thành phố thiếu que kem
mol – http://flying.sg.tf
Bạn San, khi cô đơn mình không gọi cho bạn thân, không gọi cho ba mẹ hay anh chị, càng không bao giờ gọi cho chàng trai mình đang để ý.
Khi cô đơn mình không gọi cho ai cả, chỉ trừ bạn thôi, San ạ.
1.
Tôi đến đấy vào khoảng giữa trưa. Trạm xe buýt không mái che, chỉ có một bảng báo hiệu với chữ nhỏ li ti. Trời đang mưa rất nhỏ.
Tôi đứng. Chân mỏi nhừ, đôi bàn chân đi dép lê đang lạnh vô cùng.
Hôm nay, mặc trên người chiếc áo khoác trắng. Loại áo có kèm cả nón trùm đầu, mặt trong nón lót vải ca rô sậm màu, phía sau áo in hình một chú chuột đang ngồi. Chiếc áo được mang vào từ thành phố quê nhà, thự tình trông rất trẻ con. Vai tôi đeo ba lô, trong ba lô có tiểu thuyết Trung Quốc, máy ảnh kỹ thuật số, sổ tay, viết mực nước màu đen, flash disc, mặt dây truyền bằng đồng, vòng đeo chân, kẹo đủ loại… Gần như căng phồng tất cả các ngăn.
Đó là hành trang của tôi trong ngày hôm nay. Có những thứ tôi chủ đích mang theo, có những thứ từ hồi nào vẫn nằm yên trong ấy. Mọi thứ đều nhỏ bé và không có gì đặc biệt, nhưng rất muốn tin rằng, trong suốt cuộc hành trình này, mỗi một món đồ nhỏ bé đó đều mang ý nghĩa hoặc có công năng thực tế nào đấy. Như viên kẹo đang ngậm trong miệng, có thể thấy ngay nó có tác dụng an ủi tích cực trong lúc đợi chờ…
Tôi ở đấy. Thời gian chừng như bị ướt, từng phút từng giây trôi qua chậm chạp. Cục cựa chân một tí, ngóng mắt nhìn thêm lần nữa vẫn chưa thấy bóng xe.
Chờ đợi để ra đi sao mà lâu quá chừng.
Tôi không cảm thấy cáu giận hay chán nản. Chỉ ước gì có một que kem.
Read more »