mang vào từ thành phố quê nhà, thự tình trông rất trẻ con. Vai tôi đeo ba lô, trong ba lô có tiểu thuyết Trung Quốc, máy ảnh kỹ thuật số, sổ tay, viết mực nước màu đen, flash disc, mặt dây truyền bằng đồng, vòng đeo chân, kẹo đủ loại… Gần như căng phồng tất cả các ngăn.
Đó là hành trang của tôi trong ngày hôm nay. Có những thứ tôi chủ đích mang theo, có những thứ từ hồi nào vẫn nằm yên trong ấy. Mọi thứ đều nhỏ bé và không có gì đặc biệt, nhưng rất muốn tin rằng, trong suốt cuộc hành trình này, mỗi một món đồ nhỏ bé đó đều mang ý nghĩa hoặc có công năng thực tế nào đấy. Như viên kẹo đang ngậm trong miệng, có thể thấy ngay nó có tác dụng an ủi tích cực trong lúc đợi chờ…
Tôi ở đấy. Thời gian chừng như bị ướt, từng phút từng giây trôi qua chậm chạp. Cục cựa chân một tí, ngóng mắt nhìn thêm lần nữa vẫn chưa thấy bóng xe.
Chờ đợi để ra đi sao mà lâu quá chừng.
Tôi không cảm thấy cáu giận hay chán nản. Chỉ ước gì có một que kem.
Read more »
riêng tư
mol
Bạn San, tối qua mình lại nằm mơ. Qúa nhiều thứ lẫn lộn San ạ. Mình đau đầu và đau lòng lắm.
…
Bạn San, hôm nay mình lại dậy muộn. Đúng là mình có để đồng hồ báo thức lúc tám giờ mà. Nhưng lúc nó reo thì mình lại tắt đi, thật là cái tính lười bất trị. Thành ra mình lại dậy muộn. Mười một giờ tám phút theo như trong điện thoại. Qủa là không phải dậy muộn kiểu bình thường nữa.
Nhưng mà San này, dậy muộn cũng có cái hay của nó. Dậy lúc mười một giờ tám phút, mình có thể đỡ được bữa sáng, đi ăn luôn bữa trưa. À, hôm nay mình ăn bữa trưa bằng cơm tấm, chỉ mất 7k thôi mà có cả sườn nướng và ốp la thân yêu. Mình rất thích quán cơm tấm này, không chỉ vì đồ ăn ngon, mà còn vì mình có thể uống nước thoải mái. Mấy cô bán hàng rất thoải mái San à. Mình ăn xong đĩa cơm, cứ ngồi đó mà vô tư uống nước, bình trà đá cứ từ từ vơi, thật là một cách tận hưởng. Bạn San biết không, kiểu cảm giác này cũng có thể gặp khi ngồi ở hàng nước mía gần trường. Nước mía ép có pha thêm nước tắc hay quýt, vừa ngọt vừa thơm, lại mát lạnh nữa. Thật là trong sáng và lành mạnh, thứ nước giải khát ấy.
Trong sáng và lành mạnh, cần thiết quá đi thôi.
Read more »
vừa đủ ngây thơ
mol
Kurapika
Vốn rất thích truyện tranh Nhật Bản. Những câu truyện đa phần mang tính hoang đường, khi thì tình yêu hoàn hảo không tì vết, khi thì thế giới huyền bí với các anh hùng ra sức chiến đấu. Nhân vật từ ngoại hình đến tính cách thường mang tính tuyệt đối, nhìn vào là thấy, chi tiết cũng đầy tính phóng đại. Nói chung, không thể tin vào truyện tranh Nhật Bản. Tôi vẫn nghĩ, người Nhật với truyền thống đoàn kết lâu đời, luôn tiềm ẩn tư tưởng được giải tỏa bản thân, cả sự cô đơn không thể lý giải, do đó mới tạo ra truyện tranh của họ.
Từ nhỏ đã đọc Doraemon. Đến tận bây giờ vẫn ước ao có chú mèo máy tròn tròn đó, hay nói đùa, sẽ cho nó lên bàn thờ mà lạy. Cũng hay bị tác động bởi các tình tiết, nhân vật trong truyện tranh. Sự ảnh hưởng diễn ra tự nhiên, chính tôi cũng không ngờ. Ảo tưởng là một thói quen, là niềm vui của bạn. Dĩ nhiên, lúc lớn, mơ mộng cũng phần nào giảm đi. Nhưng vẫn dành một tình cảm chân tình cho thứ mình đã gắn bó từ lâu. Truyện tranh Nhật Bản không thể sánh với nền văn học khổng lồ của nhân loại, không thể là địch thủ của điện ảnh hay hội họa siêu phàm. “Naruto” không thể chọi với “Trăm năm cô đơn”, Yoshihito Togashi không thể được biết đến nhiều hơn Lý An. Truyện tranh yêu dấu của tôi chỉ là một lĩnh vự giải trí nhỏ mà thôi, trong con mắt của đa số người lớn, vị thế của nó càng thê thảm hơn. Thế nhưng, tình cảm ưu ái vẫn cứ nảy sinh, bất chấp mọi nhỏ bé.
Như với Kurapika.
Read more »
|