<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Clovered &#187; Oneshot &#8211; Poem</title>
	<atom:link href="http://clovered.net/topic/writing/oneshot-poem/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://clovered.net</link>
	<description>With Love We Give</description>
	<lastBuildDate>Thu, 09 Feb 2012 13:24:53 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>3KD #15 &#8211; Sau lần Thức Giấc</title>
		<link>http://clovered.net/2008/03/3kd-15-sau-l%e1%ba%a7n-th%e1%bb%a9c-gi%e1%ba%a5c/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/03/3kd-15-sau-l%e1%ba%a7n-th%e1%bb%a9c-gi%e1%ba%a5c/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Mar 2008 14:27:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[Oneshot - Poem]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=452</guid>
		<description><![CDATA[3KD #15 &#8211; Sau lần Thức Giấc mol &#8211; http://mol.vnfiction.com Ngày thứ… Húc Tử mở mắt. Không rõ bây giờ là lúc nào. Nhìn ra cửa sổ hồi lâu, anh nhận ra đoàn tàu vừa đi qua một chốn cũ, vách đá có khắc một chữ Oa khổng lồ. Anh đã thấy nó vào lần [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>3KD #15 &#8211; Sau lần Thức Giấc</strong><br />
<span class="small">mol &#8211; http://mol.vnfiction.com</span></p>
<p>Ngày thứ…</p>
<p>Húc Tử mở mắt. Không rõ bây giờ là lúc nào. Nhìn ra cửa sổ hồi lâu, anh nhận ra đoàn tàu vừa đi qua một chốn cũ, vách đá có khắc một chữ Oa khổng lồ. Anh đã thấy nó vào lần thức dậy thứ sáu. Con tàu có lẽ đã đi vòng quanh.</p>
<p>Húc Tử xuống giường, đi dọc hành lang, mỗi bước đi đều có cảm giác lắc lư. Anh đến toa ghế ngồi, vẫn không có ai. Chỗ ngồi quen thuộc đã dọn sẵn bữa ăn. </p>
<p>Anh dùng một chút thời gian nhớ lại giấc mơ vừa qua. Rồi nhìn lại ảnh cậu. Anh đã có một tấm ảnh của cậu, nhưng không phải do chính mình chụp. Hồi tưởng lại vẻ điên tiết của cô gái đó, anh nghĩ chính cô ta mới là kẻ đã làm cho đám gia nhân sợ hãi, lùi xa trận chiến giữa hai người. Anh đã ra đi với tư cách một kẻ phạm tội, phá rối gia can, trộm cắp kỷ vật. Thành phố ấy đã thành một dấu vết tội trạng của anh. Không có sự dung thứ, anh cần ra đi và mang theo dấu vết ấy.</p>
<p>Anh ngồi xuống băng ghế, bắt đầu bữa ăn một cách chậm rãi.</p>
<p>Đó là khởi điểm của những lần Thức Dậy. Nhưng đây là lần thức dậy thứ mấy, anh không còn nhớ nỗi.<br />
<span id="more-452"></span><br />
…</p>
<p>Họ đã tan biến, những vị khách ấy, ngay trong giấc ngủ đầu tiên của anh. Anh tưởng chừng như họ đã xuống ga cùng một lượt, hình dáng và thân phận cùng tan biến, để lại con tàu trống rỗng. Chỉ còn mỗi anh.</p>
<p>Anh chưa bao giờ thử đến khu đầu tàu. Giả sử không có ai ở đó, anh cũng không thấy lạ. Đóa hoa thủy tiên vẫn tươi nguyên sau bao nhiêu giấc ngủ, anh không thể hoài nghi về sự mầu nhiệm của thế giới. Có lẽ là cậu, bằng khả năng vốn có của mình, đã quyến dụ được một vị thần hay quỷ dữ nào đó, họ cùng ở một nơi, nhìn anh lọt thỏm trong trận đồ của mình. Húc Tử không chút phép màu, nhưng nếu cậu còn tồn tại, dù ở thế giới nào, anh vẫn muốn đến nơi ấy.</p>
<p>Tối nay mong em đừng chảy máu. Anh nói thầm, rồi bỏ tấm ảnh trên tay vào một bên túi áo. Anh cần nhắm mắt, trong lúc đang ra đi.</p>
<p>…</p>
<p>Ngày thứ…</p>
<p>Húc Tử mở mắt. Không rõ mình đã ngủ bao lâu. Anh định thần hồi lâu và nhận ra con tàu đã dừng hẳn. Ngoài cửa tàu là một khoảng xanh mướt. Trời và cây.</p>
<p>Húc Tử bước xuống giường, đi dọc hành lang, mỗi bước đi đều rất vững trãi. Anh đến toa ghế ngồi, nhiều người đã ở đó trước. Chỗ ngồi quen thuộc của anh vẫn trống, nhưng không thấy bữa ăn nào được dọn sẵn…</p>
<p>Anh nghĩ, có lẽ mình đã đến nơi.</p>
<div align=center>***</div>
<p>Ở góc hành lang, anh dừng lại châm một điếu thuốc. Anh xác định mình cần nghỉ chân, ở cái nơi hơi thiếu ánh sáng và đầy lạnh lẽo này. Cô gái kỳ lạ đã nói nơi đây là chỗ của anh, chính là căn phòng có cánh cửa gỗ đằng kia. Hình dáng cánh cửa khiến anh nặng lòng, anh buộc phải dừng chân.</p>
<p>Húc Tử không có khái niệm gì về nơi mình đang ở. Dù cô gái tự xưng là Giám Khảo kia đã giải thích đôi điều, anh vẫn có cảm giác mình như đang mơ. Nằm mơ thì không nên thắc mắc, anh có thể xem đây như những ngày trên tàu, mọi hành khách hoặc vô hình hoặc đã tan biến. Như họ, những người trên bàn ăn, anh có thể thấy họ vui tươi, buồn đau, trác táng, hoài cảm, không thân phận, trầm uất, thương xót chính mình, nhưng không sao nhớ được tên họ. Có lẽ chỉ là thay đổi quang cảnh, Húc Tử sẽ lại tiếp tục những giấc ngủ và những lần thức dậy của mình. Anh đã không thể là kẻ vứt bỏ được hồi ức, quá khứ, không thể hồi sinh lần thứ hai… Mọi kỳ tích đều không thể xảy đến, vậy nên anh chỉ có thể nhìn cậu trong mơ.</p>
<p>Điếu thuốc đã tàn. Húc Tử cần đi ngủ. Anh bước nhanh về phía căn phòng với cánh cửa gỗ. Hy vọng trên chiếc giường không có vết máu nhờ nhờ đó.</p>
<p>…</p>
<p>Thoạt tiên anh đã suy tính đến việc giết chết cô gái trước mặt, hoặc sẽ tiêu hủy tấm thẻ bài khi nó lại xuất hiện. May ra bức ảnh kia sẽ trở lại.</p>
<p>Anh đừng quá căng thẳng, cô gái nói, và trước mắt anh, dung mạo và hình dáng của cô lại bắt đầu thay đổi. Lần này là một người đàn ông.</p>
<p>Hãy nói cho tôi biết khi nào anh thấy hài lòng. Gìơ người đàn ông lại nói.</p>
<p>Húc Tử cúi mặt, anh bắt đầu nghĩ tới việc tấm ảnh của chàng trai kia đột nhiên biến mất. Lần thức dậy cuối cùng trên tàu, anh đã không lấy nó ra khỏi túi. Và đến lúc bước vào căn phòng này, không rõ kẻ nào đã tráo đổi tấm ảnh của cậu thành thứ đó &#8211; tấm thẻ bài chẳng liên quan gì với anh. Mà giờ thì nó đã thành người, hơn nữa lại ra đang sức thay đổi dung mạo, làm như một trò vui. Anh có thể nhận biết được vài nhân dạng trong số đó, nhưng việc này không can hệ gì đến cảm giác trắng tay nơi anh.</p>
<p>Dừng lại đi, anh nói. Ngước lên nhìn, trước mắt anh là một cô gái trẻ. Tóc cô buông thẳng, váy dài và áo khoắc đậm màu. Anh nhận ra cô, đó là nhân vật trong một bộ phim đầy cái chết. Cô có một làn môi ương bướng, thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt đẹp. Cô là người hay xuất hiện trong các bộ phim chàng trai kia vẫn xem vào những buổi khuya, trong phòng anh.</p>
<p>Cô ở đây làm gì? Húc Tử xưng hô như vậy, chẳng quan tâm liệu nó có chính xác hay không.</p>
<p>Để giúp anh.</p>
<p>Tôi không biết cuộc thi này để làm gì. Tôi sẽ ngủ ở đây một thời gian, rồi sẽ đi…</p>
<p>Tôi có thể giúp anh nhiều việc.</p>
<p>Không cần. Trả tấm ảnh cho tôi.</p>
<p>Tôi không biết nó ở đâu. Nhưng đến lúc cần nó sẽ xuất hiện. Hãy ở lại đây đến lúc đó.</p>
<p>Cô ta nói giọng nhẹ nhàng, thái độ rất tự nhiên khi đứng trước Húc Tử, như thể đã quen anh từ trước đó. Anh thấy mệt mỏi, anh không thích các cuộc tranh luận, không thích suy đoán, có lẽ anh nên để mặc con người &#8211; hay cũng có thể là thứ gì khác &#8211; trước mặt và bắt đầu giấc ngủ của mình.</p>
<p>Anh thích diễn viên này à? Cô gái chỉ vào chính mình, lại bắt đầu nói. Hoặc nếu anh thích ai khác, tôi có thể biến thành như thế.</p>
<p>Ai mà tôi thích…?</p>
<p>Phải, những minh tinh. Tôi có thể biến thành người anh thích.</p>
<p>Húc Tử im lặng, anh đang ngồi trên chiếc bàn có những chậu thủy tiên, màu trắng của hoa nhìn sao cũng có cảm giác lẻ loi kỳ lạ…</p>
<p>Có một người, ở chỗ tôi, rất nhiều người yêu thích cậu ta&#8230; Anh bắt đầu nói, cô gái nhìn thẳng vào anh, ánh mắt chân thành mà anh không quen. Anh nói về thân thế cậu, mái tóc mềm nhưng không thẳng nếp, trang phục cậu vẫn mặc, nơi cậu hay đến… Anh biết rõ giọng mình nghe rất mất phương hướng, cuối cùng phải kết thúc đoạn miêu tả bằng cách châm thêm một điếu thuốc.</p>
<p>Tôi không biết người đó, có lẽ cần phổ biến hơn một chút…</p>
<p>Được rồi. Cô cứ thế này đi. Tôi muốn đi ngủ.</p>
<p>Vậy, hẹn gặp anh sau. Cô gái nói rồi biến mất, có lẽ đã có một nụ cười trước khi biến mất. Húc Tử nhìn thấy một lá bài từ trên không trung đáp xuống mặt bàn, cũng kỳ lạ như cái cách mà nó tuột khỏi tay anh và hóa thành người khi nãy. The Star. Anh nhìn kỹ lá bài, để ý thấy những ngôi sao in trên nó rất giống hoa thủy tiên. Anh không rõ mình đang ở trong câu truyện cổ tích nào, cũng chẳng biết liệu sẽ có một kết thúc có hậu hay châm ngôn sâu xa gì không. Anh không biết rõ nơi này, không quen biết ai ở đây, mỗi hơi không khí anh hít vào cũng có cảm giác xa lạ. Xung quanh anh đầy người. Nhưng họ chưa từng gần anh, chưa từ cọ sát người anh, chừa từng tự sát, chưa từng ám ảnh anh. Phải chăng đây là cảm giác mà anh quen thuộc? Vào những ngày chưa gặp cậu, chẳng phải anh vẫn luôn hài lòng với sự riêng tư ấy? </p>
<p>Húc Tử dụi tắt điếu thuốc, ngón tay anh thon dài nhưng mạnh bạo. Anh để mặc lá bài trên bàn, quyết định đi ngủ.</p>
<div align=center>***</div>
<p>Lá thư nói, Hôn lấy một ai đó.</p>
<p>Anh đọc nó vào buổi sáng, lúc đã khá muộn. Trước khi anh quyết định lãng quên nó, cô ta đã xuất hiện.</p>
<p>Hãy làm đi. Cô nói, trong khi anh vừa bắt đầu công việc thân quen của mình – xem xét máy ảnh. Húc Tử chỉ mang theo một chiếc máy ảnh, anh ra đi vội vã và đột ngột, phần lớn đồ đạt đều để lại nơi đó. Anh đoán chúng đã bị cô gái kia tiêu hủy, trong khi hoặc đập phá hoặc ném chúng vào đóng lửa, cô hẳn cũng có nét mặt căm thù tột cùng như khi nhìn anh đập bể khung ảnh trên tường, lấy đi một tấm ảnh của người anh họ. Đó là tấm ảnh đẹp nhất của cậu. Là ảnh đen trắng. Nụ cười không màu có thể nhuộm thắm anh… </p>
<p>Đó là đề thi thứ nhất. Anh hãy làm đi. Cô gái xinh đẹp cứ nói, rất kiên nhẫn chờ đợi bên cạnh anh.</p>
<p>Anh có mục đích mà. Hãy thực hiện những yêu cầu đó để đạt được mục đích của mình.</p>
<p>Tôi có thể quay về đó và lấy một tấm ảnh khác.</p>
<p>Không, không phải điều đó.</p>
<p>Húc Tử quay qua nhìn cô. Anh cảm thấy cô quá phiền phức, kiểu xuất hiện như bóng ma của cô, cái cách cô nói như thể thấu tỏ mọi chuyện…</p>
<p>Dù sao anh cũng chẳng có việc gì để làm, đúng không?</p>
<p>…</p>
<p>Họ đứng đó, trang phục nhạt màu, nổi bật trên nền cây xanh. Anh đã nhớ được tên hai người đó, họ nói cùng ngôn ngữ với anh. Đó là một buổi chiều se lạnh, do sự đánh mất khái niệm thời gian khi còn trên tàu, anh chỉ có thể đoán bây giờ là đầu đông.</p>
<p>Anh đứng cách họ rất xa. Thật sự không có nhu cầu giao tiếp.</p>
<p>Họ đang trò chuyện, có vẻ là một câu truyện sáng trong. Thi thoảng mới nhích vài bước chân, thật sự rất tĩnh lặng. Họ trạc tuổi với cậu, cũng có nét trẻ con như vậy. Anh nhìn dáng vẻ đổ vỡ và mơ ngủ của cả hai, phần nào cảm nhận được cái thiên hướng có thể gây ra những chuyện không ngờ nơi họ. Dù sao, có lẽ người trong lâu đài này chẳng ai là bình thường cả.</p>
<p>Cậu con trai bên phải chợt nghiêng mặt qua, Húc Tử bắt đầu nhìn kỹ khuôn mặt cậu. Anh thấy cậu ngây thơ và tuyệt vọng. Khuôn mặt nhìn nghiêng như thành tố của một vườn hoa nát tươm, trong phút chốc khiến anh xúc động. Anh đưa máy ảnh lên như một thói quen. Anh bấm nhanh vài kiểu, không có quá nhiều suy tính hay dụng ý.</p>
<p>…</p>
<p>Chụp lén người khác là hành vi xấu đấy.</p>
<p>Lúc Húc Tử quay lại, cái kẻ đã thốt ra cái câu tiếng Anh ấy đã ở cách anh vài bước chân. Hắn đi xa dần, không hề quay lại. Dáng người tây âu cao và vững chãi, bước đi nào cũng như muốn đạp bằng hết thảy. Cái điệu bộ tự tin đó anh vẫn hay bắt gặp trong những thành phố đã ghé qua, những người loại ưu, như An Vũ từng gọi. Anh nhớ đã từng có kẻ cũng với một phong thái như vậy, ghé qua nhà trọ tìm cậu. Tôi thích những người gần với cái chết như anh hơn, cậu cũng từng nói…</p>
<p>Hôn anh ta đi.</p>
<p>Lần này thì Húc Tử không còn giật mình nữa, cô gái đó lại đứng trước mặt anh.</p>
<p>Tôi biết anh không muốn hôn hai người kia. Đi gặp thêm người khác chắc không phải mong muốn của anh. Hôn tên đó thì không có thể xem như chẳng có gì.</p>
<p>Cô ta nói những câu đó một cách liền mạch, như thể quân sư đang vạch ra chiến lược cho chủ nhân, lý lẽ sắc bén, hợp tình hợp cảnh.</p>
<p>Nếu anh còn đang thắc mắc làm sao mà tên đó chịu cho anh hôn thì tôi đã có cách này.</p>
<p>Cô níu anh xuống, bắt đầu thì thầm vào tai. Còn anh thì tự nhủ mình nên kiên nhẫn.</p>
<p>…</p>
<p>Đó là một tình huống mang tính hài hước.</p>
<p>Anh ở đấy sau bụi cây. Cô cùng hắn đứng phía trước. Lúc hắn nhắm mắt, anh biết kế hoạch đánh tráo nụ hôn sắp sửa bắt đầu. Anh đã nghĩ cô hẳn là có năng lực bùa mê, hoặc giả gã đàn ông kia là một tên háo sắc. Họ tráo đổi vị trí trong một khoảnh khắc, vừa đủ để anh hoàn thành bài thi. </p>
<p>Húc Tử đã bước về phòng mà không nhìn lại hai người. Anh cũng chẳng rõ cô đã thoát khỏi hắn bằng cách nào. Nhưng lúc vừa bước vào phòng, anh đã thấy tấm thẻ bài sát bên một chậu thủy tiên. Húc Tử nhìn nó một lúc rồi dự tính đi ngủ. Anh thích chiếc giường này, nó cho anh cảm giác như mình nằm sát bên cậu, sát bên tình yêu, không liên quan đến việc cậu đã chết hay chưa.</p>
<p>Anh ngã lưng xuống giường, nhưng rồi lại ngồi dậy, có điều gì đó khiến anh chưa vội bắt đầu giấc ngủ. Phải chuẩn bị dụng cụ rửa ảnh. Anh đã dựng một nơi rửa ảnh, ở góc tối nhất, với nhiều tấm vải đen. Dường như anh có thể tìm thấy mọi thứ ở lâu đài này, kể cả thuốc tráng phim. Anh không nhớ nhiều về đối tượng mình đã hôn, dù là tên đi nữa. Nhưng còn họ, anh muốn xem vẻ đẹp đơn bạc, không ổn định đó qua ống kính của mình sẽ biến hóa thế nào. Nếu từng chụp ảnh cậu, hẳn anh cũng có cái say mê đằm thắm mà vô hồn này…</p>
<p>Anh được ở yên với công việc đó. The Star không hiện hình và nói gì nữa. Suốt cả đêm ấy và nhiều ngày sau.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/03/3kd-15-sau-l%e1%ba%a7n-th%e1%bb%a9c-gi%e1%ba%a5c/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>[Baka Dreams] #5 &#8211; Dị Hoa</title>
		<link>http://clovered.net/2007/12/baka-dreams-5-d%e1%bb%8b-hoa/</link>
		<comments>http://clovered.net/2007/12/baka-dreams-5-d%e1%bb%8b-hoa/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 17 Dec 2007 10:23:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[Oneshot - Poem]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=423</guid>
		<description><![CDATA[Thật là khủng bố cực đoan&#8230; Làm sao chỉ vì một chuyện nhỏ mà hăm doạ giết người được chứ ? &#8211; - &#8230; Dù sao chương của mình cũng dài hơn chương của Umi những Giấc mơ bắt nguồn từ Sự thật #5 &#8211; Dị Hoa mol – http://mol.vnfiction.com Em đi qua cầu. Thủy [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Thật là khủng bố cực đoan&#8230; Làm sao chỉ vì một chuyện nhỏ mà hăm doạ giết người được chứ ? &#8211; - &#8230; <del>Dù sao chương của mình cũng dài hơn chương của Umi</del> </p>
<p><strong>những Giấc mơ bắt nguồn từ Sự thật</strong></p>
<h2>#5 &#8211; Dị Hoa</h2>
<p><span class=small>mol – http://mol.vnfiction.com</span></p>
<p>Em đi qua cầu. Thủy tiên còn mãi miết trông theo.</p>
<div align=center>***</div>
<p>Húc Tử luôn nằm mơ. Phong cảnh ấy giống như một thước phim âm bản, dòng sông đen và chiếc cầu trắng. Chỉ có chàng trai đó là vẹn nguyên màu sắc. Đôi lúc cậu đứng ở đầu cầu, đôi lúc lại ở giữa, nhưng lúc nào cũng cười, trong tay là một bông thủy tiên. Máu ướt đẫm cổ tay.</p>
<p>Chàng trai đứng đó mà chảy máu. Anh ở rất gần, nhưng không sao cử động. Những giọt máu là độc tố, nụ cười cũng là độc tố. Anh bị hạ độc hằng đêm, nhưng không thể nào chết đi.<br />
<span id="more-423"></span></p>
<div align=center>***</div>
<p><em>Tôi biết em vẫn chưa quên lãng tôi. Dù đã đi hết chiếc cầu em vẫn không quên lãng tôi. Em mưu ma mà liều mạng quá đỗi, một sự tan biến nguy nga, không cách gì em lại quên lãng tôi. Tôi không biết em bắt đầu đặt cược từ lúc nào. Lần đầu thấy nhau, tháng mười hai thì lạnh giá, em áp tay lên má, chẳng phải mình đã thỏa thuận là không được yêu nhau ?</p>
<p>Thành phố này tôi vẫn còn ở lại. Trên chiếc cầu như vẫn còn thấy bóng dáng em. Cô gái phát điên vì em ra đi. Gío cười rách phố, thủy tiên héo tàn.</p>
<p>Tôi biết em vẫn còn ở đó. Vẫn đẹp như lần đến trong đêm, em dùng nụ cười khiêu khích tôi, buộc tôi lưu giữ. Em hẳn đã mệt mỏi quá đỗi vì tôi, tôi cứng đầu làm em phát điên. Lẽ ra tôi không nên để em phải đặt cược. Dù trong trò chơi liều mạng ấy, em đã thắng rồi.</em></p>
<p>…</p>
<p>Cậu nói, sao anh chụp mãi cũng chỉ những thứ này. Thành phố này đâu hiếm những thứ hay ho. Thành phố này, nhiều, nhiều thứ lắm.</p>
<p>Anh nói, người ta chỉ chụp những thứ mình muốn ghi nhớ không. Những thứ không muốn nhớ thì không chụp làm gì.</p>
<p>Đúng vậy, cậu nói. Thật may là cậu không hỏi “Sao anh chưa bao giờ chụp cho tôi tấm ảnh nào?”, dù khi nhắc đến “hay ho”, anh biết cậu ám chỉ chính mình.</p>
<p>Cả hai bắt đầu buổi tối một cách lặng lẽ. Căn phòng khá rộng nhưng thiếu ánh sáng, anh ngồi trên ghế hút thuốc, An Vũ nằm ở giường ể oải. Vừa đủ xa cách.</p>
<p>Vừa đủ xa cách. Hệt như lúc xuất phát, hai người đứng ở hai đầu cầu. Cậu hôm đó đang lang thang một mình, anh thì vừa đến thành phố này. Không ai nói anh đến đó để được gặp cậu, thế nên lẽ ra anh phải đi về một hướng khác, khách sạn nào đó chẳng hạn… Đó là chiếc cầu bắt qua dòng sông duy nhất của thành phố, rất nhỏ, chỉ dùng cho việc đi bộ. Hai bên cầu chạm hình hoa thủy tiên, cánh hoa như cánh sao, là một báu vật của thành phố này. Ban ngày đi ra ngoài, dễ bắt gặp cậu ở đó, xoay xung quanh là một đám bạn. Rất nổi bật, trong sáng và vui vẻ. Cậu lúc đó không liên quan gì đến anh, những gì anh có thể chạm vào là một chàng trai đến phòng mình vào buổi tối, môi mềm, bàn tay thơm tho,…</p>
<p>An Vũ đứng dậy bật nhạc, xong quay về phía Húc Tử. Giọng ca sĩ rên rỉ, tình ca bi ai, nỗi đau day dứt. Thế mà cậu vừa nghe vừa cười, nụ cười trong sáng như ban ngày, thật là một kẻ điên hạng nặng.</p>
<p>Lúc cô ca sĩ hát đến đoạn “… just the endless pain”, họ đã bắt đầu hôn nhau.</p>
<p>…</p>
<p>An Vũ không phải kẻ bị trầm cảm lâu ngày. Cậu vốn rực rỡ. Anh biết cậu có cả một tập đoàn người hâm mộ, nam có, nữ có. Cậu đứng giữa họ trong như một hoàng tử, người ta nhìn cậu mà ấm lòng, mà tương tư. Cô em họ của An Vũ cũng ở trong số này. Cô gái tên An Nhược, tóc dài, da trắng, khuôn mặt xinh xắn, đặc biệt không ưa gì Húc Tử. Cha mẹ An Vũ đã mất từ lâu, cậu vốn sống với gia đình An Nhược. Khi cha mẹ di cư sang nước ngoài, An Nhược nhất quyết đòi ở lại. Vậy nên cả hai trở thành người quản lý khu nhà trọ này, chính xác hơn là ngó mắt trông chừng những người dưới quyền quản lý nó.</p>
<p>Cậu chủ trẻ của khu nhà trọ và anh có một bí mật.</p>
<p>Họ không cam kết thành lời, nhưng ai cũng hiểu sẽ có lúc hạ màn. Anh là kẻ lữ hành e ngại tình cảm, cậu thì yêu hờ hững như lời cậu nói. Mọi chuyện rất đơn giản và rõ ràng, khi cần thì kết thúc, không chút vướng mắc…</p>
<p>Cứ nửa đêm, có kẻ lại đến gần cửa sổ, nhìn chàng trai trẻ chạy băng qua khoảng sân rộng để về phòng mình. Dáng cậu cao ngạo và yếu đuối, nhìn thế nào cũng ra một kẻ đang lạc lối… Anh chưa bao giờ nói cho cậu biết là mình bị rung động bởi dáng vẻ đó. Anh ở đây là vì chính thành phố này, kiến trúc cổ kính, không khí thần thoại, những hàng cây co mình giữa mùa đông. Anh phải lưu giữ tất cả mọi thứ của thành phố vào những bức ảnh. Lưu giữ tất cả, chỉ trừ cậu.</p>
<p>…</p>
<p>Khi cậu nói, Anh có một trái tim bình tĩnh, Húc Tử đã bắt đầu thấy nguy hiểm. Anh có một trái tim bình tĩnh, nhưng có một lỗ hỏng mất rồi.</p>
<p>Chỉ mong em đừng lợi dụng lỗ hỏng đó mà chui vào tim tôi. Anh nghĩ vậy nhưng chỉ im lặng. Trong phòng đang phát bài hát quen thuộc của cả hai, lần đầu với nhau cũng phát chính bài này. Họ nhiệt tình và dứt khoát, giống như lửa giữa đông, quý báu vô cùng. Anh không rõ cùng nhau khi nghe nhạc có phải là một kiểu phỉ báng ca khúc đó không, dù sao bản thân họ cũng không quen biết nhạc sĩ lẫn ca sĩ của nó.</p>
<p>Đèn đang tắt, An Vũ nằm bên cạnh, quay lưng về phía anh. Chỉ có thể nhìn thấy một vệt sáng nhờ trên lưng cậu, luôn luôn khó đoán, Húc Tử thật sự không muốn mình cũng rơi vào tập đoàn những kẻ đứng xung quanh cậu.</p>
<p>Húc Tử, Húc Tử…, An Vũ đột ngột gọi tên anh, giọng cậu hệt như vệt sáng trên lưng, không khác gì giấc mơ.</p>
<p>Có nhiều người nói gặp rồi không thể quên được tôi… Thật ra mỗi người sinh ra đã là một kẻ ưa sa ngã, dễ lạc lối. Cần phải đi tìm một đối tượng để lưu giữ nhau, thế nhưng, tìm được đã là phép màu, người ta có chịu lưu giữ mình không lại là kỳ tích… Nhưng tôi biết cách tạo ra kỳ tích…</p>
<p>Anh đừng hòng quên được tôi.</p>
<p>Trong bóng đêm, anh chỉ nhận ra mùi vị hiếu thắng từ giọng nói đó. Vì trong bóng đêm, những điều khác đều bị che lấp, kể cả một thương yêu.</p>
<p>…</p>
<p>Cuối cùng cũng chia tay.</p>
<p>Đó là một buổi sáng tháng tư đẹp trời, thủy tiên nở rộ khắp thành phố. Khi người ta tìm thấy xác cậu, anh thậm chí còn nghe tiếng chim hót. </p>
<p>Anh đã chụp đủ ảnh rồi ?</p>
<p>Phải. Mai tôi sẽ lên tàu.</p>
<p>… Chúng mình lại nghe nhạc nhé.</p>
<p>An Vũ nằm trên giường, cả hai cổ tay đều được rạch những đường gọn ghẽ. Không ai biết vì sao cậu tự sát, nhưng nhiều kẻ phát điên, nhiều đồng tử bất động khi thấy cậu nằm đấy. Căn phòng ấy ngay hôm đó được An Nhược cho khóa lại, khóa nhiều lớp đến độ trông hoa mắt. </p>
<p>Anh không rời khỏi thành phố đó. Trái tim bình tĩnh của anh đã bị cậu phá nát.</p>
<div align=center>***</div>
<p>Sáng sớm ra cô gái lại gào thét. Cô gái đã treo ảnh người yêu khắp khu nhà, nhiều hơn số lượng trước đây. Sáng sớm mở cửa ra sẽ thấy chàng trai ấy đang cười trên bức tường đối diện, sát ngay bên cạnh – cũng chính là cậu ta, đang ngồi ăn một bát cháo giữa đám bạn bè. Chàng trai có nụ cười rất đẹp, thật sự rất đẹp. Nụ cười mà anh chưa bao giờ dám lưu giữ, giờ hiển thị khắp nơi.</p>
<p>Khi Húc Tử đi qua căn phòng đầy những ổ khóa, tiếng cô gái khóc bắt đầu vang to, có lẽ cô vừa đi ngang một bức ảnh chụp riêng hai người.</p>
<p>…</p>
<p>Anh một mình đi ra phố. Nếu ở trong khu nhà kia cả 24 tiếng mỗi ngày, chắc chắn ý thức sẽ mất dần đi. Băng qua dãy nhà cổ, cây ngô đồng trụi lá, công viên theo phong cách Tây Âu, cửa hàng hoa, bong bóng màu rự rỡ… Tất cả đều đã được lưu giữ lại. Một tiệm tạp hóa nhỏ, anh dừng lại mua hồng trà và bánh mì, An Nhược đang bắt đầu bỏ độc vào thức ăn hằng ngày của kẻ mà cô căm hận. Thêm một tờ nhật báo của thành phố, cách đây nhiều số đã từng đưa tin về vụ tự sát bí ẩn của một chàng trai trẻ. Cuối cùng là con đường lát đá tảng, khu phố nhỏ được bảo tồn với chiếc cầu có chạm hoa thủy tiên.</p>
<p>Húc Tử bước lên chiếc cầu, đến đúng vị trí mà chàng trai trong giấc mơ tối qua đã đứng. Đó là vị trí tương ứng với bông thủy tiên thứ mười hai khắc trên thành cầu. Thành phố này có một truyền thuyết về nữ thần hy vọng, nàng đã đứng ở nhịp cầu thứ mười hai, đổ nước xuống lòng sông đang khô cạn, cứu nguy cho cả vùng đất. Mười hai, con số may mắn của thành phố, nhưng hiện giờ anh chỉ thấy lạnh, dù mùa đông đã qua từ lâu. Cái lạnh giống như giọng hát vẫn vang lên ở phòng anh vào mỗi tối, không trút hết vào một lúc mà trải dài mãi. Day dứt không điểm dừng. Có cảm giác nếu soi mình xuống dòng sông bên dưới, anh sẽ không nhìn khuôn mặt cậu thay vì chính mình.</p>
<p>Đến giữa trưa, Húc Tử quyết định qua bờ bên kia, có một khu chợ trời ở đó, chỉ cần đi mươi phút là tới. Khu chợ trời bán đủ mọi mặt hàng, từ trang phục cho đến hương trầm ma quái, có cả những chiếc hộp gỗ chạm hình hoa thủy tiên trên nắp, một loạt giống như như tạt. Húc Tử đi dọc theo con đường đầy những kệ hàng đủ loại, cuối cùng quyết định mua một chiếc rìu. Chiếc rìu được bọc trong nhiều lớp giấy, bàn tay quen cầm máy ảnh của anh hoàn toàn không phù hợp với nó. Nhưng anh vẫn nắm chặt.</p>
<p>…</p>
<p>Húc Tử trở về khu nhà trọ. Anh bước nhanh và dứt khoát, anh đã biết rõ, trong một khoảnh khắc nào đấy, mỗi người đều có thể dễ dàng phát điên. Thật sự không có gì đáng trách.Khi vào đến sân, anh trông thấy An Nhược ở hành lang phía tây, cô ngồi trên chiếc ghế mây xem một album ảnh, chắc hẳn là của người anh họ.</p>
<p>Toàn bộ khu nhà đều có cửa gỗ, căn phòng với hàng đống ổ khóa cũng không ngoại lệ. Húc Tử đi đến đó, anh kịp vun hai nhát rìu trước khi An Nhược hét lên. Thật ra cánh cửa cần thêm ít nhất năm nhát rìu để có thể đổ vỡ, nhưng Húc Tử chỉ cần thêm ba nhát. Rất mạnh bạo, như lần cậu đã nói. Một cánh cửa đã gần nát ra, Húc Tử chui qua khoảng trống vào đến bên trong. An Nhược đã chạy đến sát cửa, cô hét lên phẫn nộ, Đồ khốn, tất cả là tại mày ! Mày còn làm gì nữa hả…?! Cô gái xem chừng không giữ được bình tĩnh, bắt đầu gục xuống kêu tên An Vũ. Húc Tử không quan tâm gì đến cô ta, trong đầu anh chỉ có một nghi thức.</p>
<p>Chiếc giường của An Vũ vẫn còn rõ vết máu, Húc Tử đứng nhìn một lúc, rồi vẫn giữ chiếc rìu trong tay, anh bắt đầu tìm kiếm di thư cậu để lại. Nhưng cả căn phòng không có mảnh giấy nào, trên chiếc bàn dài dọc theo một bờ tường, An Vũ chỉ để một chiếc máy hát và mười hai chậu thủy tiên &#8211; tất cả đã héo rũ. Húc Tử chưa một lần đặt chân vào nơi đây. Phòng An Vũ nhỏ hơn phòng anh, toàn bộ vật dụng đều chạm khắc hoa văn cầu kỳ, anh đoán cậu rất ít cho người khác vào phòng mình… Húc Tử bước tới bật nhạc, có một chiếc đĩa đã để sẵn bên trong máy hát, đó là ca khúc cuối cùng cậu đã nghe.</p>
<div align=center><em>Will there be absolution<br />
At the story’s conclusion ?</em></div>
<p>Có kẻ nói, tự sát là một hành động rẻ tiền nhưng hiệu quả, trong trường hợp đã biết rõ đối phương, nó sẽ có tác dụng ám ảnh hay trả thù rất tốt. Nhưng cậu vốn không biết rõ đối phương, anh biết cậu chỉ đánh cược. Lẽ ra Húc Tử phải nhận ra từ lâu, cậu vốn là kiểu người liều mạng bật nhất. Sự khó đoán của cậu khiến anh không còn phân biệt được thời gian, dù nó mang lại cho họ tình yêu, đả kích, sung sướng hay đau thương. Anh nghĩ mình đã ở lại đây quá lâu, và rồi nếu có ra đi, cái lạnh dai dẳng nhất quyết còn đeo đuổi. Cả những giấc mơ cậu đang chảy máu… Cậu là một lời nguyền, họ chưa bao giờ nói yêu nhau, đó là điều khiến anh quay cuồng.</p>
<p>Đừng có mà tự sát, một lúc nào đó tôi sẽ giết anh, An Nhược nói, cô đã đứng lên, khuôn mặt dữ dằn, xong lại quay qua ra lệnh cho đám gia nhân vừa chạy tới, Đi báo cảnh sát ngay, có một tên chó chết vừa phá nhà chúng ta.</p>
<p>Húc Tử vẫn đứng trước chiếc máy hát. Giọng người ca sĩ len lỏi vào từng lớp không khí, tự do chui vào tim anh. Trái tim anh không còn bình tĩnh, anh không chụp cho cậu một bức ảnh nào, nhưng giờ thì buộc phải ghi nhớ. Ghi nhớ cậu và nụ cười đó, ghi nhớ cả những gì chưa nói ra…</p>
<div align=center><em>Or will there be just endless paint…</em></div>
<p>Căn phòng nhìn quá trống trãi, nhưng ngày hôm đó đứng trước nó, anh không thấy An Nhược cho thu dọn bất kỳ thứ gì trước khi khóa cửa. Sự trống trải là thứ vẹn nguyên mà An Vũ ôm ấp. Gìơ anh đứng đây, không rơi nước mắt, chỉ có một cảm giác dai dẳng kiềm nén hơi thở, nó khiến đôi tay anh run lên, phải bỏ chiếc rìu xuống. Rồi anh bắt đầu đi dọc theo chiếc bàn dài, qua bức tường kế tiếp, rồi quay lại chiếc giường, tất cả đều bám bụi, mỗi một hành động đều không có mục đích, anh chỉ đang nhớ lại giấc mơ tối qua. Cả khi đưa tay lắc mạnh ngăn kéo cuối cùng của chiếc tủ nhỏ, Húc Tử cũng chẳng trông đợi gì. Đó là chiếc tủ đặt kế giường An Vũ, rất khó mở, chừng như mọi ngăn kéo đều bị khóa. Anh không trông đợi cô em họ của An Vũ cho mình mượn chìa khóa, nhưng trước khi quay sang nhờ cậy chiếc rìu, ngăn kéo chợt bật mở. </p>
<p>Một chiếc hộp gỗ hình vuông, có hoa văn hình hoa thủy tiên, khá dày, giống như loại vẫn được bày bán ở khu chợ trời. lót bên dưới nó là cái gì đó gần như một phong thư. Húc Tử nín thở mở chiếc phong bì ra, hy vọng có thể tìm thấy bút tích An Vũ. Nhưng đó lại là một trang giấy với những dòng chữ dát vàng cầu kỳ.</p>
<p><em>Gởi ngài Âu Dương,<br />
Về những điều chưa thể nói<br />
Xin vui lòng đến lâu đài Đông Tím để nhắn gởi<br />
Chúng tôi hiểu thấu con số mười hai kia<br />
Cách thức chi tiết xin xem ở mặt sau</p>
<p>Gởi tặng ngài một mảnh kỷ niệm, hy vọng giấc mơ sẽ không còn chảy máu</p>
<p>Kính thư,<br />
Lâu đài Đông Tím</em></p>
<p>Húc Tử mở cả chiếc hộp. Bên trong là một bông thủy tiên màu vàng, vẫn còn tươi đẹp. Hệt như đóa hoa trong tay cậu hằng đêm.</p>
<div align=center>***<br />
<em><br />
I still hear your voice<br />
Softly calling my name…</p>
<p>I still hear your voice, your voice… </em></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2007/12/baka-dreams-5-d%e1%bb%8b-hoa/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Bụi Ướt</title>
		<link>http://clovered.net/2006/12/b%e1%bb%a5i-%c6%b0%e1%bb%9bt/</link>
		<comments>http://clovered.net/2006/12/b%e1%bb%a5i-%c6%b0%e1%bb%9bt/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 18 Dec 2006 05:09:46 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[Oneshot - Poem]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=217</guid>
		<description><![CDATA[Bụi Ướt mol &#8220;Lại đây, Anh có kẹo Có phép hô mưa mỗi lần em thích Biết nắm tay, làm ấm Và tiến xa hơn Lại đây, I will teach you how to love Và không bỏ em&#8221; (Dạ Nhật&#8217;s Reply #11) còn nhỏ Tôi nghĩ, mình vẫn thích hợp với những kiểu không gian [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h2>Bụi Ướt</h2>
<p><b>mol</b></p>
<p><i>&#8220;Lại đây,</p>
<p>Anh có kẹo<br />
Có phép hô mưa mỗi lần em thích<br />
Biết nắm tay, làm ấm<br />
Và tiến xa hơn</p>
<p>Lại đây,<br />
I will teach you how to love</p>
<p>Và không bỏ em&#8221;</p>
<p>(Dạ Nhật&#8217;s Reply #11)</i><br />
<span id="more-217"></span><br />
<b>còn nhỏ</b></p>
<p><i>Tôi nghĩ, mình vẫn thích hợp với những kiểu không gian như trên tàu xe, đông đúc người nhưng không phải liên quan đến ai. Giao tiếp là hành động khó khăn. Tiếp nhận tình cảm là việc nên dè chừng. Luôn thấy khó khăn khi phải đối mặt với người quen, đành lòng tỏ ra hời hợt, là nỗi buồn không thể sẻ chia. Bạn phải hạn chế đụng chạm, để tránh mọi tổn thương. Đôi lúc trong cuộc sống, chúng ta cứ phải trốn chạy như vậy&#8230;</p>
<p>Trên xe, ngồi giữa những người xa lạ, không ai chú ý đến ai.</p>
<p>Bạn chỉ là riêng mình thôi. Không ai bận tâm dò xét xem bạn đang nhai kẹo hay đọc tiểu thuyết, đã từng làm điều gì xấu hổ chưa, gia đình tan nát thế nào, có ngoan ngoãn không, có tư tưởng gì không lành mạnh hay lệch lạc giới tính không. Cũng không phải nghe những câu chuyện khó hiểu. Trên một chuyến xe, mỗi người là một thế giới, phần lớn đều ngủ hoặc ngồi lặng lẽ, không ai gây khó khăn cho bạn. Bạn rất thoải mái, mắt chỉ khẽ mở, đôi lúc có nỗi buồn thoảng qua. Nhưng không ai chạm vào bạn, bạn không phải đề phòng. Chỉ ngồi thế, nhìn cảnh vật lướt qua ô cửa kính, tận hưởng sự trốn chạy êm đềm.</p>
<p>Tôi nghĩ, mình vẫn muốn đi xa. Như ngồi trên chuyến xe này, bắt đầu một cuộc sống mới.</i><br />
&#8230;</p>
<p>Vào Sài Gòn học, chỉ ngày đầu là nắng, sau đấy là mưa tầm tã. Sáng, trưa, chiều, tối đều vậy, những lúc tạnh mưa hiếm hoi cũng là khoảnh khắc ẩm ướt, nghĩ sao cũng thấy thật lạ, rất khác với Nha Trang . Ở được vài ngày bỗng nảy sinh ý nghĩ Sài Gòn đồng nghĩa với mưa, hễ ra ngoài là ướt. Phòng tôi ở trọ có cửa ra vào thông ra bên hông nhà chủ, nhà vệ sinh lại nằm kế bên, rất tiện lợi và độc lập. Có thể thoải mái mở cửa, ngồi đấy đón hơi mát, đọc truyện tranh, vẽ bài tập, uống coca với đá cục lớn. Đôi khi ngắm người qua lại trên con hẻm rộng, âm thanh họ hòa trong tiếng mưa, cảm giác thu được rất phong phú. Nếu may mắn, sẽ nảy sinh ý muốn thành người lớn, cần một ai đó để yêu thương, tình cảm không bị mất dần đi&#8230; Rất thích. Dù chỉ là khoảnh khắc hiếm hoi.</p>
<p>Cũng rất hay viết. Những thứ linh tinh, phần lớn là chuyện quá khứ, ghi chép ngắn về một vài ấn tượng &#8211; bạn học mới, con chó của bà chủ nhà, quần áo chưa giặt, nỗi cô đơn dễ chịu&#8230; Vẫn luôn viết trên giấy, dù thường xuyên làm việc với máy tính, nhưng tôi vẫn chỉ viết trên giấy, bằng mực đen hay chì, có thể viết vào cuốn sổ lò xo có bìa nhựa màu đen &#8211; đã xài được phân nửa, hoặc đơn giản là giấy vẽ dư ra. Việc này cho tôi cảm giác xác thực, từng con chữ đều có thể sờ vào. Như thế, biết chắc tình cảm hiện tại không chỉ là giấc mơ.</p>
<p>Những thứ tôi viết chỉ có một độc giả duy nhất&#8230;</p>
<p>Như vẫn thường hay đến thăm tôi.</p>
<p>Đấy là đứa bạn gần như duy nhất từ cấp ba, vào Sài Gòn trước tôi một tuần, nó học rất xa chỗ tôi, nhưng vẫn luôn tử tế quan tâm đến bạn. Chẳng nhớ từ lúc nào đã trở thành Độc Giả, người duy nhất đọc được những thứ tôi viết là Như. Mỗi lần nó đến đều gọi điện trước, giọng rất bề trên, tôi thì vẫn hay lặp lại, mua coca cho tao. Ngọc Như xinh xắn và tử tế, vẫn thường nói, thằng này chỉ biết lợi dụng bạn bè, nhưng lần nào nó đến cũng xách theo chai coca lớn, nói chuyện, lôi mấy thứ tôi viết ra đọc. Đôi lúc khuôn mặt rất tâm trạng, thật ra là một cô gái sâu sắc.</p>
<p>Tôi vẫn nghĩ mình như trẻ con, Như là một người chị. Rất quý mến, nhưng đôi lúc lại thấy xa cách không rõ nguyên do.</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Tôi khó ngủ nhiều đêm.</p>
<p>Như người ta vẫn nói là do lạ chỗ. Mười một giờ đi ngủ, chỉ độ một hai tiếng là mở mắt, phải tới gần sáng mới lại thiếp đi được. Lúc nửa đêm, ngồi dậy bật máy tính. Thật ra cũng chẳng để làm gì, có lẽ, đột ngột nảy sinh thè m muốn, có nhu cầu được nhìn thấy ánh sáng màn hình. Đơn thuần chỉ là cảm giác. Máy tính không được nối mạng, lại ngồi trong căn phòng kín giữa đêm, trở thành kẻ tách biệt với thế giới. Màn hình là nguồn sáng trong đêm, cùng với tiếng mưa bên ngoài vỗ về nỗi trống trải, mắt cứ thế mà nhìn đăm đăm vào nguồn sáng duy nhất ấy. Để yên quá lâu, sẽ lui về chế độ bảo vệ, màn hình trở nên đen ngòm với logo Cửa Sổ, phải nhấn chuột một cái&#8230;</p>
<p>Đôi lúc mắt rất cay.</p>
<p>Trong đêm, tôi luôn có cảm giác ấy&#8230; Cuộc sống đang đi dần đến thời khác kia, khi chúng ta không còn ai để yêu thương&#8230; Mềm mại và lặng lẽ. Hệt như sự trốn chạy.</p>
<p>Không liên quan gì đến hy vọng, tất cả là để thời gian trôi qua.</p>
<p><b>nhìn nhau</b></p>
<p><i>Tôi nhìn thấy anh ta trong một buổi hẹn, hệt như câu truyện với các tình tiết được sắp đặt trước. Một sự khởi đầu lạ lùng, bám theo là ánh mắt nhạy cảm.</p>
<p>Tôi nhìn thấy anh ta bước vào từ cơn mưa. Áo đen, tóc đen, trông rất người lớn. Cái động tác hất hất tóc của anh ta không hiểu sao rất hợp với không khí của quán cà phê đó.</p>
<p>Anh ta rất ướt đi về phía chúng tôi. Đôi mắt đẹp dần hiện rõ&#8230;</p>
<p>Tôi nhìn thấy anh ta trong một buổi hẹn. Buổi hẹn giữa anh ta và Ngọc Như.</i></p>
<p>&#8230;</p>
<p>Mấy ngày nay mưa bật tâm hẳn, thay vào đó là nắng gắt, rất gắt, như ngày đầu tiên vào đây. Cái nóng làm tôi khó chịu, nghĩ tới chuyện mùa mưa đã qua là thấy không đành lòng. Cả ngày mồ hôi cứ đổ, trước khi đi học phải xối nước, về nhà lại xối, lúc sắp ngủ có khi phải thêm một lần, cũng rất cẩn thận lựa khi chủ nhà đi vắng, tránh mọi lời than phiền về tiền điện nước tăng quá nhiều.</p>
<p>Tối thứ sáu Như gọi điện đến. Khôi ơi, mai đi với tao, có người thú vị chờ tụi mình.</p>
<p>Tối đó trời khá mát. Tôi ngồi gần cửa nghe điện thoại của cô bạn, nó nói, quen qua mạng, hay lắm, cứ lặp lại hay lắm, hay lắm. Rốt cuộc cũng đồng ý, đơn thuần là muốn tỏ ra tử tế với Như.</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Ngọc Như và người quen trên mạng hẹn nhau vào buổi chiều thứ bảy, chính xác là ba giờ. Thời điểm đó vẫn rất nhiều nắng, ra đường dễ nảy sinh ảo giác, đa phần là khó chịu. Chỉ thích mưa thôi.</p>
<p>Khởi hành dưới nắng, hoàn toàn không có bất cứ dự cảm nào.</p>
<p>Như nhất quyết đòi đến sớm, tôi chẳng ý kiến. Chỉ thấy tội nghiệp anh bạn kia, Như yêu quý của tôi mang theo thằng bạn thân đến buổi hẹn với anh ta. Dù cô gái này đã chủ tâm đến sớm, buộc tôi cùng nó ngồi đợi anh ta trong quán cà phê này. &#8220;Piano&#8221;, thanh lịch dịu dàng, ngồi bên trong rất dễ chịu. Đã từng ảo tưởng đến lúc thành nhà văn, ngồi một mình trong một quán cà phê kiểu này, ánh sáng không quá nhiều, âm nhạc êm tai, lặng lẽ quơ bút, sáng tác với tôi sẽ là phô bày nội tâm&#8230; Trở lại thực tại, tôi chỉ là kẻ thứ ba trong cuộc hẹn này, đi theo cổ vũ tinh thần cho cô gái kế bên.</p>
<p>Chúng tôi gọi nước trước, chọn cái bàn gần góc quán, nhìn ra cửa kính có thể quan sát nhất cử nhất động của người đi ngang. Như không nói điều gì cụ thể về anh chàng kia, chỉ vỏn vẹn trong vài ngôn từ đẹp đẽ đầy tính chung chung: thấy cam rồi, rất đẹp, nói chuyện rất hay, sinh viên năm cuối, thú vị&#8230; Gìơ thì hai đứa đang cùng dõi mắt ra đường, lặng lẽ không nói gì. Còn mười lăm phút nữa là đến giờ hẹn, ngoài đường xe cộ đông đúc, người đi hoặc bịt kín mặt mũi hoặc mặt mày khó chịu, bụi bị cuốn tung tứ phương tám hướng, khung cảnh trông thật thê thảm&#8230;</p>
<p>Vậy rồi, đột nhiên trời đổ mưa.</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Dạ Nhật. Ngay từ cái tên đã thấy lạ.</p>
<p>Thời khắc ấy rốt cuộc là thế nào? </p>
<p>Hãy nhớ lại, lúc anh ta bước vào tôi có cảm giác gì? Khi anh ta vừa cười vừa lên tiếng chào hỏi, tôi có cảm giác gì? Nhìn thấy tóc anh ta ướt, cả áo nữa, tóc ướt rũ xuống, áo ướt gần hết vai, thì sao?</p>
<p>Dạ Nhật đến. Đầu tiên móc từ túi ra một nắm kẹo. Mua thuốc lá người ta hết tiền lẻ thối, nên lấy. Nhìn đám kẹo không khỏi thấy lạ, đó là loại rẻ tiền, chất lượng rất kém, lúc nhỏ vẫn hay ăn. Gừng, me, cam, chanh, cà phê&#8230; Đủ thứ mùi vị và màu sắc, giá hồi đó là một trăm đồng hai viên. Bây giờ vẫn còn loại này sao?</p>
<p>Vậy đấy, Dạ Nhật đến, đem bộ dạng đẹp đẽ ướt nước đặt trước mắt tôi, sau đấy là không khí xưa cũ vô vàn mến yêu. Cho tôi chút hưng phấn, dù rõ ràng người con trai này không hề chủ tâm.</p>
<p>Tôi bỏ một viên kẹo vào miệng. Vị cà phê. Tình cảm sống động.</p>
<p>Tự nhiên trời mưa, khổ ha?, Như nói, người con trai mặc áo đen ngồi xuống đối diện tôi, Trong này phải cuối tháng mười mới hết mưa. Hai người này mới là vai chính của hôm nay, tôi chợt nhớ.</p>
<p>Cuộc gặp gỡ bắt đầu, giữa Như và người kia.</p>
<p>Đột nhiên đâm ra lúng túng.</p>
<p>Đưa ly coca lên uống một hơi rồi đặt xuống bàn, rồi cứ vậy nhìn đăm đăm vào nó. Cũng có cảm giác Như đang quay qua nhìn mình. Tôi ngó nó không nói gì, làm một cử chỉ gần như nhúng vai, nhìn lãng đi chỗ khác. Như và người đối diện trò chuyện. Tôi nghe loáng thoáng không rõ, càng không biết góp chuyện thế nào. Bản thân tôi vốn không giỏi giao tiếp, nhìn người con trai kia lại thấy bất ổn, có dự cảm mọi hành động vào lúc này sẽ khó tránh khỏi hơi hướm kỳ quặc. Vậy nên chỉ rơi vào im lặng.</p>
<p>Chẳng biết phải thế nào, chỉ ngồi đó như kẻ không liên quan, làm mỗi việc ngắm mưa. Lại nói, mưa được chốc lát là người này bước vào, tưởng chừng như anh ta và cơn mưa có liên quan với nhau. Đó là liên tưởng kỳ lạ của tôi, nhất định nó đã ảnh hưởng đến hình ảnh của anh ta lúc nãy. Cảm giác chủ quan luôn làm bạn gặp rắc rối, nhất là trong những chuyện kiểu kia&#8230;</p>
<p>Đôi mắt có khi không thể lẫn tránh. Dường như đã nhìn anh ta rất nhiều lần.</p>
<p>Câu chuyện trong buổi hẹn đầu tiên xoay quanh chủ đề gì, tôi không tài nào nhớ ra. Mọi việc có thể nhắc lại chỉ là: tôi rất bất lịch sự trong việc cư xử, đứng dậy bỏ về nửa chừng, Như chắc chắn phải hối hận vì dẫn theo thằng bạn.</p>
<p>Ngoài ra&#8230; Đôi mắt của người con trai kia rất đẹp.</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Hai ngày tiếp theo, trời lại nắng, xem chừng bữa trước chỉ là mưa cuối mùa&#8230; Chủ nhật đã thử gọi điện cho Như, không ai bắt máy. Tôi không suy nghĩ nhiều, dù có ghi lại chút ít về ấn tượng ngày hôm đó. Nhưng cũng tự nhủ, chỉ có chút nhàn nhạt, sẽ không phải rơi vào câu chuyện ngụ ngôn về tình bạn cao đẹp. </p>
<p>Hai ngày nắng trôi qua. Không có gì rắc rối.</p>
<p>Tối thứ ba, một số lạ gọi đến máy tôi.</p>
<p>Gìơ Khôi đang ở đâu?</p>
<p>Tôi nhớ, anh ta gọi tôi bằng tên, giọng điệu rất tự nhiên.Cũng chẳng thèm giới thiệu mình là ai, chỉ hỏi &#8220;Gìơ Khôi đang ở đâu?&#8221;</p>
<p>Ở nhà.</p>
<p>Ừ.</p>
<p>Rất đơn giản, khoảng nửa tiếng sau anh ta đã đứng trước mặt tôi. Nguyên nhân tại sao anh ta biết số điện thoại lẫn chỗ tôi ở vào lúc ấy chỉ là chuyện bỏ đi. Trước một đôi mắt nhạy cảm, lông mi dài trông thấy rõ, khoảng cách lại rất gần bạn, liệu có thể nào nghĩ đến những tiểu tiết kia?</p>
<p>Dạ Nhật tới chỗ tôi. Áo sơ mi lịch sự, lại xách theo một bình coca cola lớn, túi đá trên tay đang nhỏ nước. Xem dáng điệu và nét mặt của anh ta không thể dự đoán điều gì, tôi im lặng nhìn người trước mặt, quên cả cách cư xử thông thường. Cứ vậy chừng mười giây. Thế rồi anh ta cười, đưa chai coca cola cho tôi, chỉ nói Ở đây chút nhé, rồi tự nhiên bước vào. Như thể đang ở nhà mình, anh ta ngồi xuống tấm nệm tôi dùng nằm ngủ, lưng dựa vào tường, hành động rất thoải mái. Trong tư thế nửa nằm nửa ngồi ấy, anh ta lặng im, đôi mắt đẹp nhắm hờ, tưởng chừng sắp ngủ&#8230; Người con trai xa lạ đang nghỉ ngơi trong căn phòng của tôi.</p>
<p>Rất lâu sau, chúng tôi chẳng nói gì với nhau.</p>
<p>Tôi đem bỏ đá vào ca nhựa, rót đầy coca rồi uống, cử chỉ không cách gì tự nhiên. Hai đứa con trai dường như không nên hành xử theo kiểu khó hiểu này. Rõ ràng, con người đang nằm kia cố tình cư xử kỳ lạ, ngay từ cú điện thoại anh ta gọi đến lúc nãy. Mục đích là gì thì tôi không rõ, nhưng nó khiến tôi lúng túng (lại trong trường hợp tôi vốn có vấn đề ngay từ lần đầu gặp anh ta). Làm cách nào để anh ta biến đi?</p>
<p>Uống với, anh ta đột nhiên lên tiếng, lại chủ động với tới lấy ca nước của tôi. Sau đấy thì cười, bảo Khôi muốn làm gì thì làm đi, xem như không khí cũng được. Rõ là kiểu cách của kẻ ưa khống chế người khác.</p>
<p>Anh ta uống coca, tôi đứng dậy bỏ ra cửa.</p>
<p>Ra tới đầu ngõ thì trời đổ mưa, lập tức thấy bực bội. Thôi nhé, cái gã kia tới đây lấn chiếm chỗ nghủ của tôi, tôi lại lúng túng vì anh ta, tệ hơn là đang chạy trốn. Nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc. Tôi nghĩ vậy, liền quay trở vô, hùng tâm chí khí đầy mình, sẵn sàng cho một cú đá.</p>
<p>Kẻ xâm nhập đang ngồi sát cái bàn nhỏ của tôi, trên đó là cuốn sổ bìa đen có kẹp những mảnh giấy ghi chép. Trang mới nhất tôi bỏ vào đó &#8211; Cuối Tuần Bụi Ướt, nằm ở dưới cùng. Anh ta chỉ đang đọc phần đầu cuốn sổ.</p>
<p>Làm cái gì vậy?!</p>
<p>Anh ta ngước lên nhìn tôi, nhưng chẳng phản ứng gì thêm, khuôn mặt rất bình thản, thậm chí còn hiện vẻ thích thú. Tôi đã giật được cuốn sổ, trong phút chốc vẫn đang bối rối, không biết phải hành xử kiểu gì với cái kẻ dám xem trộm nội tâm của tôi, cứ nhìn anh ta rất bực tức. Dạ Nhật vẫn ngồi xếp chân, cúi đầu một chút rồi nhìn lên.</p>
<p>Khôi thích đi du lịch?</p>
<p>Mím môi, lặng im, rõ ràng cái dáng điệu tự tin thoải mái của anh ta làm tôi yếu thế. Về một nghĩa nào đó tôi đang bị anh ta xỏ mũi. Rất đáng bực tức&#8230;</p>
<p>Du lịch một mình? Bằng xe khách? Anh ta lại nói, khuôn mặt thoáng có nụ cười, vô cùng tự tin, tưởng như tôi đang chú ý lắng nghe. Cảm giác thế rất hay, xa rời mọi mối quan hệ, lặng lẽ đối diện với bản thân. Thế nào nữa nhỉ? Không phải khách tham quan, chỉ đơn giản là muốn ra đi. Đi xe hàng đêm liền để đến một vùng đất xa lạ nào đó, ngồi cả ngày nhìn một cảnh vật duy nhất, sau đấy lại đi&#8230; Khôi này, tôi từng đi du lịch. Trên tàu lửa. Có một ông bác người Bắc nói một câu thế này, &#8220;Mong mỏi ra đi là mong mỏi của người đã cạn kiệt hoặc cô đơn vô hạn&#8221;, thấy sao? Mà&#8230;&#8230;</p>
<p>Dạ Nhật cứ nói, những lời rõ ràng chỉ có trong tiểu thuyết, nhưng lại tuôn ra từ miệng anh ta rất tự nhiên. Như thể anh đang nói đến coca cola, chuyện giá xăng tăng hay không khí ô nhiễm, giọng điệu không chút gượng gạo. Chàng trai vận đồ đen nom thanh thoát, nói những lời đó ngay vào thời điểm này xem ra rất hợp. Nói xong, anh với lấy giấy bút trên bàn (trên bàn tôi luôn đầy viết chì và giấy vẽ), ghi ghi cái gì đó rất mau, xong lại dựa lưng vào tường, bắt đầu châm thuốc hút. Không nhìn tôi. </p>
<p>Mảnh giấy màu vàng nghệch ngoặc nét chì, &#8220;Em là thế nào nhỉ?&#8221;, tưởng chừng sau một tràng phô diễn nội tâm, đấy lại là lời khó nói. Tôi nhìn anh, có cảm giác kì lạ&#8230;</p>
<p>Điếu thuốc tàn thì người con trai kia đứng dậy, tôi ngồi im nhìn anh đi ra cửa, ngồi lên xe máy và phóng đi. Tiếng xe nổ rất to. Về sau anh nói, đó là khoảnh khắc mất kiểm soát.</p>
<p>Độ năm phút sau khi Dạ Nhật đi, tôi nhận được một tin nhắn, Em có tin vào tình yêu sét đánh? Rất thích em&#8230; Sao lại cô đơn như vậy?</p>
<p>Tôi giấu luôn chiếc điện thoại vào tủ, không dám đọc tin nhắn ấy lần thứ hai.</p>
<p><b>lại gần</b></p>
<p>Tối nào anh ta cũng tới.</p>
<p>Chào hỏi bằng một nụ cười. Luôn mang đến coca cola, đôi khi có sôcôla, loại của Thụy Sỹ, 70%, mùi vị tuyệt hảo. Dần dà lại thêm rất nhiều thứ tôi thích, truyện tranh, DVD phim nước ngoài, tiểu thuyết nội tâm, khô bò cay xé miệng&#8230; Càng về sau càng tự nhiên như ở nhà mình. Dành luôn việc đập đá và rót coca. Rất hay tỏ cử chỉ chăm sóc tôi.</p>
<p>Một lần, tôi để anh ta nằm ở nhà, đội mưa ra tiệm thuê truyện đầu ngõ, lúc về thì thấy anh ta lại đang đọc cuốn sổ ghi chép của tôi. Cũng chẳng nói gì nữa, Dạ Nhật thành người thứ hai đọc được những gì tôi viết, trừ mảnh giấy ghi về ngày thứ bảy kia, tôi đã đem giấu dưới đống quần áo. Suốt buổi, tôi hay đọc truyện tranh, xem phim trên máy tính hoặc vẽ bài tập, anh ngồi lật giở cuốn sổ kia. Có khi vơ đại mảnh giấy, ghi nhanh vài dòng. Anh trả lời cho những thứ tôi viết&#8230; Âm thanh là rất hiếm. Hầu như không nói gì với nhau, chỉ lặng lẽ phô bày nội tâm qua những mẫu giấy.</p>
<p>Một người con trai dáng vẻ làm mê người, khí chất hào sảng, phong thái tự tin đến chỗ tôi mỗi đêm. Lặng lẽ đọc tâm tư nơi tôi bằng đôi mắt nhạy cảm. Ra về trong mưa bay buổi khuya, sau đấy luôn có tin nhắn &#8211; lúc dịu dàng, lúc mất kiểm soát. Sự việc diễn ra có tính chất của giấc mơ, đôi lúc khiến tôi nghi ngờ. Ban ngày, khi đang đi giữa đường, hoặc ngồi trên lớp, hoặc đang thử gọi điện cho Như, tôi đều tự nhủ, chuyện này thật kỳ lạ. Thứ nhất, tôi chưa đủ mười tám tuổi, hiểu quái gì chuyện yêu đương? Hơn nữa, tôi là con trai, sao lại bị một tên con trai khác theo đuổi? Kỳ quái. Kỳ quái. Nhất thiết phải chấm dứt.</p>
<p>Thế nhưng tối đến, đối diện với người con trai ấy, cùng uống chung coca cola, cùng lặng lẽ,&#8230; Không khí ấy, tôi luôn thấy dễ chịu. </p>
<p>Dù không có cảm giác vững trãi, nhưng rất dễ chịu.</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Một tối, anh bảo, Có muốn ra ngoài không?</p>
<p>Gật đầu. Thế là chúng tôi bắt đầu đi ra ngoài cùng nhau. Quán cà phê dịu dàng toàn con trai, hoặc đi ăn tối, đôi khi đi bộ dọc vẻ hè. Tìm một chỗ có thể lặng lẽ nhìn nhau. </p>
<p>Đôi lúc, hạnh phúc chỉ là như thế. Đi phía sau một người cho bạn cảm giác an toàn, nhìn tấm lưng rộng của anh ta, tự nhủ mình đang được che chở. Bạn và anh ta cùng ngồi bên đường, im lặng trước xe cộ huyên náo, thở se sẻ trong cơn mưa lất phất cuối mùa. Đó là người bạn có thể cho phép anh ta đọc nhật ký của mình, đôi lúc nói những lời xa xôi, hiểu nhau lặng lẽ. Rất hay tỏ vẻ người lớn, bảo Em cứ như một đứa trẻ cô đơn. Một đứa trẻ cô đơn, một đứa trẻ cô đơn, cứ thường xuyên lặp lại như thế. Đó là người con trai ưa vận đồ đen, đôi mắt, nụ cười, lẫn con người anh ta đều rất đẹp, nhưng bạn không cách gì sở hữu. Không biết anh ta từ đâu đến. Qúa khứ có những gì, gia cảnh ra sao. Các mối quan hệ khác thế nào. Không một lời nói chính thức, không có ôm nhau hoặc hôn, quan hệ chỉ dừng lại ở đấy.</p>
<p>Có lần Dạ Nhật hỏi, khuôn mặt làm bộ ngây thơ, Em có muốn tiến xa hơn? Tôi nhìn lãng đi, không nói gì.</p>
<p>Tự biết mình tham lam, ưa đòi hỏi, nhưng cũng lại quá nhát gan, nhiều lo sợ. Rất hoảng loạn trước dự cảm tổn thương.</p>
<p><b>hoảng / khôi</b></p>
<p>Đang học thì nhận được tin nhắn của Như, Mình gặp nhau nhé.</p>
<p>Hẹn chỗ và giờ giấc, rồi trốn hai tiết cuối, thẳng thắng đến nói chuyện với cô bạn thân. </p>
<p>Quán cà phê Piano. Ngọc Như mặc áo trắng, tóc cột cao, khuôn mặt trông khác lạ. Vừa uống nước cam vừa nhìn tôi đi lại. Tôi nghĩ rất đau lòng, có lẽ không cần nhiều lời, mọi chuyện đều rõ ràng cả. Hai đứa ngồi đối diện nhau, được một lát thì câu chuyện bắt đầu.</p>
<p>Thích bạn đó rồi à?</p>
<p>Ừ.</p>
<p>Chậc&#8230; Bữa ấy sau khi bạn về&#8230; Như đã đổi cách xưng hô, thường khi chúng tôi có chuyện nó mới như thế. Hai đứa chỉ toàn nói về bạn&#8230;</p>
<p>Tôi chẳng biết nói gì, cứ vậy mà yếu hèn ngồi trước mặt cô gái. Như im lặng một lát, rồi lại nói, giọng buồn lạ lùng. Sao Khôi lúc nào cũng hờ hững vậy?</p>
<p>Tôi ngước lên nhìn nó, Như chống tay một bên má, nhìn ra đường qua lớp cửa kính của quán cà phê. Vẻ mặt khiến tôi vừa khó hiểu vừa đau lòng. Làm gì có chuyện tôi đi hẹn hò với người khác mà lại dẫn bạn theo để cản mũi? Chỉ là trước khi bỏ cuộc muốn thử một chút&#8230; Không ngờ bạn chẳng phản ứng gì cả. Chỉ tính nhờ ông kia giả bộ, ai ngờ ổng lại hớt tay trên&#8230;</p>
<p>Sau đấy lại quay qua nhìn tôi, và cười, rất nhẹ, Thôi đi, tao chán mày rồi. </p>
<p>Tôi nhìn Như, nghĩ đến một câu xin lỗi nhưng không tài nào thốt lên. Cứ vậy im lặng rất lâu, Như chỉ cười cười, tỏ ra bình thản. Cuối cùng, nó đứng dậy, làm cử chỉ như vuốt tóc tôi, Tôi chưa bao giờ lại gần bạn nổi, bạn luôn phòng thủ như thế&#8230; Vậy mà&#8230; Tin bạn kia triệt để rồi ha?</p>
<p>Cô gái ra về trước. Tôi ngồi lại rất lâu, cổ họng khô đắng. Quán cà phê cứ phát mãi một bản hòa tấu nhè nhẹ, nghe ra rất nhiều nỗi đau.</p>
<p>Sự dịu dàng. Nỗi buồn của người con gái đọng lại&#8230; Và câu nói, dù không chủ tâm, nhưng cũng buộc tôi phải nhớ lại nỗi sợ hãi của bản thân. </p>
<p>&#8230;</p>
<p>Buổi chiều, tôi để xe máy ở nhà, đi bộ một quãng đến trạm dừng xe buýt. Rồi vậy, theo hai tuyến xe đến trường Dạ Nhật. Không gọi điện hỏi trước, không định rõ phải tìm anh ta ở trường như thế nào. Chỉ muốn lại đấy, nhìn người tôi yêu vào ban ngày, xác nhận nỗi sợ hãi của tôi.</p>
<p>Tôi đội cái nón lưỡi trai, kéo vành sụp xuống, ngồi bên quán nước đối diện cổng trường. Lặng lẽ quan sát người ra vào, ngậm nhắm nỗi bất an quen thuộc.</p>
<p>Khoảng bốn giờ hơn thì trông thấy Dạ Nhật. Áo sơ mi trắng có sọc xám rất đẹp. Khuôn mặt thường trực nụ cười. Đang dắt xe ra, theo sau là một cô gái.</p>
<p>Trong những câu truyện, người con trai của bạn sẽ có cử chỉ thân mật với cô gái kia, nói những lời tưởng như anh ta chỉ dành riêng cho bạn. Bạn sẽ đau lòng, và tình yêu tan vỡ. Nhưng Dạ Nhật của tôi chỉ đang cho một cô gái đi nhờ xe, việc làm rất bình thường giữa bạn bè với nhau. Vấn đề chỉ là ở kẻ quan sát, đã chợt nghĩ, liệu tất cả có chắc chắn, thế là đến đây xác nhận. Thuần túy là chủ quan, đem nỗi lo sợ của bản thân gán ghép vào sự việc đang diễn ra.</p>
<p>Cũng như rất nhiều chuyện trong quá khứ, khi quá trông mong sẽ có ngày tan vỡ. Dạ Nhật của tôi đang ở bên kia đường, xem chừng rất xa tôi. Lại đang rất tử tế với một người khác ngoài tôi. Mọi buổi đêm dịu dàng kia dường như không có thật, rồi chắc chắn sẽ nát tan, không thể có chuyện lâu bền. Cứ nghĩ vậy, rất chủ quan, thấy mình bị tổn thương. Đem ngay ám thị đó về nhà, trở nên vô cùng xấu tính.</p>
<p>Cuộc sống chỉ nên là như trước kia. Cô độc lặng lẽ nhưng an toàn tuyệt đối. Chỉ cần ngồi bên đường, nhìn người khác qua lại, không phải liên hệ với ai. Không cần kỳ tích xảy ra.</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Tối ấy, khoảng gần chín giờ mới thấy Dạ Nhật. Anh đến, xách theo một túi lớn có in logo của siêu thị gần đây. Đôi mắt nhìn như có nhiều điều muốn nói.</p>
<p>Viết sẵn ở nhà này, anh nói, đưa ra một trang giấy, tôi thoáng thấy nét chì&#8230; Khôi, bữa nay&#8230;</p>
<p>Tôi nhìn người con trai đó, không để ý đến cử chỉ quan tâm của anh, cũng chẳng màn đến nụ cười dịu dàng nọ, chỉ chăm chăm thực hiện kế hoạch của mình.</p>
<p>Anh biến ngay đi.</p>
<p>Dạ Nhật nhìn tôi, chẳng nói gì. Chỉ để lại túi đồ và mảnh giấy lên bàn. Xong thì ra về, cử chỉ nhẹ nhàng và dứt khoát. Tôi ngồi quay mặt vào phía bàn, tự nhủ thế là xong. Cái kẻ tự tiện xọc vào cuộc sống của tôi đã được giải quyết. Mọi chuyện sẽ kết thúc êm đẹp tại đây&#8230;</p>
<p>Rồi thế, nước mắt cứ vậy mà rơi. </p>
<p>Có những khoảnh khắc, không hiểu sao lại yếu hèn như vậy. Chúng ta cứ thích chạy trốn, tự nhủ như thế là an toàn, can đảm tiếp nhận là việc làm sa sỉ, mãi mãi không thích hợp. Luôn thế. Thỏa mãn trong lãng quên&#8230;</p>
<p>Mười hai giờ, Như gọi điện đến. Chỉ nói một câu, Khôi ơi, tao không muốn mày lại thế&#8230; Tôi nghe, rồi nhìn qua những thứ người con trai kia để lại. Cái túi đựng đầy thức ăn nhanh, đa phần là những thứ tôi thích. Trang giấy kia vẫn là giấy vẽ, giống thứ ở nhà tôi. Mọi hành động đều chu đáo như thế&#8230;</p>
<p><i>&#8220;Anh biết nỗi sợ hãi của em.</p>
<p>Lần đầu tiên gặp nhau. Em ngồi trước mặt, điệu bộ tỏ ra ngang tàng, từng tế bào một đều căng ra phòng thủ. Trông thật đáng thương. Hỏi mọi thứ về em từ Như. Cô gái này, lúc em ra về, đã nói Thua rồi&#8230; Anh thì muốn bắt đầu.</p>
<p>Anh biết nỗi sợ hãi của em.</p>
<p>Chúng ta đã bên ngay bao lâu? Chưa bao giờ thấy em nhìn anh một cách tin tưởng tuyệt đối. Làm thế nào nhỉ? Hôm nay chỉ muốn nói&#8230; Em cứ là con nít cũng được, đằng trước luôn có anh. Đặt tay em vào tay anh, chúng ta có thể truyền hơi ấm cho nhau. Không cần phải nghi ngờ&#8230;</p>
<p>Anh biết nỗi sợ hãi của em&#8230;</p>
<p>Lại đây.&#8221;</i></p>
<p>Bỏ mảnh giấy vào túi, mở cửa đi ra ngõ, rất muốn tìm một hàng kem, nhưng xung quanh chỉ thấy đêm khuya. Bàn tay tôi nắm chặt mảnh giấy trong túi quần, từng câu từng chữ trong đó đều tựa lửa thiêu, mọi tế bào trên cơ thể đang bị đốt cháy. Thật sự cần một que kem, hoặc mưa.</p>
<p>Bước một đoạn trong bóng tối, cuối cùng cũng quay lại. Tôi ngồi trước cửa, nước mắt rơi rất đều đặn. Có thể tưởng tượng ra khuôn mặt mình vào lúc đó, không chút dũng khí, như một đứa trẻ tự mình làm đau&#8230; Cho đến gần sáng, vẫn mãi nghĩ về người con trai tôi đã chờ đợi từ lâu nhưng không đủ can đảm tiếp nhận.</p>
<p>Phải. Ngay từ ánh mắt đầu tiên. Như thể đã được định trước. Trong câu truyện của tôi, gặp người định mệnh của tôi trong quán cà phê dịu dàng. Chàng trai bước vào từ cơn mưa, truyền hân hoan cho tôi. Bụi khô nóng trở nên ẩm ướt, tình cảm chúng ta mềm mại như thế. Phải. Ngay từ khoảnh khắc sao băng ấy, đã biết chỉ có thể là anh. Đem tình cảm của anh đặt vào tay tôi, cử chỉ chân thành như quen nhau từ kiếp trước, giờ phút này gặp lại đứa trẻ cô đơn của anh, rất muốn mang nó đi. Tương lai sẽ là thế nào, không cần quan tấm, chỉ muốn nhìn nhau tin tưởng. Dịu dàng như mưa. Người tôi yêu. </p>
<p>Gần bốn giờ, bắt đầu gọi điện cho Dạ Nhật. Giọng con trai trả lời, xong im lặng rất lâu. Nước mắt vẫn chưa khô, tôi nói với anh, Hết coca rồi&#8230; Thật tình rất quá đáng. Thế nên bên kia liền tắt máy. Tôi cứ vậy mà ngồi bên cửa, thật sự không biết làm gì. Xung quanh vẫn rất tối. Yên lặng vây bủa&#8230;</p>
<p>Được ít lâu thì nghe tiếng xe, ngước lên đã thấy anh gần bên.</p>
<p>Dạ Nhật móc từ túi áo khoác ra một lon coca, khuôn mặt tỏ ra nghiêm nghị, Ở nhà chỉ còn thế này thôi. Tôi cầm lấy lon nước, anh xoay đi, lấy thuốc châm rồi đưa lên miệng. Cử chỉ nhìn nóng vội và có phần bực bội. Tôi nghĩ, rất muốn nói một lời yêu thương với chàng trai trước mặt, nhưng đầu óc cứ nhìn anh mụ mẫm. Rồi thế, chỉ ngồi đó mà cầm lon coca bằng cả hai tay. Dạ Nhật đi đi lại lại, một chốc thì dựa vào tường. Cứ vậy mà im lặng. Được một lát, chừng như hết kiên nhẫn, anh ném tàn thuốc xuống dất, quay qua nhìn tôi, Đã thấy mình vừa ngốc vừa quá đáng chưa?</p>
<p>Tôi gật đầu, đột ngột có mong muốn chạm vào anh.</p>
<p>Đừng có khóc, muốn anh cảm thấy có lỗi chắc? Em cứ quá đáng như thế&#8230; Sao lại vội vã mà chạy tới đây nhỉ? Hệt như con nít, mới chưa bao lâu đã thấy khó chìu&#8230; Đã nói đừng có khóc. Khỉ thật&#8230;</p>
<p>Anh cúi xuống&#8230; Cuối cùng chúng tôi cũng ôm nhau. Dạ Nhật nói khẽ, hơi thở dịu dàng, Thôi đi&#8230; Thế nhưng cảm giác gần gũi càng khiến nước mắt chảy ra nhiều hơn. Đó là thời khắc quên đi nỗi sợ hãi quen thuộc, xa rời tĩnh lặng. Đột nhiên cho rằng, tất cả tình cảm của chúng ta, cần phải nói nên lời, rung động &#8211; ấy là mong muốn, mọi người nhất quyết phải nắm tay, lại gần nhau, thế giới không thể thiếu những nụ hôn&#8230; Khóc trên vai người tôi yêu, trong ánh sàng lờ nhờ, có cảm giác tin tưởng ngọt ngào.</p>
<p>Đối diện với bình minh sắp ló, tôi nghe anh nói, Yêu em. Rất dễ dàng đáp lại, Em cũng vậy.</p>
<p>Nói với nhau những lời cổ điển. Hân hoan làm dịu mát&#8230; Một chân thành. Một khôi.</p>
<p><b>-Hết-</b></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2006/12/b%e1%bb%a5i-%c6%b0%e1%bb%9bt/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>7</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Mai khôi</title>
		<link>http://clovered.net/2006/04/mai-khoi/</link>
		<comments>http://clovered.net/2006/04/mai-khoi/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 15 Apr 2006 12:02:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[Oneshot - Poem]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://localhost/flying/?p=37</guid>
		<description><![CDATA[mai khôi San K+ // Baka // A “Xe Thùng” Oneshot &#8216;__&#8217; Tôi đã nhặt được nhà từ nhiều năm trước. Nhà tôi nằm sát mé vực thẳm, không rõ là do ai dựng nên, lúc đi lang thang qua con đường không bóng người này, tôi nhặt được nó và vào ở luôn đến [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h2>mai khôi</h2>
<p><strong><span style="font-size: 16px">San</span> K+ // Baka // A “Xe Thùng” Oneshot &#8216;__&#8217;</strong></p>
<p>Tôi đã nhặt được nhà từ nhiều năm trước.</p>
<p>Nhà tôi nằm sát mé vực thẳm, không rõ là do ai dựng nên, lúc đi lang thang qua con đường không bóng người này, tôi nhặt được nó và vào ở luôn đến giờ. Nhà gỗ chính hiệu, bốn vách được hợp thành từ những cây gỗ tròn xếp theo bề ngang. Nhà rộng mười hai mét vuông, có một phòng vệ sinh một mét hai ở góc. Tài sản bên trong bao gồm một cái giường, một bàn đựng đồ nấu ăn, một thùng các tông đựng quần áo, và một bóng đèn tiêu thụ điện kém, tất cả đều cũ sì, sắp mục nát, giống như bản thân ngôi nhà.</p>
<p>Nói chung đó là một căn nhà không ai thèm ở.</p>
<p><span id="more-37"></span></p>
<p>Hiện tôi đang sống trong ngôi nhà không ai thèm ở. Một mình. Căn nhà này tệ đến nỗi bọn chuột gián cũng không thèm đếm xỉa. Tôi trồng hoa hồng ở phía trước, đó là kế sinh nhai của tôi. Lúc tôi tới, đã thấy vườn hồng có sẵn, dù rất xơ xác, chuyện thật kì lạ, ai trồng cả vườn hồng bên bờ vực như thế ? Và cái con người hư ảo lạ lùng đó giờ đã đi đâu ? Chết rồi chăng ? Không di chúc để lại, tôi hiển nhiên kế thừa ngôi nhà và vườn hồng của người đó, kế thừa luôn cả sự cô độc thấm đẫm khu đất này… Ở đây chỉ có hoa hồng. Đất sỏi đá nhưng chẳng hiểu sao mà chúng vẫn mọc tốt. Có lẽ chúng thương tôi…</p>
<p>Hàng ngày tôi dậy sớm, chăm sóc hoa, cuối tuần lại đạp xe hơn năm cây số, chở hoa hồng vô thành phố, bán cho những người xa lạ, tranh thủ tìm chút thân quen nơi họ. Đôi khi đói hơi người đến phát khóc… Sẵn nói luôn, tôi mười bảy tuổi, là một đứa học hành không tới đâu, hay mơ chuyện viễn vong, mỗi sáng thức dậy đều phải đem đổ cả đống giấc mơ tối hôm trước xuống vực, sống như người ẩn dật giữa biển hoa hồng. Tôi không biết mình chui từ đâu ra, chỉ nhớ lúc bắt đầu nhận thức được sự đời, nhìn quanh đã chẳng thấy tí thân nhân nào.</p>
<p>Nói chung tôi là một thằng con trai không ai thèm biết tới.</p>
<p>Thằng con trai không ai thèm biết tới có vài đứa bạn: tiếng gió hú từ sáng đến tối, nỗi cô đơn không tự ý thức và hoa hồng đỏ thắm.</p>
<p>Tôi sống giữa ba đứa bạn đó, tâm trạng dật dờ không rõ lý do.</p>
<p>…</p>
<p><em>Bóng đêm có nhiều tiếng gió. Mỗi lần nó tới là tôi như chìm vào thế giới khác. Tiếng gió làm căn nhà lung lay, làm tôi lung lay…</em><em>Tôi gọi hoa hồng. Chúng không tới.</p>
<p>Đó là thứ bạn bạc tình bạc nghĩa, hễ đêm tới là không thấy mặt. Bỏ tôi chỏng vó với những giấc mơ đầy tiếng gió. Đó là những giấc mơ chết chóc, thường là té xuống vực, không kẻ nào ở bên. Chết không ai hay biết liệu có là một điều đau đớn ?</p>
<p>Tôi mười bảy tuổi, nhưng tưởng như đã sống bên bờ vực hàng thế kỷ.</p>
<p>Hoa hồng chỉ bạc tình bạc nghĩa về đêm, còn tiếng gió hú và nỗi cô đơn lại là những đứa bạn độc ác không lương tâm, thường xuyên ăn hiếp tôi đến phát khóc.</p>
<p></em>…</p>
<p>Một hôm, nhà tôi sập.</p>
<p>Cả biến hoa hồng thân yêu cũng tan nát không còn manh giáp. Tôi đạp xe về, nhìn từ xa đã thấy cảnh tượng thương tâm.</p>
<p>Nó, cái xe thùng đã tàn phá tất cả những gì tôi có, đang bình thản nghỉ ngơi, trông tướng mạo không chút gì tỏ ra thương xót. Một thằng chân thấp chân cao bước xuống từ buồng lái, thêm hai thằng từ cái thùng đằng sau. Tôi, tay ôm đám hoa hồng bán còn dư, đứng bên cạnh chiếc xe đạp, nhìn bọn tàn phá không chút cảm xúc.</p>
<p>- Tiêu rồi… &#8211; Thằng cao nhất nói, tóc nó đỏ, là cái thằng bước ra từ buồng lái. Nó đi từ tốn, đá đá đám hoa hồng te tua. Không do dự, tôi nhặt ngay cục đá gần nhất, ném thằng vô đầu nó.</p>
<p>Thằng tóc đỏ á lên một tiếng, xong ba đứa quay qua nhìn tôi. Tôi bước gần lại, thẫn thờ nhìn đám tàn tích, trong phút chốc, tôi chả còn cái quái gì, ngoài hai đứa bạn độc ác Gío Hú và Cô Đơn. Nghĩ đến đó, tôi khóc ré lên.</p>
<p>- Nhà… của cậu hả ? &#8211; Một đứa Kẻ Thù nói, tóc nó đen, cao cỡ tôi, giọng tử tế, cả ánh nhìn cũng tử tế. Nhưng tôi vẫn cứ khóc oa oa, tay ôm hoa hồng khư khư, quyết tâm bảo vệ chúng.</p>
<p>- Chúng tôi xin lỗi… Tại hắn lạc tay lái… Chúng tôi sẽ bồi thường cho… &#8211; Một đứa lại nói.</p>
<p>Tôi nhìn nó qua làn nước mắt lem nhem, đám hoa hồng bạn tôi, liệu tụi nó có cứu sống được không ?</p>
<p>…</p>
<p><em>Chuyện mai khôi…</em><em>“Mai khôi” nghĩa là “hoa hồng”, tôi coi cọp một cuốn sách trong hiệu sách gần trung tâm phố núi (chỗ vẫn bán hoa), thấy nói như vậy. Từ này ăn sâu vào tâm trí tôi, đó là tên bạn tôi…</p>
<p>Mai Khôi có gần trăm đứa. Những lúc không ở trong phố, tôi chỉ muốn nhìn bọn nó. Chúng thật đẹp, toát đầy sinh khí, như những người yêu nhau vẫn thường thấy trên đường phố. Màu đỏ thắm huyền thoại luôn mang nhiều sắc thái tình cảm,… dạt dào tình cảm. Giống như chúng đang nói chuyện với tôi. “Cậu đói chưa ?”, “Hôm nay bán được mấy đứa tôi ?”, “Coi xong quyển sách bìa đỏ trên kệ cao nhất chưa ?”… Nguyên một vườn hoa hồng mọc trên sỏi đá, vỗ về an ủi một kẻ như tôi, liệu có điều gì đẹp hơn thế ?</p>
<p>Ban ngày, Mai Khôi là bạn thân của tôi. Ban đêm, dù tôi oán trách, chúng cũng không cách nào vào với tôi được. Tôi cũng đã từng thử ngủ giữ vườn hồng, thử bao nhiêu thất bại bấy nhiêu, sáng ra tưởng chừng như đông cứng vì gió lạnh. Thế là tôi phải cố gắng vượt qua một đêm nhiều tiếng gió và những giấc mơ, trong căn nhà gỗ ngàn năm không chút sinh khí, cầu mong cho trời mau sáng, để vùng chạy ra với Mai Khôi. Những đóa hồng rung rinh trong màu hừng đông, là cảnh tượng đầu tiên tôi thấy trong một ngày. Mỗi khoảng khắc ấy, tôi như được giải thoát khỏi thế kỷ cô đơn, khỏi những cay đắng không lí do, tâm hồn thoáng chốc ngập đầy…</p>
<p>Yêu Mai Khôi, tôi chỉ không muốn mình cô độc.</p>
<p></em>…</p>
<p>Hắn đốt một đám lửa (lấy gỗ từ căn nhà đã sập của tôi), tôi ngồi chính giữa thút thít, hai bên là nó và cậu ta. Chiếc xe thùng vẫn ở nguyên chỗ cũ, bốn bánh của nó dẫm đạp trên vườn Mai Khôi của tôi. Bọn họ cho tôi ăn cái gì đó tựa như cá đóng hộp đun nóng lên. Đây là hàng cao cấp, tôi vét sạch cả chút nước dính ở đáy hộp, vừa ăn vừa khóc, ăn xong vẫn còn khóc.</p>
<p>Ba thằng chẳng nói gì, lặng lẽ ăn. Nó thấy tôi ăn xong vẫn còn khóc, liền đưa thêm một hộp cá nữa, loại khác, cũng ngon tuyệt như cái lúc nãy.</p>
<p>- Muốn bao nhiêu ? &#8211; Hắn hỏi, giọng có vẻ chân thành, nó thì cười cười với tôi, riêng cậu ta ngồi im, khuôn mặt nhiều sắc thái, kiểu muốn nói nhưng không biết nói gì.</p>
<p>Tôi ăn xong hộp cá thứ hai, liền cúi xuống nhìn đám hoa hồng còn sót lại, tự nhiên lại thấy nghẹn ngào…</p>
<p>- Ê nè…</p>
<p>- Tôi không biết…</p>
<p>- Cậu không có người nhà à ? &#8211; Cuối cùng cậu ta lên tiếng. Tôi lắc đầu, xếp Mai Khôi dưới chân lại, không muốn nghĩ gì…</p>
<p>- Hê… Nhớ nhà à ? &#8211; Nó lại cười cười, quay qua cậu ta.</p>
<p>- Không.</p>
<p>- Sáng đọc báo, thấy mẩu tin “Tìm trẻ lạc” vẫn còn &#8211; Hắn nói, vẻ vu vơ.</p>
<p>Tôi ngồi quan sát, thấy mấy đứa này như không có não.</p>
<p>- Lạnh quá nhỉ… &#8211; Nó nói, co người sát vô đống lửa. Gìơ tôi mới chú ý đến tiếng gió. Chúng lại tới rồi… Dù đang ngồi giữa trời khoáng đạt, nhưng trăm đóa Mai Khôi của tôi còn đâu để mà gọi…</p>
<p>- Vô thùng hết đi… Cả cậu nữa &#8211; Hắn nói, vẻ chỉ huy, dù sao hắn cũng cao nhất trong bốn đứa &#8211; Vụ bồi thường sáng mai rồi tính, giờ chúng tôi đi thì cậu đâu có chỗ nào mà ngủ.</p>
<p>Tôi tư lự, mặt buồn thiu thiu, ôm Mai Khôi nhỏ bước theo nó và cậu ta vô cái thùng xe, hắn đi sau cùng, trông giống như tụi học sinh mẫu giáo xếp hàng qua đường. Trong xe có một cái đèn, và cũng khá rộng, đủ cho bốn đứa nằm thẳng chân, Mai Khôi được treo lung lẳng phía trên. Tôi nằm giữa nó và cậu ta, như lúc ngồi ăn, đắp chung một cái chăn hôi kinh khủng. Chẳng ai nói năng, riêng tôi miên man suy nghĩ. Tụi nó đang đi du lịch ? Liệu trong lúc tôi ngủ, tụi nó có ném tôi ra rồi chạy làng luôn không ?</p>
<p>Có tiếng gió hú, nhưng ở rất xa… Do thùng xe kín hơn ngôi nhà gỗ ? Tôi nằm lắng nghe tiếng gió, nhưng không thấy sợ, tâm trí lạ lùng lơ lửng trong đêm… Không rõ do nguyên nhân nào… Thùng xe hơi ngột ngạt, hơi người dày đặc, đọng ngay trên cánh mũi và đầu lưỡi, bám cả vào từng cánh Mai Khôi đu đưa trên đầu tôi. Màu đỏ trong đêm nhìn ấm áp… Cảm giác này quá xa lạ, khiến trong phút chốc tôi không dám tiếp nhận. Những khi đứng bên hè phố, tôi nhìn người qua lại, ngửi thấy hơi ấm, nhưng chúng không sát rạt như thế này, điều đó khiến tôi chỉ như kẻ thưởng ngoạn, không cơ hội tiếp xúc trực tiếp với thứ mình mong mỏi. Vì thế nên tôi mới trở thành một đứa yếu mềm trong suy nghĩ, dễ xúc động với những gì có chút tác động vuốt ve mình ? Thậm chí không chút oán hận bọn Kẻ Thù đã tàn phá cơ ngơi của tôi ? Lẽ nào tôi quá đơn giản, giống như cuộc sống đo bằng thế kỷ đang hiện diện, một đường thẳng băng không chút khua động, đắng cay ngay trong cái tĩnh lặng và đen tối vô biên&#8230;?</p>
<p>- Ê, ngủ đi…</p>
<p>Tiếng hắn, và tiếng thờ của hai đứa kia, giống như mọi sự lạ lùng đang chập chờn bay đến… Tôi nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm xa lạ dập dìu xung quanh.</p>
<p>Mai Khôi, chúc các bạn ngủ ngon.</p>
<p>…</p>
<p>Sáng rất lạnh, cái chăn hôi rình cũng trở thành cứu cánh. Tôi mơ màng quấn nó vô người, lăn qua lăn lại như khúc gỗ, cố tìm chút hơi ấm. Sàn xe cũng hôi rình…</p>
<p>Ủa… Mà sao rộng quá ?</p>
<p>Mở mắt. Đầu tiên là Mai Khôi nhỏ ở trên đầu. Còn lại xung quanh không có ai. Tôi bò bò ra cửa, nếu tụi nó trốn thì ít ra tôi cũng có được cái xe.</p>
<p>- Cậu suy tính xong chưa ?</p>
<p>Ba đứa nó đang nhóm lửa. Trời chưa sáng hẳn, ba đứa nó ngồi đó, nổi bật trên màu trời chưa sáng hẳn. Có vẻ lung lay, như đám Mai Khôi bạn tôi. Cảnh tượng này rất giống thường này… Tôi lúc đó, tâm trí mơ màng, không nghĩ đến chuyện khói lửa đã làm mình phát sinh ảo giác. Một tâm trí mơ màng chỉ có thể chú ý đến điều làm nó dễ chịu, mọi hiện thực bằng phẳng đều bị gạt đi như lá thu sầu úa, đặc biệt là khi tâm trí mơ màng kết hợp với nỗi cô đơn cần ve vuốt. Đối với tôi, cảnh tượng trước mặt cứ như một dấu nhấn lạ lùng, rơi ngay vào đêm tối, có tác dụng khai sáng triệt để.</p>
<p>- Ra ăn sáng đi &#8211; Cậu ta nói, nãy giờ cậu ta đang cãi nhau cái gì đó với hắn. Tôi đoán chắc là về vụ phá sập nhà và chuyện bồi thường cho tôi.</p>
<p>Tôi nhảy xuống đất, không quên ôm theo đám Mai Khôi, chen vô ngồi giữa nó và cậu ta, nóng lòng chờ đợi món ngon như tối qua. Nhưng chỉ có mì gói. Thằng tóc đỏ phát cho mỗi đứa một cái tô giấy, trong có sẵn mì, xong hắn đi rót nước sôi cho từng đứa một. Cảnh tượng y chang lúc thằng cai ngục đi phát đồ ăn cho tụi phạm nhân. Ăn mì xong mỗi đứa được một ly nước. Hắn chờ tôi, thằng phạm nhân ở giữa, uống nước xong lại hỏi tiếp “Cậu muốn bao nhiêu ?”. Tôi vẫn lắc đầu, thật sự không biết định giá gì cả. Liệu khi tôi đòi tụi nó một số tiền đủ mua một cái nhà trong thành phố, có đất trồng lại đám Mai Khôi, tụi nó có nổi điên lên mà ném luôn tôi xuống vực không ? Thật là khó nghĩ.</p>
<p>- Thật ra tụi tôi vô sản cả. Đi lang thang nên cũng không có nhiều tiền…</p>
<p>Hắn chìa cho tôi một miếng giấy cứng, xé ra từ cái thùng nào đó, phía trên có đặt một đống tiền nhàu nát, cả tiền xu cũ sì, lại nói “Đây là tất cả tiền tụi tôi có”. Tôi ước lượng số này đủ mua hai chiếc xe đạp, và một cái bàn cỡ nhỏ. Dĩ nhiên không thể nào mua lại tụi Mai Khôi của tôi…</p>
<p>Tôi cầm tấm giấy đựng tiền, tiu nghỉu, bản thân kém cỏi không nghĩ ra được câu mặc cả nào, kể cả ngôn ngữ đầu đường xó chợ cũng mù tịt.</p>
<p>- Vậy được không ?</p>
<p>- Ờ…</p>
<p>- Vậy tụi tôi đi đây.</p>
<p>Ba đứa nó đứng lên thu dọn đồ đạt. Loáng cái là xong. Tôi ôm đám Mai Khôi ngồi nhìn, tiếc cả món cá hộp ngon lành tối qua&#8230;</p>
<p>- Có được không…? &#8211; Tự nhiên nó quay lại hỏi. Ý chập chờn, kẻ ngu không thể nhận rõ. Tôi là kẻ ngu. Không hiểu nên chẳng nói gì, cảm giác kì lạ tối qua cứ như một thứ ngôn ngữ đặc biệt, giờ đang bắt đầu thì thầm bên tai tôi.</p>
<p>Ba đứa nó chờ một chút, thấy tôi không nói gì, liền bắt đầu trèo lên xe. Tôi đứng bên đống lửa, chứng khiến mọi thứ lung lay ấy, chân vẫn đứng yên, chỉ có Mai Khôi trong tay là rưng rưng tàn úa. Mọi chuyện lạ kéo dài từ hôm qua đến giờ đã đến hồi kết thúc. Tôi có thể bắt đầu dự định cho một cuộc sống mới. Bán luôn chiếc xe đạp sẽ đủ tiền thuê một căn phòng tồi tàn nào đó, rồi đi làm tạp dịch, khi nào có tiền sẽ bắt đầu trồng hoa ở ngoại thành…</p>
<p>Mọi chuyện hẳn sẽ sáng sủa hơn bên bờ vực ?</p>
<p>Xe rồ máy. Nghi kỵ tương lai bỗng rõ nét.</p>
<p>- Chờ với !</p>
<p>Nó ngó ra, cười với tôi một cái, hắn thì chặc lưỡi như gặp chuyện phiền phức, còn cậu ta lại nói một câu chẳng ăn nhập gì:</p>
<p>- Treo ngược mấy bông hồng lên, lúc khô trông cũng đẹp lắm.</p>
<p>Tôi nhìn tàn tích ngôi nhà gỗ, nhận ra nó đã rất tử tế với tôi, nhưng lòng tôi lại không chút quyến luyến tháng ngày dai dẳng đã qua&#8230; Có đứa nào đó nói &#8220;Lẹ lên&#8221;. Tôi chạy vội vào chỗ cái giường, rinh thùng quần áo ra, rồi tạm biệt nhà, cùng vườn hồng, và cả tiếng gió bên bờ vực. Bước lên xe, chen vô giữa nó và cậu ta, tôi sẽ giữ Mai Khôi như cách cậu ta nói. Chúng sẽ theo tôi trên suốt hành trình sắp tới…</p>
<p>Và cả ba đứa Mai Khôi thô ráp này nữa.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2006/04/mai-khoi/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- www.000webhost.com Analytics Code -->
<script type="text/javascript" src="http://analytics.hosting24.com/count.php"></script>
<noscript><a href="http://www.hosting24.com/"><img src="http://analytics.hosting24.com/count.php" alt="web hosting" /></a></noscript>
<!-- End Of Analytics Code -->

