|
nhật kí #21 – Rương Giấc Mơ Nhiều Ngăn
Bạn,
Biển sâu tới chân mình…
Người nằm mơ thì không có tội
Xin được hạnh phúc…
Xin bạn được hạnh phúc
Biển sâu tới chân mình… Xin lỗi vì đã không bước qua. Cùng bạn.
…
Read more »
nhật kí
mol / BL / T
20 – Nói đến Cà Rem
Những người con trai có quan hệ kì lạ (hay vấn đề rắc rối) với Lộ San có thể kể ra tiêu biểu ba người: thứ nhất là Luân – vị trí số một, nữa là Tóc Đổi Màu, thứ ba là Cà Rem. Chuyện Cà Rem về mặt nào đó có thể coi là rối rắm và dễ lẫn lộn nhất. Vì tôi quen đến hai Cà Rem. Đầu tiên, khi tôi mười tuổi, nó xuất hiện. Đến lần thứ hai, tôi hai mươi, không phải là nó, nhưng là một tên khác giống nó xuất hiện. Hai người con trai này không hiểu sao tôi lại xem như một, gọi chung hai đứa là Cà Rem.
Tôi lại muốn nói chuyện quá khứ, nói chuyện Lộ San ở Sài Gòn, nên hãy tạm quên kẻ thứ hai đi. Lần này chỉ nói về Cà Rem Một thôi.
Read more »
nhật kí
mol / BL / T
19 – Hoa Hồng Đánh Mất
Giữa lúc năm tháng trôi đi trôi lại, Lộ San mơ thấy người con trai ấy biến mất ngay trên vành môi của nó. Giấc mơ lạ lùng khó thấu, chỉ có nỗi đau muốn níu kéo là cảm nhận rõ ràng. Những hình ảnh mất mát, phát sinh từ nỗi cô đơn và cảm giác tự ti nghẹt thở, lâu nay vẫn âm thầm hiện hữu bên trong con người kém cỏi, đồng thời lại ngập đầy nỗi oán trách sự ngu ngơ hời hợt. Đó không phải là giấc mơ Hoàng Tử.
Trong giấc mơ lạ ấy, khuôn mặt người con trai kia hiện lên chính xác từng chi tiết. Khuôn mặt với các đường nét riêng biệt, cả thân thể, nụ cười lạ lùng, bàn tay ma lực, hay sự ấm áp lan tỏa… Mọi thứ của hắn đều được in hằn lên mặt phẳng giấc mơ, rõ nét như hiện thực, làm Lộ San ngẩn ngơ.
Trong mơ, môi hai đứa kề nhau.
Có một đóa hoa, hoa hồng, lơ lửng ở một góc nào đó, dịu dàng tỏa hương… Giấc mơ ban đầu tựa như khúc hát, với nốt nhạc son là đóa hồng kia. Giai điệu êm dịu vọng tới từ thế kỷ đầy hạnh phúc xa lạ, ca từ hoa mỹ lại có tác dụng chữa bệnh thần kỳ. Tưởng như có dấu hiệu của tình yêu vĩnh hằng, và trên đôi môi kia sẽ chỉ hiện hữu những ngọn lửa yêu thương, nhỏ nhắn, thơm tho và ngọt lịm. Sẽ chỉ có những ngọt lửa ngọt lịm như kẹo nhảy múa trên đôi môi… Lộ San trong mơ đang xúc động mãnh liệt, được tình yêu cứu rỗi, lại hóa thân thiên thần bay bổng, tưởng chừng những buồn, những uất nghẹn lâu nay không liên quan gì tới nó. Giấc mơ khởi đầu như thế, không báo trước, cũng không thể dự đoán trước những tình tiết tiếp theo…
…
Read more »
nhật kí
mol / BL / T
18 – Nỗi cô đơn của thế kỷ Con Nít – II
Lộ San ở Sài Gòn hơn ba năm, bốn lần chuyển nhà, một lần chuyển trường. Mọi chi tiết trong khoảng thời gian này, nó nhớ rõ như in.
Chị Lộ San lúc ấy học lớp năm, chưa thi tốt nghiệp, thành ra không xin vào được trường nào ở Sài Gòn. Sau chừng hai tháng thì chị được gởi về Nha Trang. Vì tránh “bị lộ tông tích”, nên lần dọn nhà thứ nhất diễn ra. Lộ San còn ở ba căn nhà khác nữa, trước khi chính thức dọn về căn trên đường đất đỏ, có cái gác với cầu thang gỗ. Mấy nhà kia chỉ ở chừng một tháng, riêng ngôi nhà này Lộ San ở đến ba năm. Lộ San gọi nó là Phù Thủy Đất Đỏ Độc Ác. Read more »
nhật kí
mol / BL / T
17 – Nỗi cô đơn của thế kỷ Con Nít – I
Mười một năm đầu tiên trong đời Lộ San được chia ra làm hai phần rõ rệt: ở NhaTrang và ở Sài Gòn.
Chuyện từ trước năm bốn tuổi, Lộ San dĩ nhiên chẳng nhớ gì cả. Hơn bốn tuổi trở đi thì có khá nhiều, đa phần là vụn vặt, là những chuyện bình thường của một đứa con nít cỡ tuổi đó. Có vài con cá sấu trông như mấy pho tượng mà ba nó chở đi coi, bánh phồng tôm Thái hai ngàn rưỡi, nhà trẻ xanh xanh đỏ đỏ, những hàng cây trứng cá, mấy tờ tiền năm mươi đồng còn sót lại, bộ ghép hình con khủng long, bà giúp việc hắc ám, cá khô tôm khô đầy nhà, ba ngồi đọc sách ngoài hiên… Đặc biệt nhất, có một hình ảnh chẳng hiểu sao lại in rất sâu vào tâm trí Lộ San: nó gần năm tuổi, kệ nệ xách cái ấm nước từ nhà sau vào bếp, quay ngang quay dọc khó nhọc, bị ánh sáng lóa mắt của buổi trưa bao phủ. Thi thoảng, hình ảnh này cứ như cơn mơ bất chợt ập đến, mang theo cảm giác xưa cũ của năm tháng, làm Lộ San bỗng chốc chìm vào một không gian lạ lẫm. Nó không biết hình ảnh đó có ý nghĩa gì, cũng có thể chính thứ ánh sáng ban trưa nọ đã khiến Lộ San không thể quên… Qúa khứ bao giờ cũng mang chút kì ảo, và sức mạnh cũ xưa.
Read more »
nhật kí
mol / BL / T
16 – Bại tướng
For Aoi. Thanks for the “Nocturnal Romance” of #13.
Ở Lộ San có một số điều không hề phù hợp với một đứa con trai. Như chuyện ưa ảo tưởng.
Nó hay tự làm mình phát sinh ảo giác, rồi lại bị chính những ảo giác đó lừa gạt, tâm trí lâng lâng một chút, sẽ thấy chúng hiện ra như thật, như khi ở trong vòng tay người thương. Nhìn chung nó là một đứa đơn giản, dễ bị những thứ êm êm dụ khị, hễ có ai tỏ ra tốt bụng với mình thì sẽ cảm động ứa nước mắt, hệt như con Bi đệ VIII nhà ngoại (ai cho nó bánh tráng, nó sẽ bám theo người đó ngay). Nhưng mọi xúc động có phần mãnh liệt đó đều được Lộ San giấu kín, một cách vô tình. Lộ San không có khái niệm “bày tỏ”, hoặc cũng có thể nó thật sự bất lực trong chuyện này. Chỉ có một lần trên bến xe đó, hùng tâm chí khí bất ngờ phát sinh, nó mới liều như thế… Có một khoảng thời gian, Lộ San không ý thức được điều này, do đó chuyện bất lực không là gì với nó. Như đầu năm mười một.
Lộ San lúc ấy đang ở trong những ngày đầu yêu Luân.
Lộ San lúc ấy chỉ chú ý đến một chuyện: nó là một đứa bị cảm giác chủ quan chi phối mạnh mẽ. Và đó thật sự là một tai họa.
…
Read more »
nhật kí
mol / BL / T
14 – Phát hoảng
Rất nhiều khoảng tối tăm Lộ San tưởng như đã quên từ lâu, thỉnh thoảng lại hiện về đùa cợt nó. Và mỗi lần đối mặt với những thứ đó, ngay giữa yên ắng…, Lộ San cứ nghi ngờ nó bị mắc chứng thần kinh nào đó, dù có đang đứng ở Cổng Trời… Má là một ví dụ, Tình yêu không chắc chắn là một ví dụ, Vẻ sầu não đến đóng rêu của ba là một ví dụ…
Vết sẹo bên hông là một ví dụ.
Thường là giữa đêm,…
…
Read more »
nhật kí
mol / BL / T
13 – Khiêu vũ trong bóng đêm
Lộ San chưa bao giờ thử lí giải mọi thứ đang diễn ra…
Mỗi đêm đều có nghìn điều lạ lẫm, và Lộ San thiểu năng chưa bao giờ tiếp nhận được điều nào, cũng không đủ sức chống chọi lại điều nào…
Sau vụ ở Chợ Đêm, và cả việc không trả thù được tụi thiên thần ưa xúi bậy, Lộ San đã tự nhủ sẽ không bao giờ nghĩ tới Luân nữa. Nó ngồi thu mình với chiếc xe đạp lâu nay không dùng đến, ngắm đám ruồi vo ve xung quanh, lâu lâu lại lấy nắng buổi trưa chùi nước mắt… Thật tâm thành khẩn, nó không muốn nghĩ gì hết.
Read more »
nhật kí
mol / BL / T
12 – Xung quanh là mưa, bên trong là bóng tối
Thiên thần.Vào một mùa mưa ẩm ướt,… Khi đang ngồi khóc, Lộ San bỗng tìm được được hóa thạch của thiên thần.
Ngay bên cạnh cây đu đủ mọc hoang sau nhà, nơi vẫn thường thấy sao rơi… Bộ xương của cái loài mà Lộ San vẫn thèm khát… Ẩn sâu trong tầng đất ẩm, hay xuyên ra từ bức tường rêu phong nhiều năm tuổi, hoặc cũng có thể rơi xuống từ bầu trời ? Lộ San không nhớ…
Nó chỉ nhớ một hình hài mang những nét tương đồng với cả chim và động vật có vú, lấp lánh trong mưa… Rồi chìm xuống.
Read more »
nhật kí
mol / BL / T
11 – Con trai cưng của ba
Lộ San được xem là út trong nhà. Chị ba nó hay nói, bả với anh nó là do ba lụm về – tức con nuôi, còn Lộ San mới là con ruột, và “mày Con Ruột sao đối xử tệ bạc với ổng quá”.
Nhưng Lộ San vốn không hề chú ý chuyện đối nhân xử thế. Tóc Đổi Màu nói: “Nhìn mày như đảng viên đảng Vô Tình”, Công Chúa nói: “Lúc làm giấy khai sinh, ba ông viết sai tên ông phải không? Lộ Băng chứ Lộ San gì ?”. Chỉ có Luân là chưa nói gì hết.
Ba nó cũng chưa nói gì hết. Read more »
|