3KD #15 – Sau lần Thức Giấc
mol – http://mol.vnfiction.com

Ngày thứ…

Húc Tử mở mắt. Không rõ bây giờ là lúc nào. Nhìn ra cửa sổ hồi lâu, anh nhận ra đoàn tàu vừa đi qua một chốn cũ, vách đá có khắc một chữ Oa khổng lồ. Anh đã thấy nó vào lần thức dậy thứ sáu. Con tàu có lẽ đã đi vòng quanh.

Húc Tử xuống giường, đi dọc hành lang, mỗi bước đi đều có cảm giác lắc lư. Anh đến toa ghế ngồi, vẫn không có ai. Chỗ ngồi quen thuộc đã dọn sẵn bữa ăn.

Anh dùng một chút thời gian nhớ lại giấc mơ vừa qua. Rồi nhìn lại ảnh cậu. Anh đã có một tấm ảnh của cậu, nhưng không phải do chính mình chụp. Hồi tưởng lại vẻ điên tiết của cô gái đó, anh nghĩ chính cô ta mới là kẻ đã làm cho đám gia nhân sợ hãi, lùi xa trận chiến giữa hai người. Anh đã ra đi với tư cách một kẻ phạm tội, phá rối gia can, trộm cắp kỷ vật. Thành phố ấy đã thành một dấu vết tội trạng của anh. Không có sự dung thứ, anh cần ra đi và mang theo dấu vết ấy.

Anh ngồi xuống băng ghế, bắt đầu bữa ăn một cách chậm rãi.

Đó là khởi điểm của những lần Thức Dậy. Nhưng đây là lần thức dậy thứ mấy, anh không còn nhớ nỗi.
Read more »

Thật là khủng bố cực đoan… Làm sao chỉ vì một chuyện nhỏ mà hăm doạ giết người được chứ ? – - … Dù sao chương của mình cũng dài hơn chương của Umi

những Giấc mơ bắt nguồn từ Sự thật

#5 – Dị Hoa

mol – http://mol.vnfiction.com

Em đi qua cầu. Thủy tiên còn mãi miết trông theo.

***

Húc Tử luôn nằm mơ. Phong cảnh ấy giống như một thước phim âm bản, dòng sông đen và chiếc cầu trắng. Chỉ có chàng trai đó là vẹn nguyên màu sắc. Đôi lúc cậu đứng ở đầu cầu, đôi lúc lại ở giữa, nhưng lúc nào cũng cười, trong tay là một bông thủy tiên. Máu ướt đẫm cổ tay.

Chàng trai đứng đó mà chảy máu. Anh ở rất gần, nhưng không sao cử động. Những giọt máu là độc tố, nụ cười cũng là độc tố. Anh bị hạ độc hằng đêm, nhưng không thể nào chết đi.
Read more »

Bụi Ướt

mol

“Lại đây,

Anh có kẹo
Có phép hô mưa mỗi lần em thích
Biết nắm tay, làm ấm
Và tiến xa hơn

Lại đây,
I will teach you how to love

Và không bỏ em”

(Dạ Nhật’s Reply #11)
Read more »

mai khôi

San K+ // Baka // A “Xe Thùng” Oneshot ‘__’

Tôi đã nhặt được nhà từ nhiều năm trước.

Nhà tôi nằm sát mé vực thẳm, không rõ là do ai dựng nên, lúc đi lang thang qua con đường không bóng người này, tôi nhặt được nó và vào ở luôn đến giờ. Nhà gỗ chính hiệu, bốn vách được hợp thành từ những cây gỗ tròn xếp theo bề ngang. Nhà rộng mười hai mét vuông, có một phòng vệ sinh một mét hai ở góc. Tài sản bên trong bao gồm một cái giường, một bàn đựng đồ nấu ăn, một thùng các tông đựng quần áo, và một bóng đèn tiêu thụ điện kém, tất cả đều cũ sì, sắp mục nát, giống như bản thân ngôi nhà.

Nói chung đó là một căn nhà không ai thèm ở.

Read more »