thành phố thiếu que kem

mol – http://flying.sg.tf

Bạn San, khi cô đơn mình không gọi cho bạn thân, không gọi cho ba mẹ hay anh chị, càng không bao giờ gọi cho chàng trai mình đang để ý.

Khi cô đơn mình không gọi cho ai cả, chỉ trừ bạn thôi, San ạ.

1.

Tôi đến đấy vào khoảng giữa trưa. Trạm xe buýt không mái che, chỉ có một bảng báo hiệu với chữ nhỏ li ti. Trời đang mưa rất nhỏ.

Tôi đứng. Chân mỏi nhừ, đôi bàn chân đi dép lê đang lạnh vô cùng.

Hôm nay, mặc trên người chiếc áo khoác trắng. Loại áo có kèm cả nón trùm đầu, mặt trong nón lót vải ca rô sậm màu, phía sau áo in hình một chú chuột đang ngồi. Chiếc áo được mang vào từ thành phố quê nhà, thự tình trông rất trẻ con. Vai tôi đeo ba lô, trong ba lô có tiểu thuyết Trung Quốc, máy ảnh kỹ thuật số, sổ tay, viết mực nước màu đen, flash disc, mặt dây truyền bằng đồng, vòng đeo chân, kẹo đủ loại… Gần như căng phồng tất cả các ngăn.

Đó là hành trang của tôi trong ngày hôm nay. Có những thứ tôi chủ đích mang theo, có những thứ từ hồi nào vẫn nằm yên trong ấy. Mọi thứ đều nhỏ bé và không có gì đặc biệt, nhưng rất muốn tin rằng, trong suốt cuộc hành trình này, mỗi một món đồ nhỏ bé đó đều mang ý nghĩa hoặc có công năng thực tế nào đấy. Như viên kẹo đang ngậm trong miệng, có thể thấy ngay nó có tác dụng an ủi tích cực trong lúc đợi chờ…

Tôi ở đấy. Thời gian chừng như bị ướt, từng phút từng giây trôi qua chậm chạp. Cục cựa chân một tí, ngóng mắt nhìn thêm lần nữa vẫn chưa thấy bóng xe.

Chờ đợi để ra đi sao mà lâu quá chừng.

Tôi không cảm thấy cáu giận hay chán nản. Chỉ ước gì có một que kem.
Read more »

riêng tư

mol

Bạn San, tối qua mình lại nằm mơ. Qúa nhiều thứ lẫn lộn San ạ. Mình đau đầu và đau lòng lắm.

Bạn San, hôm nay mình lại dậy muộn. Đúng là mình có để đồng hồ báo thức lúc tám giờ mà. Nhưng lúc nó reo thì mình lại tắt đi, thật là cái tính lười bất trị. Thành ra mình lại dậy muộn. Mười một giờ tám phút theo như trong điện thoại. Qủa là không phải dậy muộn kiểu bình thường nữa.

Nhưng mà San này, dậy muộn cũng có cái hay của nó. Dậy lúc mười một giờ tám phút, mình có thể đỡ được bữa sáng, đi ăn luôn bữa trưa. À, hôm nay mình ăn bữa trưa bằng cơm tấm, chỉ mất 7k thôi mà có cả sườn nướng và ốp la thân yêu. Mình rất thích quán cơm tấm này, không chỉ vì đồ ăn ngon, mà còn vì mình có thể uống nước thoải mái. Mấy cô bán hàng rất thoải mái San à. Mình ăn xong đĩa cơm, cứ ngồi đó mà vô tư uống nước, bình trà đá cứ từ từ vơi, thật là một cách tận hưởng. Bạn San biết không, kiểu cảm giác này cũng có thể gặp khi ngồi ở hàng nước mía gần trường. Nước mía ép có pha thêm nước tắc hay quýt, vừa ngọt vừa thơm, lại mát lạnh nữa. Thật là trong sáng và lành mạnh, thứ nước giải khát ấy.

Trong sáng và lành mạnh, cần thiết quá đi thôi.
Read more »

Bụi Ướt

mol

“Lại đây,

Anh có kẹo
Có phép hô mưa mỗi lần em thích
Biết nắm tay, làm ấm
Và tiến xa hơn

Lại đây,
I will teach you how to love

Và không bỏ em”

(Dạ Nhật’s Reply #11)
Read more »

vừa đủ ngây thơ

mol

Kurapika

Vốn rất thích truyện tranh Nhật Bản. Những câu truyện đa phần mang tính hoang đường, khi thì tình yêu hoàn hảo không tì vết, khi thì thế giới huyền bí với các anh hùng ra sức chiến đấu. Nhân vật từ ngoại hình đến tính cách thường mang tính tuyệt đối, nhìn vào là thấy, chi tiết cũng đầy tính phóng đại. Nói chung, không thể tin vào truyện tranh Nhật Bản. Tôi vẫn nghĩ, người Nhật với truyền thống đoàn kết lâu đời, luôn tiềm ẩn tư tưởng được giải tỏa bản thân, cả sự cô đơn không thể lý giải, do đó mới tạo ra truyện tranh của họ.

Từ nhỏ đã đọc Doraemon. Đến tận bây giờ vẫn ước ao có chú mèo máy tròn tròn đó, hay nói đùa, sẽ cho nó lên bàn thờ mà lạy. Cũng hay bị tác động bởi các tình tiết, nhân vật trong truyện tranh. Sự ảnh hưởng diễn ra tự nhiên, chính tôi cũng không ngờ. Ảo tưởng là một thói quen, là niềm vui của bạn. Dĩ nhiên, lúc lớn, mơ mộng cũng phần nào giảm đi. Nhưng vẫn dành một tình cảm chân tình cho thứ mình đã gắn bó từ lâu. Truyện tranh Nhật Bản không thể sánh với nền văn học khổng lồ của nhân loại, không thể là địch thủ của điện ảnh hay hội họa siêu phàm. “Naruto” không thể chọi với “Trăm năm cô đơn”, Yoshihito Togashi không thể được biết đến nhiều hơn Lý An. Truyện tranh yêu dấu của tôi chỉ là một lĩnh vự giải trí nhỏ mà thôi, trong con mắt của đa số người lớn, vị thế của nó càng thê thảm hơn. Thế nhưng, tình cảm ưu ái vẫn cứ nảy sinh, bất chấp mọi nhỏ bé.

Như với Kurapika.
Read more »

vừa đủ ngây thơ

mol

tạp bút – ngây thơ/con nít viết – những điều nhỏ bé

cocacola

Bắt đầu uống cocacola từ khi nào nhỉ ?

Chẳng thể nhớ nỗi. Có lẽ, con nít đứa nào chả thích nước ngọt, chắc là, ngay từ nhỏ đã vậy. Từ khi mới tí tuổi, đã làm bạn với Cocacola rồi.

Thời còn nhỏ, nước ngọt thịnh hành nhất ở Nha Trang là Tribeco, loại xá xị màu đen một ngàn đồng, mua ở đại lý thì bảy trăm. Trong xóm cứ có tiệc tùng thì đấy là thức uống phổ biến nhất – dành cho con nít và phụ nữ. Chỉ những nhà khá giả mới mua Pepsi hoặc Cocacola. Nhà tôi may mắn nằm trong diện đó. Tết, sinh nhật, cúng kính… Cocacola từng kết cứ thế bước vào nhà, ngang qua trẻ nhỏ. Đôi mắt đen nhìn vào đám nước ngọt có ga, vô cùng hưng phấn. Cứ vậy mà uống cho đến lớn.
Read more »

nhật kí

mol / BL / T

20 – Nói đến Cà Rem

Những người con trai có quan hệ kì lạ (hay vấn đề rắc rối) với Lộ San có thể kể ra tiêu biểu ba người: thứ nhất là Luân – vị trí số một, nữa là Tóc Đổi Màu, thứ ba là Cà Rem. Chuyện Cà Rem về mặt nào đó có thể coi là rối rắm và dễ lẫn lộn nhất. Vì tôi quen đến hai Cà Rem. Đầu tiên, khi tôi mười tuổi, nó xuất hiện. Đến lần thứ hai, tôi hai mươi, không phải là nó, nhưng là một tên khác giống nó xuất hiện. Hai người con trai này không hiểu sao tôi lại xem như một, gọi chung hai đứa là Cà Rem.

Tôi lại muốn nói chuyện quá khứ, nói chuyện Lộ San ở Sài Gòn, nên hãy tạm quên kẻ thứ hai đi. Lần này chỉ nói về Cà Rem Một thôi.

Read more »

nhật kí

mol / BL / T

19 – Hoa Hồng Đánh Mất

Giữa lúc năm tháng trôi đi trôi lại, Lộ San mơ thấy người con trai ấy biến mất ngay trên vành môi của nó. Giấc mơ lạ lùng khó thấu, chỉ có nỗi đau muốn níu kéo là cảm nhận rõ ràng. Những hình ảnh mất mát, phát sinh từ nỗi cô đơn và cảm giác tự ti nghẹt thở, lâu nay vẫn âm thầm hiện hữu bên trong con người kém cỏi, đồng thời lại ngập đầy nỗi oán trách sự ngu ngơ hời hợt. Đó không phải là giấc mơ Hoàng Tử.

Trong giấc mơ lạ ấy, khuôn mặt người con trai kia hiện lên chính xác từng chi tiết. Khuôn mặt với các đường nét riêng biệt, cả thân thể, nụ cười lạ lùng, bàn tay ma lực, hay sự ấm áp lan tỏa… Mọi thứ của hắn đều được in hằn lên mặt phẳng giấc mơ, rõ nét như hiện thực, làm Lộ San ngẩn ngơ.

Trong mơ, môi hai đứa kề nhau.

Có một đóa hoa, hoa hồng, lơ lửng ở một góc nào đó, dịu dàng tỏa hương… Giấc mơ ban đầu tựa như khúc hát, với nốt nhạc son là đóa hồng kia. Giai điệu êm dịu vọng tới từ thế kỷ đầy hạnh phúc xa lạ, ca từ hoa mỹ lại có tác dụng chữa bệnh thần kỳ. Tưởng như có dấu hiệu của tình yêu vĩnh hằng, và trên đôi môi kia sẽ chỉ hiện hữu những ngọn lửa yêu thương, nhỏ nhắn, thơm tho và ngọt lịm. Sẽ chỉ có những ngọt lửa ngọt lịm như kẹo nhảy múa trên đôi môi… Lộ San trong mơ đang xúc động mãnh liệt, được tình yêu cứu rỗi, lại hóa thân thiên thần bay bổng, tưởng chừng những buồn, những uất nghẹn lâu nay không liên quan gì tới nó. Giấc mơ khởi đầu như thế, không báo trước, cũng không thể dự đoán trước những tình tiết tiếp theo…

Read more »

mai khôi

San K+ // Baka // A “Xe Thùng” Oneshot ‘__’

Tôi đã nhặt được nhà từ nhiều năm trước.

Nhà tôi nằm sát mé vực thẳm, không rõ là do ai dựng nên, lúc đi lang thang qua con đường không bóng người này, tôi nhặt được nó và vào ở luôn đến giờ. Nhà gỗ chính hiệu, bốn vách được hợp thành từ những cây gỗ tròn xếp theo bề ngang. Nhà rộng mười hai mét vuông, có một phòng vệ sinh một mét hai ở góc. Tài sản bên trong bao gồm một cái giường, một bàn đựng đồ nấu ăn, một thùng các tông đựng quần áo, và một bóng đèn tiêu thụ điện kém, tất cả đều cũ sì, sắp mục nát, giống như bản thân ngôi nhà.

Nói chung đó là một căn nhà không ai thèm ở.

Read more »

nhật kí

mol / BL / T

18 – Nỗi cô đơn của thế kỷ Con Nít – II

Lộ San ở Sài Gòn hơn ba năm, bốn lần chuyển nhà, một lần chuyển trường. Mọi chi tiết trong khoảng thời gian này, nó nhớ rõ như in.

Chị Lộ San lúc ấy học lớp năm, chưa thi tốt nghiệp, thành ra không xin vào được trường nào ở Sài Gòn. Sau chừng hai tháng thì chị được gởi về Nha Trang. Vì tránh “bị lộ tông tích”, nên lần dọn nhà thứ nhất diễn ra. Lộ San còn ở ba căn nhà khác nữa, trước khi chính thức dọn về căn trên đường đất đỏ, có cái gác với cầu thang gỗ. Mấy nhà kia chỉ ở chừng một tháng, riêng ngôi nhà này Lộ San ở đến ba năm. Lộ San gọi nó là Phù Thủy Đất Đỏ Độc Ác. Read more »

nhật kí

mol / BL / T

17 – Nỗi cô đơn của thế kỷ Con Nít – I

Mười một năm đầu tiên trong đời Lộ San được chia ra làm hai phần rõ rệt: ở NhaTrang và ở Sài Gòn.

Chuyện từ trước năm bốn tuổi, Lộ San dĩ nhiên chẳng nhớ gì cả. Hơn bốn tuổi trở đi thì có khá nhiều, đa phần là vụn vặt, là những chuyện bình thường của một đứa con nít cỡ tuổi đó. Có vài con cá sấu trông như mấy pho tượng mà ba nó chở đi coi, bánh phồng tôm Thái hai ngàn rưỡi, nhà trẻ xanh xanh đỏ đỏ, những hàng cây trứng cá, mấy tờ tiền năm mươi đồng còn sót lại, bộ ghép hình con khủng long, bà giúp việc hắc ám, cá khô tôm khô đầy nhà, ba ngồi đọc sách ngoài hiên… Đặc biệt nhất, có một hình ảnh chẳng hiểu sao lại in rất sâu vào tâm trí Lộ San: nó gần năm tuổi, kệ nệ xách cái ấm nước từ nhà sau vào bếp, quay ngang quay dọc khó nhọc, bị ánh sáng lóa mắt của buổi trưa bao phủ. Thi thoảng, hình ảnh này cứ như cơn mơ bất chợt ập đến, mang theo cảm giác xưa cũ của năm tháng, làm Lộ San bỗng chốc chìm vào một không gian lạ lẫm. Nó không biết hình ảnh đó có ý nghĩa gì, cũng có thể chính thứ ánh sáng ban trưa nọ đã khiến Lộ San không thể quên… Qúa khứ bao giờ cũng mang chút kì ảo, và sức mạnh cũ xưa.

Read more »