<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Clovered &#187; Writing</title>
	<atom:link href="http://clovered.net/topic/writing/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://clovered.net</link>
	<description>With Love We Give</description>
	<lastBuildDate>Fri, 03 Feb 2012 17:37:56 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
		<item>
		<title>Sunflowers</title>
		<link>http://clovered.net/2008/12/sunflowers/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/12/sunflowers/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 24 Dec 2008 17:05:08 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[vừa đủ ngây thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=595</guid>
		<description><![CDATA[When you were a child You were happy and free You were my reason to live I would die when you smiled at me I can still see you I remember you painting Sunflowers in your room&#8230; &#8230; Mỗi lần nghe &#8220;Sunflowers&#8221; của Everclear, tôi lại nhớ đến ba mẹ. Hai người vẫn còn sống, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>When you were a child<br />
You were happy and free<br />
You were my reason to live<br />
I would die when you smiled at me<br />
I can still see you<br />
I remember you painting<br />
Sunflowers in your room&#8230;</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Mỗi lần nghe &#8220;Sunflowers&#8221; của Everclear, tôi lại nhớ đến ba mẹ. Hai người vẫn còn sống, không ở cùng nhau, không ở cùng tôi, nhưng vẫn sống. Tôi không rõ ba mẹ, với những đứa con, liệu có cảm giác &#8220;I would die when you smiled at me&#8221; không. Nhưng tôi phải nói một câu kinh điển, họ hẳn rất yêu những đứa con.</p>
<p>Trong bài hát, người cha nhìn đứa con đang nổi loạn, tất cả những gì ông có thể nhớ là hình ảnh những bông hoa hướng dương đứa trẻ đã vẽ trong phòng nó, vào ngày xưa. Bây giờ đứa trẻ đã lớn, đang tự mình tan vỡ, ông không biết làm gì ngoài việc nhớ lại những bông hoa hướng dương. Nghe đến đoạn đấy, khiến tôi nhớ lại vài năm trước đây. Tôi đã có nhiều kế hoạch kinh khủng trong đầu, vào thời điểm ấy tôi đã biết là chúng kinh khủng. Tôi đã dự định thực hiện chúng thật bài bản, cốt yếu là để cho ba mẹ tôi nhìn thấy. Tôi hy vọng có thể khiến ba mẹ trở thành khán giả của tôi, dù họ ở xa, nhưng hy vọng họ có thể dõi mắt về sân khấu của tôi, chứng kiến tôi diễn bi kịch. Đừng hỏi vì sao tôi lại có những suy nghĩ đó, tất cả mọi thứ đều có thể lấy nỗi niềm trẻ con mà biện hộ. Dù sau đó một thời gian, ngay cả chủ nhân của nỗi niềm trẻ con cũng cảm thấy buồn cười.</p>
<p>Rất may tôi đã không thực hiện những âm mưu của mình. Trước tôi thì anh tôi đã diễn bi kịch của anh (mà hẳn anh không có sẵn kịch bản, tôi cảm thấy anh diễn thật dở), bi kịch ấy biến chất con người anh, và tôi thấy ba mẹ tôi chứng kiến như vậy là quá đủ. Tôi nghĩ nếu là tôi thực hiện, gia đình tôi sẽ có số phận giống phim bi hơn, nhưng chắc chắn giờ đây tôi đang hối hận. Vì biết dừng lại kịp thời, tôi trở thành một đứa con thích im lặng trong mắt ba mẹ.</p>
<p>Thay vì nổi loạn, tôi đã tặng cho họ sự im lặng của tôi.</p>
<p>Tôi trốn học trong im lặng, đi ra biển trong im lặng, giá ba mẹ tôi giàu có hơn, tôi đã trốn khỏi họ bằng chính tiền của họ &#8211; như việc đi du học chẳng hạn. Tôi nói với mọi người là không hề tắm biển, nhưng có những lúc tôi đi khá xa bờ, đợi đến lúc mặt biển gần sát đến mũi, tôi bắt đầu hít thở thật mạnh. Có lẽ đó là một trong những cách giải tỏa vào thời điểm ấy, tôi tin rằng vẫn nhiều người làm như thế (đất nước này có đến hơn ba nghìn cây số bờ biển), chỉ có điều nó chưa đủ phổ biến để họ có thể thổ lộ cùng nhau. Trong lúc hít thở mạnh, đôi khi tôi khóc. Dĩ nhiên cũng trong im lặng.</p>
<p>Những năm tháng đã trôi qua, lúc tôi đang lớn lên, hẳn ba mẹ chẳng biết gì về tôi.<br />
<span id="more-595"></span><br />
Tôi nghĩ người đàn ông trong bài hát vẫn còn may mắn, như ba tôi, ông chẳng có nổi một bông hướng dương mà nhớ lại. Một thời gian dài tôi không tiếp xúc với ông, ví như tôi có vẽ hoa hướng dương hay thứ gì đó trong phòng mình, ông ở nơi xa cũng không thể nhìn thấy. Ba tôi không có được một kỷ niệm để mà bầu bạn, trong lúc chịu đựng sự im lặng của tôi. Hẳn là ba rất buồn.</p>
<p>Về mẹ, rất lâu rồi tôi không thấy, đã không còn tự tin phán đoán suy nghĩ của bà.</p>
<p>Vào thời điểm này, tôi biết sự im lặng kia cũng là một dạng bi kịch với họ. Nó đã trở thành một khoảng ngăn cách chân không, tất cả mọi âm thanh yêu thương đều không thể truyền qua. Tôi thậm chí không thể nói với mẹ là tôi giận bà, và mỗi lần về nhà, những món quà mua cho ba, cuối cùng đều nằm im trong tủ của tôi.</p>
<p>Đã nhiều năm nay, trong ngôi nhà tôi ở, ai ai cũng ngủ một mình.</p>
<p>&#8230;</p>
<p>Khi nghe &#8220;Sunflowers&#8221; của Everclear, tôi nghĩ mình có lỗi. Nhớ là mình đã không tạo cơ hội cho cuộc sống. Trong tiếng nhạc rock ầm ĩ, nhớ ra điều ấy khiến tôi không khỏi đau lòng.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/12/sunflowers/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tags: Xe buýt số 16 hay M mất tích</title>
		<link>http://clovered.net/2008/11/tags-xe-buyt-s%e1%bb%91-16-hay-m-m%e1%ba%a5t-tich/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/11/tags-xe-buyt-s%e1%bb%91-16-hay-m-m%e1%ba%a5t-tich/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 23 Nov 2008 09:32:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[vừa đủ ngây thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=572</guid>
		<description><![CDATA[Xe buýt số 16 hay M mất tích Buổi chiều nghe tin bão đến, tôi có một giấc mơ dài và nhiều nhọc nhằn. Trong mơ, tôi đã cố tình để bị lạc đến một nơi chỉ có chuyến xe buýt số 16 chạy ngang. Chính xác là xe buýt số 16 chạy ngang một [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Xe buýt số 16 hay M mất tích</strong></p>
<p>Buổi chiều nghe tin bão đến, tôi có một giấc mơ dài và nhiều nhọc nhằn.</p>
<p>Trong mơ, tôi đã cố tình để bị lạc đến một nơi chỉ có chuyến xe buýt số 16 chạy ngang. Chính xác là xe buýt số 16 chạy ngang một thung lũng, tôi đã đi lạc tới thung lũng ấy, có thể là ở phía nam thành phố. Tại nơi sâu hút ấy, người hiện ra và biến mất, trong màu xanh tôi yêu thích. Tôi thừa hiểu đó là kiểu phấn khích đột ngột trong thời kỳ mệt mỏi. Tôi tự xem giấc mơ êm ái là một cuộc phấn khích tự thân.</p>
<p>Bên kia thành phố, đài báo đưa tin &#8220;Sinh viên của trường đại học V.L mất tích bí ẩn&#8221;. Đoán chừng có nhiều sinh viên mất tích, tôi là một trong số đó. Không hiểu vì lí do nào mà tôi đang ở phía nam thành phố, lại nghe được tin từ phương bắc. Tôi nghĩ những kẻ mất tích khác cũng giống mình, vì không đủ can đảm tự vẫn nên làm một chuyến ra đi hù dọa người quen, dù chả ai thèm quan tâm.<br />
<span id="more-572"></span><br />
Tôi biết lần này mình không đi tìm nơi bán kem que, đơn giản là cố tình đi lạc. Khi đến gần bờ thung lũng, tôi thấy có xe búyt số 16 chạy ngang, hiển nhiên trong mơ tôi đã nghĩ, khi nào cần kết thúc trò chơi mất tích này, vẫn sẽ có phương tiện để tôi trở về.</p>
<p>Thế là tôi tình nguyện mất tích tại thung lũng ấy trong nhiều ngày.</p>
<p>Trong đoạn đầu giấc mơ, trước khi tôi đi về phía nam, có nhiều người quen đã xuất hiện. Những chi tiết khiến tôi đau lòng, nhằm tránh cho những người cần phải giấu đọc được, tôi xin được lượt bỏ. Có thể đơn giản xem đó là động lực thúc đẩy tôi ra đi, không vì nghĩa lớn, chỉ vì chán chường. Nói theo kiểu những thứ tâm trạng vớ vẩn cần lên án, xin được gọi đó là Nỗi buồn tuổi trẻ.</p>
<p>Những ngày ở thung lũng phương bắc cho tôi nhiều niềm phấn khích. Tôi nhớ ở đấy có táo, màu xanh, nhiều người lạ, cảnh đẹp như phim ảnh (có lẽ tôi đã ghi nhớ khung cảnh trong một bộ phim điện ảnh nào đấy và sao chép vào giấc mơ mình). Không có người quen, không có đồ án, không có máy tính, không có tình yêu, không có niềm tự tin bị thương tổn, tôi trở lại thời điểm tôi chưa lớn. Tôi có lòng kiêu ngạo và nụ cười lung linh. Thật sự là những thời khắc đẹp.</p>
<p>Đoạn cuối giấc mơ, tôi trở về phía bờ thung lũng, nhưng chờ mãi không thấy chuyến xe số 16 nào lại chạy ngang. Tôi không phân định được đó là chuyện tốt hay xấu. Chuyện mãi mãi mất tích và chuyện một mình kiêu ngạo. Không giống với một lần nọ nằm mơ thấy mình đi lạc, tôi nhìn bảng tên đường nhưng tất cả đều được viết tắt, NVD hay PVT, tôi sợ mình mãi không về được đến nhà. Lần này, tôi không biết mình đang sợ hãi hay phấn khích. Nhưng rõ ràng là không có chuyến xe số 16 chạy ngang, hoặc tôi ở lại đây hoặc phải tìm đường khác mà về. </p>
<p>Nhưng giấc mơ chỉ được đến đó. Lúc tôi chưa quyết định gì thì đã buộc phải tỉnh giấc. Gío thổi mạnh và cửa sổ va đập. Tôi đứng dậy cài then chốt cửa, thấy giấc mơ hiện ra rõ mồn một.</p>
<p>Tôi cũng nhớ, vào thời điểm cơn bão sắp đến, tôi trong mơ vẫn còn đang đi lạc.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/11/tags-xe-buyt-s%e1%bb%91-16-hay-m-m%e1%ba%a5t-tich/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tags: San</title>
		<link>http://clovered.net/2008/11/tags-san/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/11/tags-san/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 18 Nov 2008 19:38:23 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[vừa đủ ngây thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=570</guid>
		<description><![CDATA[Trong file Word của tôi, San đang thu dọn hành lý và chạy vào thành phố này. Nói chung đó là chuyện nó theo trai, tôi hy vọng nó có một kết thúc tốt đẹp. Những khi nằm mơ, tôi có nhớ ra lúc San chào đời. Chính là thời điểm tôi chôn xác con [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trong file Word của tôi, San đang thu dọn hành lý và chạy vào thành phố này. Nói chung đó là chuyện nó theo trai, tôi hy vọng nó có một kết thúc tốt đẹp. Những khi nằm mơ, tôi có nhớ ra lúc San chào đời. Chính là thời điểm tôi chôn xác con dế trong khu vườn ở ngôi nhà thứ nhất. Mộ con sinh ra, và San xuất hiện. Là vậy, nỗi buồn của tôi chính là tế bào của San. ADN của cậu ta kỳ quặc vô lối, mọi biện pháp khoa học, mọi phương thuốc tình cảm đều không cải thiện được. Tất cả là lỗi tại tôi, nhưng tôi không có nhu cầu sám hối.</p>
<p>Tôi không bao giờ kể cho San nghe chuyện những loài hoa tự sát hoặc con người tự sát, chuyện tự sát ở biển sâu hoặc cảnh treo cổ rùng rợn. Tôi không mặn mà với chúng, tôi không muốn San bắt chước những việc đó. Thành ra San sẽ không bao giờ làm chuyện hèn nhát và hiệu quả kiểu vậy. San cũng không biết Yahoo! Message là gì, cũng như chuyện người ta có nhiều cách tỏ tình khác ngoài kiểu viết thư và nói thẳng. Cuối cùng thì San là một đứa mù công nghệ và cố chấp sống sót. Tôi không nghĩ điều này tiêu cực, chỉ thấy nó ngây thơ.</p>
<p>Cuối cùng thì San ngây thơ nên tôi có thể khóc mỗi lần đối diện.<br />
<span id="more-570"></span><br />
Hôm nay tôi phải nhờ San làm giúp một việc. Thật ra tôi có thể trở thành Ai đó để bước vào căn phòng không số, điền thêm vào những chữ nhỏ li ti, liệt kê tội tình bản thân, sau đó ăn một trái táo, uống một ly nước, xem như chưa có gì xảy ra. Nhưng điều tôi muốn là trút tội cho San, cậu ta nhất định sẽ sửa chữa, và kô bị ai ghét bỏ.</p>
<p>Tội lỗi (từ giờ là) của San, là chuyện nó không thích một người, một cách không công bằng. Có lẽ là từ nơi chốn của người ấy. Cái nơi chốn ấy không có tay chân và con người cũng chẳng ác ý, cuối cùng đã đẩy San ra xa vài thứ ấm áp. Câu truyện dài và phức tạp chỉ đi được đến kết luận nhỏ: San phải gánh tội không thích người ấy.</p>
<p>Là San. Tôi hy vọng cậu ta có thể sửa chữa câu truyện không công bằng ấy. Trong lúc tôi có thể cười và ăn một trái táo.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/11/tags-san/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tags: Đó Đó. Đeo Kính Đen</title>
		<link>http://clovered.net/2008/11/tags-do-do-deo-kinh-den/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/11/tags-do-do-deo-kinh-den/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Nov 2008 03:38:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[vừa đủ ngây thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=560</guid>
		<description><![CDATA[Đó Đó Khi xem đến giữa chừng đĩa phim, tôi trốn vào toilet khóc. Đó là đĩa phim hài em tôi đem về, lúc xem tôi không thấy buồn cười. Thành ra việc tôi bỏ vào toa lét giữa chừng cũng chẳng có gì đắc tội. Tôi thừa hiểu trong chuyện với Đó Đó và [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Đó Đó</strong></p>
<p>Khi xem đến giữa chừng đĩa phim, tôi trốn vào toilet khóc. Đó là đĩa phim hài em tôi đem về, lúc xem tôi không thấy buồn cười. Thành ra việc tôi bỏ vào toa lét giữa chừng cũng chẳng có gì đắc tội.</p>
<p>Tôi thừa hiểu trong chuyện với Đó Đó và Những Người Còn Lại, tôi hoàn toàn là một đứa trẻ con. Nhưng tôi được cái ít lời, sẽ không gây tổn thương gì cho ai. Chỉ có trong mơ tinh thần phê bình và tự phê bình mới vượt lên vừa đủ. Như nhiều lần, khi tôi <img src="http://vnfiction.com/forums/Smileys/default/grin.gif" title=":D"> và <img src="http://vnfiction.com/forums/Smileys/default/cool.gif" title="B-)"> thật nhiều, mọi chuyện nhất định sẽ qua đi. Ít ra là trong đời thực.<br />
<span id="more-560"></span><br />
Ước muốn và tự kỷ thay đổi theo hoàn cảnh và tâm trạng. Ở cùng một nơi, Đó Đó kêu gọi tôi tiến lại gần mình, rồi lại bày tỏ tình cảm khó hiểu với Kia Kia. Dĩ nhiên, giờ Đó Đó đã thủ tiêu nơi ấy. Theo quy tắc &#8220;muốn bắt đầu lại cái mới&#8221;. Trong mơ, dù đã có tinh thần phê bình và tự phê bình cổ vũ, tôi vẫn không nói được một lời. Chuyện ấy tôi đành vo viên, tự thanh tẩy khỏi não bộ như tình yêu đã hết hạn sử dụng. Ấy là ý muốn của tôi.</p>
<p><strong>Đeo Kính Đen</strong></p>
<p>Buổi chiều cuối cùng của học kỳ, tôi đợi em gái đi chơi với bạn, liền lấy cocacola và kẹo ra ngồi ở cầu thang. Cầu thang xoắn thông với giếng trời, tôi ngồi ở đó ăn một loại kẹo đúng tiêu chuẩn &#8220;phẩm màu và đường hóa học&#8221;. Tên nó là &#8220;Kẹo nút lõm&#8221;, rất nhiều màu, giống những viên thuốc không an toàn. Những lúc thế này tôi chỉ có thể nghĩ về Nhân Vật. Anh đã chuyển từ ngoại hình tóc cao keo kính sang kiểu tóc lượm thượm và đôi mắt u buồn. Có thể tôi nên cho anh đi mua một cặp kính đen, giống như tôi, đeo vào mỗi khi cần củng cố tự tin. Nhưng rốt cuộc thì anh vẫn phải tự sát ở đại dương, sau khi đã thả trôi bức chúc thư trong chai. Đó là số phận của anh. Bởi vì anh mãi không học được cách cân bằng và điều tiết tình cảm. Bên cạnh đó, anh không đủ can đảm để tránh khỏi tình cảnh Gía Như Nói Được Lời Yêu Một Lần (thứ can đảm anh có, chỉ là cầm cái chai bể lên và sẵn sàn liều mạng với kẻ khác).</p>
<p>Đôi lúc tôi rất muốn chửi thề. Cả một giai đoạn dài lúc nhỏ tôi sống trong những tiếng chửi thề, không có chuyện tôi không đủ ngôn từ để làm việc đó. Thế nhưng tôi tìm mãi không được đối tượng nào để ném mớ căng thẳng của mình vào mặt nó. Cái kẻ cực đoạn yêu ghét như tôi, đứng gần 20cm với kẻ mình ghét đã thấy khó khăn, huống hồ mở miệng. Với chuyện tổn thương, không với người khác, họ có cân nhắc nhiều đến chuyện đúng sai của từng đối tượng trước khi phản ứng không. Tôi muốn nhưng không tự tin phân tích, thành ra cũng hạn chế phản ứng của bản thân. Cuối cùng thì tôi xác định rõ mình hợp với kiểu phớt lờ hơn là hành động. Khi gặp chuyện gì, hoặc móc điện thoại ra giả vờ bấm số, hoặc đeo một cái kính đen.</p>
<p>Một cái kính đen. Thành ra tôi mãi mãi <img src="http://vnfiction.com/forums/Smileys/default/cool.gif" title="B-)">.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/11/tags-do-do-deo-kinh-den/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Màu</title>
		<link>http://clovered.net/2008/08/mau/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/08/mau/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 02 Aug 2008 12:39:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[vừa đủ ngây thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=509</guid>
		<description><![CDATA[màu mol &#124; http://mol.vnfiction.com Khi ánh sáng tràn đến đầu ngón tay, mũi tôi cũng vừa đẫm hơi thở mặt trời&#8230; Đêm qua, họ nhảy múa tưng bừng. Trong mơ, họ rực rỡ tưng bừng. Màu Đen Màu Đen bản lĩnh và có nhiều tham vọng. Bởi vì Màu Đen có thực tài và đạo [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h3>màu</h3>
<div class=small>mol | http://mol.vnfiction.com</div>
<p>Khi ánh sáng tràn đến đầu ngón tay, mũi tôi cũng vừa đẫm hơi thở mặt trời&#8230;</p>
<p>Đêm qua, họ nhảy múa tưng bừng. Trong mơ, họ rực rỡ tưng bừng.</p>
<p><strong>Màu Đen</strong></p>
<p>Màu Đen bản lĩnh và có nhiều tham vọng. Bởi vì Màu Đen có thực tài và đạo đức, nên mọi tham vọng của Màu Đen tôi đều ủng hộ. Nói vậy để bạn có thể thấy đó là Màu Đen Cao Quý, nhầm phân biệt với Màu Đen Có Mùi Hôi.</p>
<p><span id="more-509"></span><br />
Tình cảm của tôi với Màu Đen không biết có được gọi là thân thiết không. Thực tình tôi không nhớ rõ mình quen biết Màu Đen trong trường hợp nào, có lẽ là thông qua Qúa Khứ. Nhiều lúc tôi thấy lo lắng cho Màu Đen, chuyện này nghe ra có vẻ thừa thãi và không chân thật, bởi, dù Màu Đen nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng lại không bao giờ ý thức được điều này. Màu Đen không cần Mother&#8217;s Care, mà tôi cũng thuộc dạng không Mother&#8217;s Care được với ai.</p>
<p>Chúng tôi trao đổi tình cảm một cách bình tĩnh.</p>
<p>Có lần Màu Đen từng gởi cho tôi rất nhiều đĩa phim nhập lậu &#8211; theo danh sách mà tôi đã liệt kê trước đó. Wanted! Leslie Cheung. Đĩa Màu Đen gởi chỉ xem được hai cái (từ sự việc này chúng tôi rút ra kết luận là hàng chui nước mình vẫn tốt hơn hàng chui nước láng giềng). Nhưng tôi vẫn giữ tất cả những đĩa không xem được chung một kệ, không hề phân biệt đối xử với chúng. Sau đấy thì tôi cũng quyết định gởi phim ra cho Màu Đen.</p>
<p>Tôi chọn những phim mình thích và nghĩ là Màu Đen cũng sẽ thích. Ở quán ăn bên đường, tôi dùng bút chì màu xanh lá ghi danh sách phim và vài dòng giới thiệu vào một tờ giấy, ngồi bên cạnh là một người thân thiết (vào lúc có ai khác ngoài tôi đọc được ghi chép này, có lẽ người này đã ở một nơi rất xa với tôi rồi). Hôm ấy tôi ăn món mì xào có xếp những con tôm xung quanh. Tôi cười trước Cocacola, và nghĩ về Màu Đen.</p>
<p><em>Green Forever.</em></p>
<p>Giống như sự bình tĩnh giữa chúng ta vậy.</p>
<p><strong>Màu Tím</strong></p>
<p>Tôi quen Màu Tím đã lâu.</p>
<p>Khoảng năm 15 tuổi, khi tôi chuẩn bị ngụy trang thành một chàng trai Dễ Thương Nhạy Cảm Và Yếu Đuối, lên kế hoạch viết nhật ký online, Màu Tím xuất hiện, giống nhân vật nữ thần bí trong các bộ phim cổ trang, tiếp chuyện cùng tôi. Vấn đề đầu tiên chúng tôi nói với nhau là chứng trầm uất và tinh thần hận đời chân chính. Bởi vì vào bất cứ thời điểm nào, luôn có một nhóm người có nhu cầu lên cơn tập thể, lúc ấy, đặc ân này thuộc về chúng tôi.</p>
<p>Màu Tím có một ấn tượng sai lầm về tôi vào lúc đầu mới quen. Sau đó thì rất hào hứng cùng người quen đè bẹp những lời nói tự tin của tôi. Thật sự thì tôi là một kẻ tự ti tình cảm và thích câm lặng, được cái lì đòn.</p>
<p>Tôi thích Màu Tím thương yêu mình. Đó là cảm giác lâu-lâu-có của tôi. Điều này bắt nguồn từ mức xuất phát và sự phát triển tình cảm giữa chúng tôi thuở ban đầu. Dù tôi nghĩ mức độ tình cảm của Màu Tím đối với tôi không cao lắm, nhưng chuyện Qúa Khứ thì không ai đành xoá trắng.</p>
<p>Thật ra có nhiều điểm ở Màu Tím mà tôi không thích, như sự nhân nhượng không rõ ràng. Có lẽ vì tinh thần đối kháng (đôi khi được ngụy trang thành lòng yêu chính nghĩa) của tôi mạnh hơn Màu Tím, tôi không thể khẳng định đây là điều tốt hay xấu, nhưng ví dụ với một chuyện xấu xa nào đó, tôi sẵn sàng tỏ ra khinh bỉ.</p>
<p>Tôi thích nhớ đến Màu Tím trong sự sâu sắc và lòng yêu nghệ thuật. Tôi thích cô gái hát dưới ánh đèn và hồ hỡi cùng tôi những chuyện phiếm. Màu Tím lúc ấy giống như ngọn nến, cháy mãi cháy mãi.</p>
<p><strong>Xanh Dương</strong></p>
<p>Giống như Blue, vừa yên bình vừa buồn bã. Thật ra đó là một trong những người hiếm hoi tôi cảm thấy đặc biệt. Trước hết vì sự tử tế và hoà nhã (dù nhiều lúc điều này khiến cho tinh thần đối kháng của Xanh Dương hoàn toàn mất đi).</p>
<p>Ở bên Xanh Dương cho tôi cảm giác dễ chịu. Tôi nhớ sau khi gặp nhau, mình đã mau chóng thân thiết với Xanh Dương. Biển với tôi là nơi chứa đầy ký ức và nỗi buồn, tôi không hiểu vì sao đôi khi mình lại đánh đồng Xanh Dương và Biển, dù tôi không hào hứng trải nghiệm cảm giác này. Ngày xưa Xanh Dương có vài tình yêu lớn nhỏ, sự không thành hoặc tan vỡ xuất phát từ nhiều phía. Đã qua từ lâu, nhưng tôi nghĩ cũng giống như tôi, Xanh Dương vẫn còn một chút luyến tiếc và oán giận quá khứ.</p>
<p>Một đêm nọ, khi xem lại album ảnh cũ, trong đó có ảnh sinh nhật tôi lúc nhỏ, tôi phát hiện ra ngày sinh thật sự của mình không phải là ngày vẫn ghi trên giấy tờ (người làm giấy khai sinh cho tôi là ông ngoại, mà ông thì không nhớ chính xác ngày, mẹ tôi sau đó cũng rời xa tôi &#8211; tuyệt nhiên không còn ai đính chính cho tôi về ngày sinh của mình). Theo đó, tôi thuộc cung Hoàng Đạo Song Ngư. Bao nhiêu năm trời tôi làm Kim Ngưu, giờ té ra lại không phải. Khi vừa phát hiện điều này, tôi lập tức gọi điện cho Xanh Dương, đó là người đầu tiên tôi nghĩ đến. Đó là điều bất ngờ với tôi, tôi muốn chia sẻ nó với một ai khác.</p>
<p>Trong ghi chép này, tôi dự định phân tích sự hoà nhã nhiều khi thái quá của Xanh Dương, nhưng rốt cuộc nếu tôi là Song Ngư, có khi có những chuyện &#8220;yếu đuối và nhu nhược&#8221; thái quá mà bản thân mình đã quên, thành ra tôi bỏ luôn ý định này. Phải cùng nhìn nhận Xanh Dương hoà nhã là một điều tốt, là kỳ tích của thế giới vốn quá nhiều mùi hôi.</p>
<p>Xanh Dương kể, từng có một chút tình cảm Bí Ẩn ở thì quá khứ với tôi. Chuyện đó chúng tôi đã thoả thuận cùng không tiếc nuối, tiếp tục tiến về phía trước. Bởi vì ai cũng sợ tổn thương, đợi đến khi kết thúc thì hẳn nói ra. Đó là thói xấu ít ai sửa được.</p>
<p><strong>Xanh Lá</strong></p>
<p>Xanh Lá ở bên kia bờ đại dương, với kẻ không chí đi xa như tôi, có thể nói cũng giống như ở bên kia vũ trụ. Hình thì tôi có một tấm, lưu trong thư mục D:\graphics\3cham\Friends, tấm hình ấy thú thật không giống những gì tôi mường tượng trước đó. Ấn tượng đầu tiên mà Xanh Lá gây cho tôi là do tấm ảnh đại diện dùng trên một diễn đàn nọ. Lúc ấy chúng tôi vốn yêu thích hai lĩnh vực khác nhau, về sau bỗng cùng chí hướng và chung tay làm một việc không lương nhưng nhiều tình cảm.</p>
<p>Chuyện &#8220;không giống mường tượng&#8221; thật ra không quan trọng gì, cả đời chúng tôi chắc sẽ chẳng bao giờ gặp nhau, mặt đối mặt ăn kem hay đại loại. Điều cốt yếu là, Xanh Lá luôn giống như một thành tố lấp lánh, thuộc về thế giới mà tôi nắm gọn trong tay.</p>
<p>Chúng tôi rất ít khi nói nhiều về các vấn đề riêng tư, lúc ban đầu thì hầu như chỉ nói về công việc. Đối lần trao đổi liên kết web và quà cáp, còn lại không có sự kiện nào quá đặc biệt. Liên hệ không nhiều, nhưng không hiểu sao, tôi rất tin tưởng vào sự Tình Cảm Hiếm Hoi Ngay Thẳng Sáng Tỏ Nghiêm Túc Nhạy Cảm Rung Động của Xanh Lá. Giống như trường đoạn Niềm Tim Vô Cớ của cuộc sống.</p>
<p>Một số việc muốn nói nhưng chưa nói được với Xanh Lá vì lâu quá không gặp:</p>
<p>+ Thật ra Xanh Lá gần như là người duy nhất nghe tôi nói về tình yêu lớn lao với T.Q.V mà không khó chịu. Thành ra bây giờ tôi sẽ kể tiếp luôn một chuyện tương tự về người này: Chỗ thành phố quê tôi vừa mở một trung tâm sách, có quán cà phê sách ở tầng trên cùng. Tôi đi vào đó với một người bạn, đến quầy sách quốc văn, dự định chỉ lật giở vài cuốn (từ trước đến giờ rất hiếm khi tôi mua sách văn học trong nước), nhưng lúc ấy có một cuốn mà vừa mới mở ra trang đầu  tôi đã mua ngay, lý do là vì có tên T.Q.V ngay mấy dòng đầu, hì. Nhân vật trong cuốn sách là một người yêu thích T.Q.V, mỗi tội đọc mới phần đầu đã phát hiện ra cậu ta là kẻ có vấn đề về tâm thần và tâm lý, đúng là hơi thất vọng.</p>
<p>+ Tôi nghĩ Xanh Lá hay nghĩ về tôi với hình ảnh tôi lúc nhỏ. Điều này khiến tôi cảm động. Đó là điểm yếu của tôi, là hạnh phúc của tôi. </p>
<p>+ Có một người quan trọng với tôi sẽ qua bên kia đại dương định cư. Ban đầu tôi tưởng người này cũng sẽ ở cùng thành phố với Xanh Lá, muốn gởi nhờ theo một cái gì đó. Nhưng té ra người đó lại đến một nơi khiến tôi vẫn liên tưởng tới những người cưỡi ngựa với súng ngắn đủ kiểu. Dù người ấy đã hẹn hò cùng súng đạn mà rời bỏ đất nước này, nhưng ít ra vẫn để lại cho tôi một con mèo phát tài, trong suốt và chắc chắn. Và nó luôn luôn cười.</p>
<p>+ Thật ra Xanh Lá từng là Màu Mém Yêu.</p>
<p><strong>Màu Xám</strong></p>
<p>Xám 50%, nằm giữa trắng và đen. Khó kết hợp với màu nào. Mong ước trở thành xanh lá nhưng vĩnh viễn không thành. Tuy nhiên vẫn mong có ngày tỏa sáng&#8230;</p>
<p>Và được mang hơi thở mặt trời.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/08/mau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>tôi.tối</title>
		<link>http://clovered.net/2008/03/toit%e1%bb%91i/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/03/toit%e1%bb%91i/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 22 Mar 2008 07:58:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[vừa đủ ngây thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=458</guid>
		<description><![CDATA[t ô i . t ố i m o l &#8211; h t t p : / / m o l . v n f i c t i o n .c o m 1. Có một người bạn đã nhận xét, tôi là người nhạy cảm. Tôi biết ý cô không phải ám chỉ [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-size: 20px">t ô i . t ố i</span><br />
<span style="font-size: 9px">m  o  l   &#8211;   h t t p : / / m o l . v n f i c t i o n .c o m</span></p>
<p><H3>1.</H3><br />
Có một người bạn đã nhận xét, tôi là người nhạy cảm. Tôi biết ý cô không phải ám chỉ chuyện tình cảm. Cô ở phương xa, không ngờ nhìn ra nỗi sợ của tôi. Chúng tôi trao đổi qua bàn phím, màn hình, qua mạng internet tiên tiến của thời đại. Dòng tin đó hiện ra vào lúc ấy, đã điểm ngay vào mấu chốt vấn đề. Tôi kể với cô vừa đi xem Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, đó là hoạt động của một môn học ở trường. Súng ống và máy bay tôi không nhớ gì, chỉ có hình chụp xác người và những nạn nhân chất độc da cam, tôi chỉ nhìn vài giây nhưng không sao quên được (Tôi không kể với cô là khi vừa rời khỏi khu trưng bày ảnh, tôi đã mong muốn ra khỏi bảo tàng ấy cho nhanh, nhưng buộc phải ở lại chờ những người bạn). Tôi bảo cô chắc tối nay sẽ lại mơ thấy chuyện không hay.</p>
<p>Qủa nhiên tối đó tôi mơ thật.<br />
<span id="more-458"></span><br />
Tôi biết những tấm ảnh kia chính là nguyên nhân. Giống như có kẻ nhìn lén bạn, chỉ có cảm giác phía sau, quay lưng lại sẽ chẳng thấy ai. Như một người yêu nước, yêu chủ nghĩa hòa bình, đầu tiên tôi nên để những bức ảnh gợi nên lòng căm phẫn với kẻ thù, với ác nhân? Đó là lẽ thường tình&#8230;</p>
<p>Giây phút đầu tiên, tôi không thấy gì ngoài nỗi sợ hãi.</p>
<p>Chính nỗi sợ ấy đã hình thành nội dung của giấc mơ. Gìơ nhớ lại, tôi thấy giấc mơ ấy không khác gì một bộ phim kinh dị. Tôi rất ghét phim kinh dị, cả đời tôi sẽ không hiểu người ta làm ra những bộ phim như vậy để làm gì. Tôi có một kinh nghiệm không hay ho gì lúc còn nhỏ, vô tình xem phải một bộ phim như vậy. Thế kỷ con nít của tôi cô đơn, nỗi sợ gặp cô đơn như cá gặp nước, tha hồ vùng vẫy, tha hồ ám ảnh. Vậy mà tôi đã nằm mơ thấy cả một bộ phim đáng sợ.</p>
<p>Trong mơ tôi có khi là nhân vật chính, có khi là người ngoài cuộc đang theo dõi. Nhân vật của phim là những đứa trẻ, gia đình giàu có, chúng đang học hoặc lớp ba hoặc lớp bốn. Cậu bé vai chính (đôi lúc tôi đã hóa thân thành cậu bé này) có một cô em gái, cậu rất mực yêu thương cô bé. Bọn trẻ có súng ống đồ chơi, khi bóp công tắc sẽ phát ra những tiếng nhạc eo éo. Những đứa trẻ thích thú chơi trò trận giả, chạy nhảy, chỉa súng vào nhau, giả chết đủ kiểu. Cậu bé vai chính có một khẩu súng lớn. Giống như súng thần công, nhạc của nó rất to và dài, cậu dùng nó tiêu diệt một loạt kẻ thù.</p>
<p>Những đứa bạn giả chết nhưng đứa nào cũng cười thích thú, chỉ có cô em gái nhỏ không hiểu sao bị đau. Người anh trai và những đứa trẻ khác sợ hãi vây lại bên nó, nhưng cuối cùng nó không sao cả. Tất cả cùng cười vui vẻ.</p>
<p>Tôi nhớ một chi tiết quan trọng, nhưng không rõ nó ở đoạn đầu hay đoạn cuối giấc mơ. Một người đàn ông, mang khuôn mặt của kẻ giết người, không hiểu sao tôi lại cho rằng đó là cha cậu bé. Người đàn ông đứng ở nơi nửa sáng nửa tối, khuôn mặt trông như bức chân dung đã cách điệu, chỉ có những đường nét và mảng đen tiêu biểu. Ông ta nói, các loại súng ống đồ chơi mà lũ trẻ có sẽ phát huy chức năng đặc biệt khi được điều chỉnh. Lũ trẻ không hề hay biết&#8230; Lần chơi trận giả thứ hai, chúng ngồi chỉnh sửa súng ống, cũng vẫn đầy đủ những đứa trẻ đó. Sau đấy giống như một đoạn phim trắng hay khúc chuyển cảnh, tôi không thể nào nhớ được&#8230; Cậu bé như lần trước, lấy khẩu thần công tiêu diệt kẻ thù. Nhưng âm thanh của nó lần này rất khác lạ&#8230; Màn hình phim của tôi bỗng thấy cát trắng và những hạt màu đỏ li ti. Ngay lúc đó tôi ý thức được mình đang nằm mơ, muốn ai đó kêu tôi tỉnh dậy ngay. Nhưng không có ai, tôi buộc phải ở lại chứng kiến phần kết của bộ phim.</p>
<p>Người ta đến đưa xác vài đứa trẻ đi, trong đó có cô em gái của nhân vật chính. Xác chúng không toàn vẹn, như trong những bức ảnh mà tôi đã xem&#8230; Cậu bé vẫn sống, tôi đoán nó sẽ phát điên. </p>
<p>Lúc tỉnh dậy, tôi phát hiện ra bụng mình rất khó chịu, một cơn đau nhẹ ở bên hông phải, tôi biết đó là di chứng của giấc mơ. Đồng thời tôi cũng mơ hồ nhận ra, cái mình sợ hãi nhất là việc nhân vật chính của tôi đã gây ra tội ác vô tình kia. Tôi sợ việc gây ra tội ác.</p>
<p><H3>2.</H3><br />
Có một cô gái, khi quen cô tôi đã không còn là con nít. Không có chuyện dễ dàng sợ hãi (hoặc tôi tự tin là như vậy). Cô cùng một cung Hoàng Đạo với tôi, cô vui vẻ và tốt bụng. Đôi khi không khéo léo, nhưng vẻ tử tế nơi cô, trong đời này tôi biết mình sẽ hiếm mà gặp. Tôi nói điều này để bạn hiểu rằng, tôi rất yêu quý cô gái đó, và cô không phải kiểu người thích gây ra nỗi sợ cho người khác.</p>
<p>Nhưng một lần vô tính, cô đã làm điều đó với tôi. Nhắc lại câu chuyện ấy, tôi nghĩ nó có liên quan một phần đến bộ phim trong mơ kia. Ở đoạn nhân vật chính của tôi đã gây ra tội ác, cả đời tôi sẽ không chấp nhận nỗi chi tiết này.</p>
<p>Lần đó là sinh nhật một người bạn, chúng tôi ăn xong bữa ăn, bên ngoài đang là trời mưa. Rất lạnh, lại vào buổi tối. Trong cuộc trò chuyện, cô gái kia kể với chúng tôi về một cuộc kiểm tra tâm lý tội phạm của FBI. Cô đưa ra câu hỏi, sau đó yêu cầu chúng tôi trả lời. Tôi là người duy nhất trong những người ở đấy trả lời đúng đích câu hỏi. Theo đó có thể kết luận, tôi là phần tử nguy hiểm, có tố chất trở thành kẻ giết người hàng loạt. Mọi người cùng nói vậy. Tôi rất bình tĩnh trả lời, Không, mình chỉ là người thông minh, câu trả lời kia là do mình suy luận (quả thật là vậy). Nhưng có một người cứ luôn khẳng định điều kia. Giây phút ấy tôi rất giận cô. Bởi giữa cơn mưa buổi tối, cái kết luận kia như cơn gió lạnh, lại biết phát sáng, đưa qua đưa lại, xuyên qua người tôi. Tóm lại nó khiến tôi run lên.</p>
<p>Sau tối đó, tôi nhiều lần nằm mơ thấy phải đối mặt với một kẻ giống hệt mình. Nó hay cười cười, bảo rằng tôi chỉ là bản sao của nó, chỉ là nhân vật hư cấu của nó. Trong những giấc mơ đó tôi luôn không cử động được, chỉ biết mở to mắt mình. Nằm mơ thấy chính mình sao lại đáng sợ như vậy? Tôi thậm chí không thốt ra được một âm thanh rõ ràng. Và nếu có, thì chỉ là tiếng la khi tôi thức giấc. </p>
<p>Tôi có kể lại giấc mơ đó cho một vài người bạn. Mỗi lần kể lại, nếu trước mặt có một ly nước, tôi luôn nhắc nó lên, uống vào thật nhiều. Tôi biết họ không thể nào hình dung được nỗi sợ trong mơ của tôi. Tôi xem giấc mơ ấy như một dị thai, như yêu quái xuyên mọi không gian, tôi sợ mình không quên được nó.</p>
<p><H3>3.</H3><br />
Tôi đang gõ bàn phím. Tốc độ nhanh hơn bình thường. Tôi biết mình đang run rẫy khi gõ những dòng này. Nhưng nếu không kể ra những sự việc kia, tôi sợ trí óc mình sẽ tiếp tục sáng tác ra một cậu chuyện khác, vào lúc tôi đi ngủ.</p>
<p>Chuyện tôi-tối đã kể xong. Gìơ đang là ban khuya. Tôi cầu mong nhìn thấy thiên thần trong giấc ngủ sắp đến. Thiên thần với khuôn mặt lành mạnh, thân thể và và đôi cánh còn vẹn nguyên.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/03/toit%e1%bb%91i/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>5</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>3KD #15 &#8211; Sau lần Thức Giấc</title>
		<link>http://clovered.net/2008/03/3kd-15-sau-l%e1%ba%a7n-th%e1%bb%a9c-gi%e1%ba%a5c/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/03/3kd-15-sau-l%e1%ba%a7n-th%e1%bb%a9c-gi%e1%ba%a5c/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Mar 2008 14:27:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[Oneshot - Poem]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=452</guid>
		<description><![CDATA[3KD #15 &#8211; Sau lần Thức Giấc mol &#8211; http://mol.vnfiction.com Ngày thứ… Húc Tử mở mắt. Không rõ bây giờ là lúc nào. Nhìn ra cửa sổ hồi lâu, anh nhận ra đoàn tàu vừa đi qua một chốn cũ, vách đá có khắc một chữ Oa khổng lồ. Anh đã thấy nó vào lần [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>3KD #15 &#8211; Sau lần Thức Giấc</strong><br />
<span class="small">mol &#8211; http://mol.vnfiction.com</span></p>
<p>Ngày thứ…</p>
<p>Húc Tử mở mắt. Không rõ bây giờ là lúc nào. Nhìn ra cửa sổ hồi lâu, anh nhận ra đoàn tàu vừa đi qua một chốn cũ, vách đá có khắc một chữ Oa khổng lồ. Anh đã thấy nó vào lần thức dậy thứ sáu. Con tàu có lẽ đã đi vòng quanh.</p>
<p>Húc Tử xuống giường, đi dọc hành lang, mỗi bước đi đều có cảm giác lắc lư. Anh đến toa ghế ngồi, vẫn không có ai. Chỗ ngồi quen thuộc đã dọn sẵn bữa ăn. </p>
<p>Anh dùng một chút thời gian nhớ lại giấc mơ vừa qua. Rồi nhìn lại ảnh cậu. Anh đã có một tấm ảnh của cậu, nhưng không phải do chính mình chụp. Hồi tưởng lại vẻ điên tiết của cô gái đó, anh nghĩ chính cô ta mới là kẻ đã làm cho đám gia nhân sợ hãi, lùi xa trận chiến giữa hai người. Anh đã ra đi với tư cách một kẻ phạm tội, phá rối gia can, trộm cắp kỷ vật. Thành phố ấy đã thành một dấu vết tội trạng của anh. Không có sự dung thứ, anh cần ra đi và mang theo dấu vết ấy.</p>
<p>Anh ngồi xuống băng ghế, bắt đầu bữa ăn một cách chậm rãi.</p>
<p>Đó là khởi điểm của những lần Thức Dậy. Nhưng đây là lần thức dậy thứ mấy, anh không còn nhớ nỗi.<br />
<span id="more-452"></span><br />
…</p>
<p>Họ đã tan biến, những vị khách ấy, ngay trong giấc ngủ đầu tiên của anh. Anh tưởng chừng như họ đã xuống ga cùng một lượt, hình dáng và thân phận cùng tan biến, để lại con tàu trống rỗng. Chỉ còn mỗi anh.</p>
<p>Anh chưa bao giờ thử đến khu đầu tàu. Giả sử không có ai ở đó, anh cũng không thấy lạ. Đóa hoa thủy tiên vẫn tươi nguyên sau bao nhiêu giấc ngủ, anh không thể hoài nghi về sự mầu nhiệm của thế giới. Có lẽ là cậu, bằng khả năng vốn có của mình, đã quyến dụ được một vị thần hay quỷ dữ nào đó, họ cùng ở một nơi, nhìn anh lọt thỏm trong trận đồ của mình. Húc Tử không chút phép màu, nhưng nếu cậu còn tồn tại, dù ở thế giới nào, anh vẫn muốn đến nơi ấy.</p>
<p>Tối nay mong em đừng chảy máu. Anh nói thầm, rồi bỏ tấm ảnh trên tay vào một bên túi áo. Anh cần nhắm mắt, trong lúc đang ra đi.</p>
<p>…</p>
<p>Ngày thứ…</p>
<p>Húc Tử mở mắt. Không rõ mình đã ngủ bao lâu. Anh định thần hồi lâu và nhận ra con tàu đã dừng hẳn. Ngoài cửa tàu là một khoảng xanh mướt. Trời và cây.</p>
<p>Húc Tử bước xuống giường, đi dọc hành lang, mỗi bước đi đều rất vững trãi. Anh đến toa ghế ngồi, nhiều người đã ở đó trước. Chỗ ngồi quen thuộc của anh vẫn trống, nhưng không thấy bữa ăn nào được dọn sẵn…</p>
<p>Anh nghĩ, có lẽ mình đã đến nơi.</p>
<div align=center>***</div>
<p>Ở góc hành lang, anh dừng lại châm một điếu thuốc. Anh xác định mình cần nghỉ chân, ở cái nơi hơi thiếu ánh sáng và đầy lạnh lẽo này. Cô gái kỳ lạ đã nói nơi đây là chỗ của anh, chính là căn phòng có cánh cửa gỗ đằng kia. Hình dáng cánh cửa khiến anh nặng lòng, anh buộc phải dừng chân.</p>
<p>Húc Tử không có khái niệm gì về nơi mình đang ở. Dù cô gái tự xưng là Giám Khảo kia đã giải thích đôi điều, anh vẫn có cảm giác mình như đang mơ. Nằm mơ thì không nên thắc mắc, anh có thể xem đây như những ngày trên tàu, mọi hành khách hoặc vô hình hoặc đã tan biến. Như họ, những người trên bàn ăn, anh có thể thấy họ vui tươi, buồn đau, trác táng, hoài cảm, không thân phận, trầm uất, thương xót chính mình, nhưng không sao nhớ được tên họ. Có lẽ chỉ là thay đổi quang cảnh, Húc Tử sẽ lại tiếp tục những giấc ngủ và những lần thức dậy của mình. Anh đã không thể là kẻ vứt bỏ được hồi ức, quá khứ, không thể hồi sinh lần thứ hai… Mọi kỳ tích đều không thể xảy đến, vậy nên anh chỉ có thể nhìn cậu trong mơ.</p>
<p>Điếu thuốc đã tàn. Húc Tử cần đi ngủ. Anh bước nhanh về phía căn phòng với cánh cửa gỗ. Hy vọng trên chiếc giường không có vết máu nhờ nhờ đó.</p>
<p>…</p>
<p>Thoạt tiên anh đã suy tính đến việc giết chết cô gái trước mặt, hoặc sẽ tiêu hủy tấm thẻ bài khi nó lại xuất hiện. May ra bức ảnh kia sẽ trở lại.</p>
<p>Anh đừng quá căng thẳng, cô gái nói, và trước mắt anh, dung mạo và hình dáng của cô lại bắt đầu thay đổi. Lần này là một người đàn ông.</p>
<p>Hãy nói cho tôi biết khi nào anh thấy hài lòng. Gìơ người đàn ông lại nói.</p>
<p>Húc Tử cúi mặt, anh bắt đầu nghĩ tới việc tấm ảnh của chàng trai kia đột nhiên biến mất. Lần thức dậy cuối cùng trên tàu, anh đã không lấy nó ra khỏi túi. Và đến lúc bước vào căn phòng này, không rõ kẻ nào đã tráo đổi tấm ảnh của cậu thành thứ đó &#8211; tấm thẻ bài chẳng liên quan gì với anh. Mà giờ thì nó đã thành người, hơn nữa lại ra đang sức thay đổi dung mạo, làm như một trò vui. Anh có thể nhận biết được vài nhân dạng trong số đó, nhưng việc này không can hệ gì đến cảm giác trắng tay nơi anh.</p>
<p>Dừng lại đi, anh nói. Ngước lên nhìn, trước mắt anh là một cô gái trẻ. Tóc cô buông thẳng, váy dài và áo khoắc đậm màu. Anh nhận ra cô, đó là nhân vật trong một bộ phim đầy cái chết. Cô có một làn môi ương bướng, thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt đẹp. Cô là người hay xuất hiện trong các bộ phim chàng trai kia vẫn xem vào những buổi khuya, trong phòng anh.</p>
<p>Cô ở đây làm gì? Húc Tử xưng hô như vậy, chẳng quan tâm liệu nó có chính xác hay không.</p>
<p>Để giúp anh.</p>
<p>Tôi không biết cuộc thi này để làm gì. Tôi sẽ ngủ ở đây một thời gian, rồi sẽ đi…</p>
<p>Tôi có thể giúp anh nhiều việc.</p>
<p>Không cần. Trả tấm ảnh cho tôi.</p>
<p>Tôi không biết nó ở đâu. Nhưng đến lúc cần nó sẽ xuất hiện. Hãy ở lại đây đến lúc đó.</p>
<p>Cô ta nói giọng nhẹ nhàng, thái độ rất tự nhiên khi đứng trước Húc Tử, như thể đã quen anh từ trước đó. Anh thấy mệt mỏi, anh không thích các cuộc tranh luận, không thích suy đoán, có lẽ anh nên để mặc con người &#8211; hay cũng có thể là thứ gì khác &#8211; trước mặt và bắt đầu giấc ngủ của mình.</p>
<p>Anh thích diễn viên này à? Cô gái chỉ vào chính mình, lại bắt đầu nói. Hoặc nếu anh thích ai khác, tôi có thể biến thành như thế.</p>
<p>Ai mà tôi thích…?</p>
<p>Phải, những minh tinh. Tôi có thể biến thành người anh thích.</p>
<p>Húc Tử im lặng, anh đang ngồi trên chiếc bàn có những chậu thủy tiên, màu trắng của hoa nhìn sao cũng có cảm giác lẻ loi kỳ lạ…</p>
<p>Có một người, ở chỗ tôi, rất nhiều người yêu thích cậu ta&#8230; Anh bắt đầu nói, cô gái nhìn thẳng vào anh, ánh mắt chân thành mà anh không quen. Anh nói về thân thế cậu, mái tóc mềm nhưng không thẳng nếp, trang phục cậu vẫn mặc, nơi cậu hay đến… Anh biết rõ giọng mình nghe rất mất phương hướng, cuối cùng phải kết thúc đoạn miêu tả bằng cách châm thêm một điếu thuốc.</p>
<p>Tôi không biết người đó, có lẽ cần phổ biến hơn một chút…</p>
<p>Được rồi. Cô cứ thế này đi. Tôi muốn đi ngủ.</p>
<p>Vậy, hẹn gặp anh sau. Cô gái nói rồi biến mất, có lẽ đã có một nụ cười trước khi biến mất. Húc Tử nhìn thấy một lá bài từ trên không trung đáp xuống mặt bàn, cũng kỳ lạ như cái cách mà nó tuột khỏi tay anh và hóa thành người khi nãy. The Star. Anh nhìn kỹ lá bài, để ý thấy những ngôi sao in trên nó rất giống hoa thủy tiên. Anh không rõ mình đang ở trong câu truyện cổ tích nào, cũng chẳng biết liệu sẽ có một kết thúc có hậu hay châm ngôn sâu xa gì không. Anh không biết rõ nơi này, không quen biết ai ở đây, mỗi hơi không khí anh hít vào cũng có cảm giác xa lạ. Xung quanh anh đầy người. Nhưng họ chưa từng gần anh, chưa từ cọ sát người anh, chừa từng tự sát, chưa từng ám ảnh anh. Phải chăng đây là cảm giác mà anh quen thuộc? Vào những ngày chưa gặp cậu, chẳng phải anh vẫn luôn hài lòng với sự riêng tư ấy? </p>
<p>Húc Tử dụi tắt điếu thuốc, ngón tay anh thon dài nhưng mạnh bạo. Anh để mặc lá bài trên bàn, quyết định đi ngủ.</p>
<div align=center>***</div>
<p>Lá thư nói, Hôn lấy một ai đó.</p>
<p>Anh đọc nó vào buổi sáng, lúc đã khá muộn. Trước khi anh quyết định lãng quên nó, cô ta đã xuất hiện.</p>
<p>Hãy làm đi. Cô nói, trong khi anh vừa bắt đầu công việc thân quen của mình – xem xét máy ảnh. Húc Tử chỉ mang theo một chiếc máy ảnh, anh ra đi vội vã và đột ngột, phần lớn đồ đạt đều để lại nơi đó. Anh đoán chúng đã bị cô gái kia tiêu hủy, trong khi hoặc đập phá hoặc ném chúng vào đóng lửa, cô hẳn cũng có nét mặt căm thù tột cùng như khi nhìn anh đập bể khung ảnh trên tường, lấy đi một tấm ảnh của người anh họ. Đó là tấm ảnh đẹp nhất của cậu. Là ảnh đen trắng. Nụ cười không màu có thể nhuộm thắm anh… </p>
<p>Đó là đề thi thứ nhất. Anh hãy làm đi. Cô gái xinh đẹp cứ nói, rất kiên nhẫn chờ đợi bên cạnh anh.</p>
<p>Anh có mục đích mà. Hãy thực hiện những yêu cầu đó để đạt được mục đích của mình.</p>
<p>Tôi có thể quay về đó và lấy một tấm ảnh khác.</p>
<p>Không, không phải điều đó.</p>
<p>Húc Tử quay qua nhìn cô. Anh cảm thấy cô quá phiền phức, kiểu xuất hiện như bóng ma của cô, cái cách cô nói như thể thấu tỏ mọi chuyện…</p>
<p>Dù sao anh cũng chẳng có việc gì để làm, đúng không?</p>
<p>…</p>
<p>Họ đứng đó, trang phục nhạt màu, nổi bật trên nền cây xanh. Anh đã nhớ được tên hai người đó, họ nói cùng ngôn ngữ với anh. Đó là một buổi chiều se lạnh, do sự đánh mất khái niệm thời gian khi còn trên tàu, anh chỉ có thể đoán bây giờ là đầu đông.</p>
<p>Anh đứng cách họ rất xa. Thật sự không có nhu cầu giao tiếp.</p>
<p>Họ đang trò chuyện, có vẻ là một câu truyện sáng trong. Thi thoảng mới nhích vài bước chân, thật sự rất tĩnh lặng. Họ trạc tuổi với cậu, cũng có nét trẻ con như vậy. Anh nhìn dáng vẻ đổ vỡ và mơ ngủ của cả hai, phần nào cảm nhận được cái thiên hướng có thể gây ra những chuyện không ngờ nơi họ. Dù sao, có lẽ người trong lâu đài này chẳng ai là bình thường cả.</p>
<p>Cậu con trai bên phải chợt nghiêng mặt qua, Húc Tử bắt đầu nhìn kỹ khuôn mặt cậu. Anh thấy cậu ngây thơ và tuyệt vọng. Khuôn mặt nhìn nghiêng như thành tố của một vườn hoa nát tươm, trong phút chốc khiến anh xúc động. Anh đưa máy ảnh lên như một thói quen. Anh bấm nhanh vài kiểu, không có quá nhiều suy tính hay dụng ý.</p>
<p>…</p>
<p>Chụp lén người khác là hành vi xấu đấy.</p>
<p>Lúc Húc Tử quay lại, cái kẻ đã thốt ra cái câu tiếng Anh ấy đã ở cách anh vài bước chân. Hắn đi xa dần, không hề quay lại. Dáng người tây âu cao và vững chãi, bước đi nào cũng như muốn đạp bằng hết thảy. Cái điệu bộ tự tin đó anh vẫn hay bắt gặp trong những thành phố đã ghé qua, những người loại ưu, như An Vũ từng gọi. Anh nhớ đã từng có kẻ cũng với một phong thái như vậy, ghé qua nhà trọ tìm cậu. Tôi thích những người gần với cái chết như anh hơn, cậu cũng từng nói…</p>
<p>Hôn anh ta đi.</p>
<p>Lần này thì Húc Tử không còn giật mình nữa, cô gái đó lại đứng trước mặt anh.</p>
<p>Tôi biết anh không muốn hôn hai người kia. Đi gặp thêm người khác chắc không phải mong muốn của anh. Hôn tên đó thì không có thể xem như chẳng có gì.</p>
<p>Cô ta nói những câu đó một cách liền mạch, như thể quân sư đang vạch ra chiến lược cho chủ nhân, lý lẽ sắc bén, hợp tình hợp cảnh.</p>
<p>Nếu anh còn đang thắc mắc làm sao mà tên đó chịu cho anh hôn thì tôi đã có cách này.</p>
<p>Cô níu anh xuống, bắt đầu thì thầm vào tai. Còn anh thì tự nhủ mình nên kiên nhẫn.</p>
<p>…</p>
<p>Đó là một tình huống mang tính hài hước.</p>
<p>Anh ở đấy sau bụi cây. Cô cùng hắn đứng phía trước. Lúc hắn nhắm mắt, anh biết kế hoạch đánh tráo nụ hôn sắp sửa bắt đầu. Anh đã nghĩ cô hẳn là có năng lực bùa mê, hoặc giả gã đàn ông kia là một tên háo sắc. Họ tráo đổi vị trí trong một khoảnh khắc, vừa đủ để anh hoàn thành bài thi. </p>
<p>Húc Tử đã bước về phòng mà không nhìn lại hai người. Anh cũng chẳng rõ cô đã thoát khỏi hắn bằng cách nào. Nhưng lúc vừa bước vào phòng, anh đã thấy tấm thẻ bài sát bên một chậu thủy tiên. Húc Tử nhìn nó một lúc rồi dự tính đi ngủ. Anh thích chiếc giường này, nó cho anh cảm giác như mình nằm sát bên cậu, sát bên tình yêu, không liên quan đến việc cậu đã chết hay chưa.</p>
<p>Anh ngã lưng xuống giường, nhưng rồi lại ngồi dậy, có điều gì đó khiến anh chưa vội bắt đầu giấc ngủ. Phải chuẩn bị dụng cụ rửa ảnh. Anh đã dựng một nơi rửa ảnh, ở góc tối nhất, với nhiều tấm vải đen. Dường như anh có thể tìm thấy mọi thứ ở lâu đài này, kể cả thuốc tráng phim. Anh không nhớ nhiều về đối tượng mình đã hôn, dù là tên đi nữa. Nhưng còn họ, anh muốn xem vẻ đẹp đơn bạc, không ổn định đó qua ống kính của mình sẽ biến hóa thế nào. Nếu từng chụp ảnh cậu, hẳn anh cũng có cái say mê đằm thắm mà vô hồn này…</p>
<p>Anh được ở yên với công việc đó. The Star không hiện hình và nói gì nữa. Suốt cả đêm ấy và nhiều ngày sau.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/03/3kd-15-sau-l%e1%ba%a7n-th%e1%bb%a9c-gi%e1%ba%a5c/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>The Big Blue</title>
		<link>http://clovered.net/2008/02/the-big-blue/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/02/the-big-blue/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 27 Feb 2008 07:57:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[vừa đủ ngây thơ]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=449</guid>
		<description><![CDATA[The Big Blue mol &#8211; http://mol.vnfiction.com 1. Có lần tôi nằm mơ thấy mình rơi xuống biển. Sự tình là, tôi đang ngồi trên một chiếc xe đạp. Có lẽ là chiếc xe đạp quen thuộc vẫn thường đi. Xe chạy trên con đường đất nâu bằng phẳng, xung quanh có hoa vàng và lá [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="font-size: 14px"><b>The Big Blue</b></span> <span class="small">mol  &#8211;  http://mol.vnfiction.com</span></p>
<p><strong>1.</strong></p>
<p>Có lần tôi nằm mơ thấy mình rơi xuống biển.</p>
<p>Sự tình là, tôi đang ngồi trên một chiếc xe đạp. Có lẽ là chiếc xe đạp quen thuộc vẫn thường đi. Xe chạy trên con đường đất nâu bằng phẳng, xung quanh có hoa vàng và lá xanh. Tôi biết đấy là một cảnh tượng đẹp, chỉ có điều không rõ nó tồn tại ở đâu. Xe chạy một lúc lâu, rồi đến cuối con đường, tôi trông rõ một khoảng không trước mặt. Không có gì che chắn. Thành ra tôi và cả chiếc xe đạp lao vào bầu trời. </p>
<p>Tôi bay lên. Rồi rơi xuống mặt biển bên dưới.</p>
<p>Tôi ý thức rất rõ mình không biết bơi, chỉ có thể chìm dần xuống đáy biển. Bốn bề nước bao lấy tôi. Tôi co mình như bé con trong bụng mẹ. Tôi và mọi tình yêu cùng tan biến. Hòa trong vũ trụ xanh rờn.</p>
<p>Năm mười tám tuổi, khi tôi đang ngồi trên chuyến xe khách đến một thành phố mới, những hình ảnh đó đột ngột trở lại, bao gồm cả cảm giác thỏa mãn trong giấc mơ. Nhớ lại cảm giác đó tôi mới chợt hiểu, mình đã mơ về việc tự sát.</p>
<p> Trong mơ tôi đã tự gieo mình.<br />
<span id="more-449"></span><br />
<strong>2.</strong></p>
<p>Tôi có thích một nam diễn viên. Thật ra anh còn là một ca sĩ trứ danh tại đất nước mình, nhưng tôi thích anh với vai trò một diễn viên. Tình cảm tôi dành cho anh rất sống động, hễ đụng vào là sẽ trào ra, sẽ như pháo hoa nở bừng trên bầu trời đêm cuối năm. Tôi phải nói điều này để các bạn thấu hiểu, rằng tôi đã cố kiềm chế để không viết nhiều về anh. Lúc này tôi chỉ muốn bàn đến vũ trụ xanh rờn và bé con nằm co.</p>
<p>Nam diễn viên tôi thích đã tự sát bằng cách gieo mình từ một nơi cao chót vót. Anh được thương tiếc và oán trách. Người thân cho biết anh bị chứng trầm cảm. Có nhà báo viết anh chỉ muốn trêu chọc mọi người, lần gieo mình là trò chơi cuối cùng của anh. Tôi thấy những điều họ nói đều chỉ là giả thiết.</p>
<p>Tôi luôn tin rằng mỗi người gieo mình đều có một mục đích. Không chỉ nhằm tiêu hủy sinh mạng của bản thân. Tính luôn cả những người cắt cổ tay hay uống thuốc an thần. Có thể người tôi yêu thích đã ao ước được bay vào cuối đời mình, sự mệt mỏi khiến anh nặng trĩu, anh cần ở giữa thinh không để được sáng trong. Khi rơi xuống từ một nơi rất cao, quả tình anh đã thỏa mãn. </p>
<p>Tôi cũng muốn mình có một kết thúc thỏa mãn. Thành ra có thể giấc mơ kia là điềm báo trước. Có thể tôi sẽ chết trong nước, vào lúc tận cùng tuổi tác, hoặc khi không còn sống nỗi với ký ức. </p>
<p>Biển sâu, có lẽ là môi trường chết lý tưởng của tôi.</p>
<p><strong>3.</strong></p>
<p>Trong cuốn sách tôi đọc, nhân vật của John Banville chạy trốn nỗi đau, tìm về quá khứ và gặp lại một nỗi đau khác, cũ hơn, gắn liền với biển. Người đàn ông đứng trước biển cả, ký ức như con sóng, chưa bao giờ ngừng vỗ. Người đàn ông thấy sinh vật năm xưa đã chìm trong biển cả, người chị và người em đó. Tôi nghĩ rằng họ đã quyên sinh.</p>
<p>Nhân vật của John Banville bị cảnh trí của cả một vùng biển đeo bám, gồm cả những con sóng và chim hải âu màu trắng. Còn tôi chỉ thích lòng biển, nơi có nước ở trên, ở dưới, và khắp xung quanh. Vừa đủ dày đặt, đó là nơi lưu giữ ký ức của nhân loại. Nếu tôi nằm giữa chốn ấy, mọi chuyện cũ quay về. Từng khuôn mặt, từng lời yêu thương, hối hận, oán trách, cầu phúc&#8230; Đó sẽ là giờ phút của chân thật, nếu bên cạnh có người tôi yêu, có thể thật thà thừa nhận &#8220;Em yêu anh biết bao&#8221;. Con người chân thật sẽ nằm co như đứa trẻ, ở phút đầu ngây thơ, phút hoài thai êm ấm. Tư thế ấy luôn cho tôi cảm giác được an toàn, nếu xung quanh có làn nước xanh bao bọc, tôi mặc nhiên thành kẻ vô tội. Không ai oán trách tôi, tôi sẽ không hổ thẹn vì mọi thứ&#8230;</p>
<p>Dự đoán này có lẽ đến từ năm tôi sáu tuổi. Tôi ngồi trên một cái phao lớn, lắc lư trên mặt biển. Một con sóng và cái phao bị lật, tôi bắt đầu chìm xuống biển. Trong một khoảnh khắc, không ai kéo tôi lên, tôi vừa sợ vừa hưng phấn. Giống như chơi một trò mạo hiểm, trong một thời gian dài bạn phải tự nhủ không được dính vào nó thêm lần nào nữa. Năm sáu tuổi, rơi xuống biển, đứa trẻ mở mắt chỉ thấy một màu xanh vừa đau đớn vừa êm ái. Đó là dự cảm về nỗi cơ đơn và ký ức của biển cả. Có thể lần đó, biển sâu đã bắt đầu lưu giữ ký ức của tôi, nhận biết tôi là kẻ sẽ tự gieo mình. Biển sâu sẽ đón tôi vào một ngày nào đó.</p>
<p>Nước xanh bao bọc lấy tôi. Tôi sẽ rơi nước mắt trong vũ trụ màu xanh ấy.</p>
<p><strong>4.</strong></p>
<p>Tôi chờ ngày mình ra biển. Với chiếc xe đạp và cảnh trí nơi chốn nào chưa rõ. </p>
<p>Tôi gieo mình. </p>
<p>Quá khứ thôi tàn phế. Biển sâu dung thứ cho tôi.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/02/the-big-blue/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Rương Giấc Mơ Nhiều Ngăn</title>
		<link>http://clovered.net/2008/02/nh%e1%ba%adt-ki-21-r%c6%b0%c6%a1ng-gi%e1%ba%a5c-m%c6%a1-nhi%e1%bb%81u-ngan-hay-th%c6%b0-g%e1%bb%9fi-b%e1%ba%a1n-n%e1%bb%ada-dem/</link>
		<comments>http://clovered.net/2008/02/nh%e1%ba%adt-ki-21-r%c6%b0%c6%a1ng-gi%e1%ba%a5c-m%c6%a1-nhi%e1%bb%81u-ngan-hay-th%c6%b0-g%e1%bb%9fi-b%e1%ba%a1n-n%e1%bb%ada-dem/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 26 Feb 2008 14:16:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[nhật kí]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=448</guid>
		<description><![CDATA[nhật kí #21 &#8211; Rương Giấc Mơ Nhiều Ngăn Bạn, Biển sâu tới chân mình… Người nằm mơ thì không có tội Xin được hạnh phúc… Xin bạn được hạnh phúc Biển sâu tới chân mình… Xin lỗi vì đã không bước qua. Cùng bạn. … Nói đến chuyện ngủ mơ, tôi rất rõ nó [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>nhật kí #21 &#8211; Rương Giấc Mơ Nhiều Ngăn</strong></p>
<p><em>Bạn,</p>
<p>Biển sâu tới chân mình…</p>
<p>Người nằm mơ thì không có tội</p>
<p>Xin được hạnh phúc…</p>
<p>Xin bạn được hạnh phúc</p>
<p>Biển sâu tới chân mình… Xin lỗi vì đã không bước qua. Cùng bạn.</em></p>
<p>…<br />
<span id="more-448"></span></p>
<p>Nói đến chuyện ngủ mơ, tôi rất rõ nó phát sinh từ thực tại. Thực tại làm nảy sinh mong muốn hoặc hình thành đe dọa, giấc mơ thực chất chỉ có thân phận như thế. Ước mơ (hay ảo tưởng) lẫn nỗi sợ hãi, Lộ San đều có đủ, thành ra tối nào nó cũng nằm mơ.</p>
<p>Đen Trắng, Thiên Thần, Hoàng Tử hay Luân, ngoài ra còn có Chuyện Cũ. Nghe đâu đó, khi nằm mơ là lúc linh hồn tạm thoát khỏi cơ thể, thâm nhập một thế giới lạ, linh hồn trải nghiệm mọi sự phát sinh ở thế giới đó, vậy là ta nằm mơ. Lộ San hiếm khi ngủ vào ban trưa, vì nằm mơ lúc đó chẳng khác gì thảm họa, giấc mơ ban trưa luôn là ác mộng, thế giới lạ mà linh hồn đang ngao du toàn chỉ thấy Đau Lòng và Đáng Sợ, Lộ San khi ấy tưởng như cận kề cái chết.</p>
<p>Nằm mơ buổi tối mang tính chất khác hẳn, dù thấy chuyện buồn không vừa ý, Lộ San cũng xem đó là ác mộng, chỉ là Giấc Mơ Không Như Ý mà thôi.</p>
<p>Nếu có Chuyện Cũ, sẽ luôn là vào buổi tối.</p>
<p>Chuyện Cũ có thể đến mà không lý do, dù phòng trọ cúp điện, hay đang nằm cạnh Người thân yêu không thể chia tay, Lộ San đều có thể gặp lại Chuyện Cũ. Xuất phát điểm luôn là đoạn mở đầu chính xác, nhưng những chi tiết sau đó rất hay có dị bản. Chuyện Cũ trở đi trở lại, nhưng đoạn kết có thể khác nhau, chỉ một giấc mơ mà phải phân ra nhiều ngăn cho từng giả thiết. Cuối cùng, điều đã từng là sự thật, liệu một kẻ đầu óc kém cỏi như Lộ San có còn phân biệt được ?</p>
<p>Lại thêm, Rương Giấc Mơ Nhiều Ngăn như thế, Lộ San có rất nhiều. </p>
<p>…</p>
<p>Trong điện thoại, Công Chúa nói, “Đi coi phim đi”. Giọng nói khi ấy vẫn như mọi khi, hoặc có thể Lộ San đã không chú ý để nhận ra sự khác lạ.</p>
<p>Lộ San mới vừa thi xong học kỳ một, được nghỉ học một tuần để khối mười một thi tập trung. Kỳ nghỉ ấy không ngờ chỉ toàn những ngày quyết liệt.</p>
<p>Luân đã đi được một thời gian. Nhưng Lộ San cứ ngồi ngơ ngẩn như thế, ruồi bay ngang trước mắt có khi còn chẳng chú ý. Khi cô bạn thân gọi đến, nó không chuẩn bị, không quá chú tâm, chỉ hành xử như mọi ngày.</p>
<p>“Ừ, mà chừng nào ?”</p>
<p>“Xuất bảy giờ thứ bảy nha, bạn qua đón mình.”</p>
<p>Y lời, tối thứ bảy Lộ San qua đón Công Chúa, nó không thấy Tóc Đổi Màu đâu. Công Chúa hôm đó mặc váy, tóc để xõa, bay bay theo gió, lại thêm môi đỏ hồng. Cả dáng nó đi trông cũng rất tiểu thuyết. Nhìn sao cũng thấy không quen. Mà lạ thay, đó lại chính là hình ảnh vẫn hiện lên trong tâm trí Lộ San mỗi khi nhớ về cô gái này. Giống như một bức tranh thiếu nữ, khi nàng bước xuống con đường, mang theo lời thố lộ, hoặc khi đứng ở ga tàu, chuẩn bị rời xa quê hương &#8211; bức tranh luôn gợi nên tình cảm đằm thắm và nỗi day dứt trong lòng Lộ San…</p>
<p>Lúc Công Chúa ngồi lên xe, nó tính hỏi “Thằng Hùng đâu ?” nhưng lại thôi, xong bắt đầu chạy xe rất từ từ, làm như một cách kỳ diệu thằng kia sẽ đột ngột vọt lên từ phía sau. Khi ấy, Nha Trang chỉ còn một rạp chiếu phim duy nhất còn hoạt động (hoặc còn những rạp khác nhưng tôi không rõ, có cả một khu rạp cũ giờ đây đã biến thành siêu thị), rạp nhỏ nên hay được gọi là Rạp Mini, nằm ở tầng trên một khách sạn cũng nhỏ xíu. Lộ San rất ít khi đến rạp chiếu phim, trừ lúc nhỏ còn ở đây, trường tiểu học của nó hay tổ chức cho học sinh đi xem phim tập thể. Bạn đi xem đóng tiền, bạn không đi cũng phải đóng, vì nhà trường đã mua vé cho cả khối lớp một. Thật ra đến bây giờ tôi cũng chẳng hiểu đi xem phim tập thể như thế để làm gì (theo giả thiết của Tóc Đổi Màu thì có thể là, thầy – cô hiệu trưởng trường tiểu học hồi đó của Lộ San có ân tình gì đó với chủ rạp phim). Cả một đàn học sinh xếp hàng đi bộ lên rạp chiếu phim, bạn đi sau phải để tay lên hông bạn đi trước, giống như một đoàn tàu. Đầu và cuối đoàn tàu đều có một giáo viên đi kèm, thường được xem phim thiếu nhi hoặc phim thần thoại. Học sinh lớp một xem phim ở rạp, ký ức hầu như chẳng lưu giữ gì. Điều Lộ San ghi nhớ nhất là vị trí chỗ ngồi của nó lúc đó, hàng thứ hai gần màn ảnh, ghế ngồi lên thỉnh thoảng lại kêu lạch cạch. Lộ San năm lớp một rất thích tiếng lạch cạch của mấy chiếc ghế trong rạp phim, nhưng Lộ San lớp mười hai lại có một dự cảm kỳ lạ về mọi sự sẽ diễn ra tại cái rạp phim mà nó sắp đến.</p>
<p>Từ chỗ nhà Công Chúa đến rạp Mini không xa lắm, nhưng vì xe chạy chậm nên hai đứa có cả một khoảng thời gian im lặng ra trò. Lộ San đã thấy Công Chúa rất xinh đẹp trong cái kiểu ăn mặc hôm nay của nó, sự mất tích của Tóc Đổi Màu trong một cuộc đi chơi càng làm tăng thêm mùi kỳ lạ. Lộ San đang lái xe có lúc đâm ra bối rối vô phương, thậm chí nó đã bắt đầu nói đến chuyện Thật Ra Việc Tụi Mỹ Lên Mặt Trăng Hồi Xưa Chỉ Là Trò Nói Láo. Công Chúa ngồi sau xe hầu như không nói gì, lúc đến rạp, nó bảo Lộ San đi mua vé, còn mình thì chạy lại mấy hàng bán đồ ăn đặt trước rạp.</p>
<p>Xung quanh có rất nhiều người. Nam với nữ, nữ với nữ, nam với nam, người già, người trẻ, thấy cả đám học sinh cấp hai ăn mặc như người lớn. Phim chiếu hôm nay là một phim tình cảm ăn khách của Hàn Quốc, nữ diễn viên chính có đôi mắt to kỳ lạ, nhìn cứ như nhân vật trong truyện tranh Nhật Bản. Tóm lại, Lộ San nhìn đâu cũng thấy Trái Tim Ngày Thứ Bảy. Nhưng chả hy vọng gì thấy bóng dáng Tóc Đổi Màu.</p>
<p>Lúc hai đứa cùng đi vào trong, Lộ San ngó sang cô gái bên cạnh, cảm giác mình như đang đi vào ngõ cụt. Rồi nó thấy tay mình đẫm ướt mồ hôi, khi chỉ vừa vào đến chỗ ngồi. Phải làm sao, nó tự hỏi, chợt đau lòng vô cớ.</p>
<p>Rạp phim ở Nha Trang không giống như Sài Gòn, không có thiết bị âm thanh tứ phía, nhưng luôn sạch sẽ và không bay mùi lạ. Bên trong rạp không lớn, dù có cả một tầng ghế bên trên, khán giả đông, hầu như đã ngồi kín hết chỗ. Người ta vào đây thật sự là để xem phim, ngoài ra không có hành động gì khác, tuyệt nhiên không ai dám xúc phạm truyền thống xem phim của thành phố.</p>
<p>Trong cái không khí xem phim nghiêm trang đó, Lộ San ngồi bên cạnh Công Chúa, nó bắt đầu đặt ra nhiều giả thiết về số phận của mình. Ví dụ như nếu má không bỏ đi, Lộ San tiếp tục làm Hoàng Tử Nhỏ, lớn lên lành mạnh, không có Thể Kỷ Cô Đơn, không mơ một Hoàng Tử, rồi không yêu một đứa con trai… Liệu nó có nắm tay cô gái bên cạnh, nói với cô rằng Tụi mình hãy làm người lớn đi? Nó nghĩ xong, vừa uất nghẹn vừa căng thẳng, thành ra cứ uống Coca liên tục.</p>
<p>….</p>
<p><em>Bạn,</p>
<p>Tao biết mày đang yên lành và hạnh phúc. Tao hy vọng cô gái kia cũng vậy. Mà chắc có lẽ là thế thật, vì nó đã hứa với hai đứa mình.</p>
<p>Ngày nó đi, tao với mày ngồi trong quán cháo. Tô cháo chỉ hai nghìn, quá rẻ. Hy vọng lúc mình về lại nơi đó, quán cháo ấy vẫn còn (và vẫn chưa tăng giá). Mày nói là chỉ còn phải lo cho tao, rồi nói xin lỗi tao vì chuyện hồi đó. Thằng bạn tốt quá, thiệt thấy gớm. Thiệt muốn khóc.</p>
<p>Tao thật muốn khóc, ngày mình ngồi bên quán cháo và cả ngày trong rạp phim đó… Mọi chuyện đã qua rồi…</p>
<p>Bạn,</p>
<p>Tao hay nằm mơ. Khi sốt hay thấy chuyện hồi nhỏ, chuyện tình gặp trở ngại thì thấy người yêu (nhân tiện, cảm ơn mày đã ủng hộ tao), lo sợ gì lại thấy Đen Trắng… Duy có chuyện đó, tao có thể mơ thấy bất cứ lúc nào, không cần điều kiện gì… Nó giờ đang ở nơi xa với gia đình, mày đang hạnh phúc ngời ngời, thành ra có mơ thấy nhiều lần cũng chẳng còn đau nữa… Như mày nói, tuổi nhỏ tận tụy cảm xúc nhỏ, Chuyện Cũ có quay về cũng chẳng có gì đáng trách.</p>
<p>Tao thực tình giấu mày rất nhiều chuyện. Nhưng gặp được cô gái ấy và mày, tao thấy rất may mắn… Vậy nên mình đừng bao giờ nhắc lại câu nói đó, mình phải vui. Vui nhiều nhiều chút… </p>
<p>Vừa lúc nãy tao đã thấy lại mùa đông đó, tao chẳng nhớ rõ đoạn kết khi tao với mày gặp nhau là thế nào nữa… Thôi không cố nhớ, thật sự tao rất giống người đãng trí ở tuổi hai mươi, không phải như cái lần giả đò hồi làm mất cuốn truyện mày yêu quý…</p>
<p>Tao viết xong hết trang này sẽ đốt đi ngay, thành ra mày đừng mong chửi tao cải lương… </p>
<p>Cầu Thiên Thần phù hộ cho tóc mày đừng đổi màu nữa. Cầu cho đến mai, mọi người vẫn còn hạnh phúc.</p>
<p>Cả ba đứa mình nữa.</em></p>
<p>…</p>
<p>Lộ San nhìn lên màn ảnh, nó không rõ bộ phim nói về cái gì, dù khán giả xung quanh cứ liên tục cười. Điều nó thấu tỏ là dũng khí của cô gái bên cạnh, dũng khí nữ nhi mạnh mẽ áp đảo nó, người con gái như đang bay, còn Lộ San chỉ biết bám cả hai tay vào thành ghế… Trong những câu chuyện về Lộ San, tôi dễ bị chìm đắm trong sự bạc nhược của nó. Cái yếu mềm của một đứa con nít khiến tôi đau lòng, muốn đưa tay cho cô gái bên cạnh nhưng không cách gì làm được. Tôi nghe rất rõ giọng của Công Chúa trong bóng tối của rạp chiếu phim (nơi chốn ấy một thời gian dài đã ám ảnh Lộ San), giọng nói thì thầm và đằm thắm, hơn cả giọng người con trai kia khi nắm tay Lộ San.</p>
<p>Mình hỏi Hùng có thích mình không, nó nói chỉ thích mình như thích bạn. Nó nói là thương hai đứa mình. Nó nói là nếu là bạn thì được…</p>
<p>Rồi Công Chúa nói về tình tiết gì đó trong bộ phim đang chiếu, nhân vật nam chính làm cả một đại dương đem tặng người yêu (viết tới đây tôi không nhớ rõ thực chất việc anh ta đã làm là gì, có thể là tạo một đại dương ảo trên máy tính), rồi lại nói về Hà Nhuận Đông và Tôn Lệ trong bộ phim “One Kilometer Sunlight”, rồi đến chuyện uyên ương thật ra là một loài vịt…</p>
<p>Cuối cùng nó nói nó yêu Lộ San.</p>
<p>…</p>
<p>Đó là đoạn mở đầu chính xác của Rương Giấc Mơ Nhiều Ngăn vào mùa đông năm cuối cấp. Lộ San sau đó giống như những nhân vật trong phim truyền hình Hàn Quốc, đâm ra mất trí nhớ rất đúng lúc. Dường như nó đã nói một câu gì đó với Công Chúa hoặc là không nói gì cho đến lúc hai đứa ra về. Cả chuyện sau đấy nó gặp Tóc Đổi Màu &#8211; nói Chuyện Đàn Ông Với Nhau, Lộ San cũng chẳng nhớ được cái câu mà thằng này đã thốt ra, có thể là “Không có mày thì đỡ rắc rối”  hay “Không gặp nhau thì ổn.”</p>
<p>Câu nói kia của Công Chúa, nhiều năm sau nằm trong bóng đêm Lộ San vẫn còn nghe thấy. Trong giấc mơ, trong Chuyện Cũ. Nó êm đềm mà đáng sợ, không thể tiếp nhận lại đầy day dứt. Tôi nghĩ nếu có ngày Lộ San chết đi, có thể từ từ chìm xuống biển sâu, cảm giác như phút đầu phôi thai trong bụng mẹ. Đó sẽ là thời khắc hồi tưởng, những điều quan trọng nhất lần lượt trở về… Nhất định sẽ bao gồm cả câu nói kia và những gì đã Lộ San đã quên vào mùa đông năm đó…</p>
<p>Những ngày cuối cùng của tuổi mười sáu. Đó là một trong những Chuyện Cũ. </p>
<p>Trong một số dị bản chứa trong mỗi ngăn của Rương Giấc Mơ, Lộ San đã thấy Công Chúa khóc và nó đánh Tóc Đổi Màu (việc thứ hai thì tôi biết không thể nào xảy ra được). Duy chỉ có một chi tiết mà Lộ San dù mất trí nhớ vẫn luôn mơ đi mơ lại: Vùng nước tối tăm. Lộ San đứng bên này, Công Chúa và Tóc Đổi Màu đứng ở bên kia. Lộ San muốn đi qua đứng chung với hai đứa bạn, nhưng không hiểu sao lại cứ chần chừ…</p>
<p>Rồi nó thấy mặt nước nứt đôi, vực sâu xuất hiện, ngay giữa mình và hai đứa bạn.</p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2008/02/nh%e1%ba%adt-ki-21-r%c6%b0%c6%a1ng-gi%e1%ba%a5c-m%c6%a1-nhi%e1%bb%81u-ngan-hay-th%c6%b0-g%e1%bb%9fi-b%e1%ba%a1n-n%e1%bb%ada-dem/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>9</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>[Baka Dreams] #5 &#8211; Dị Hoa</title>
		<link>http://clovered.net/2007/12/baka-dreams-5-d%e1%bb%8b-hoa/</link>
		<comments>http://clovered.net/2007/12/baka-dreams-5-d%e1%bb%8b-hoa/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 17 Dec 2007 10:23:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>mol</dc:creator>
				<category><![CDATA[Oneshot - Poem]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://mol.vnfiction.com/?p=423</guid>
		<description><![CDATA[Thật là khủng bố cực đoan&#8230; Làm sao chỉ vì một chuyện nhỏ mà hăm doạ giết người được chứ ? &#8211; - &#8230; Dù sao chương của mình cũng dài hơn chương của Umi những Giấc mơ bắt nguồn từ Sự thật #5 &#8211; Dị Hoa mol – http://mol.vnfiction.com Em đi qua cầu. Thủy [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Thật là khủng bố cực đoan&#8230; Làm sao chỉ vì một chuyện nhỏ mà hăm doạ giết người được chứ ? &#8211; - &#8230; <del>Dù sao chương của mình cũng dài hơn chương của Umi</del> </p>
<p><strong>những Giấc mơ bắt nguồn từ Sự thật</strong></p>
<h2>#5 &#8211; Dị Hoa</h2>
<p><span class=small>mol – http://mol.vnfiction.com</span></p>
<p>Em đi qua cầu. Thủy tiên còn mãi miết trông theo.</p>
<div align=center>***</div>
<p>Húc Tử luôn nằm mơ. Phong cảnh ấy giống như một thước phim âm bản, dòng sông đen và chiếc cầu trắng. Chỉ có chàng trai đó là vẹn nguyên màu sắc. Đôi lúc cậu đứng ở đầu cầu, đôi lúc lại ở giữa, nhưng lúc nào cũng cười, trong tay là một bông thủy tiên. Máu ướt đẫm cổ tay.</p>
<p>Chàng trai đứng đó mà chảy máu. Anh ở rất gần, nhưng không sao cử động. Những giọt máu là độc tố, nụ cười cũng là độc tố. Anh bị hạ độc hằng đêm, nhưng không thể nào chết đi.<br />
<span id="more-423"></span></p>
<div align=center>***</div>
<p><em>Tôi biết em vẫn chưa quên lãng tôi. Dù đã đi hết chiếc cầu em vẫn không quên lãng tôi. Em mưu ma mà liều mạng quá đỗi, một sự tan biến nguy nga, không cách gì em lại quên lãng tôi. Tôi không biết em bắt đầu đặt cược từ lúc nào. Lần đầu thấy nhau, tháng mười hai thì lạnh giá, em áp tay lên má, chẳng phải mình đã thỏa thuận là không được yêu nhau ?</p>
<p>Thành phố này tôi vẫn còn ở lại. Trên chiếc cầu như vẫn còn thấy bóng dáng em. Cô gái phát điên vì em ra đi. Gío cười rách phố, thủy tiên héo tàn.</p>
<p>Tôi biết em vẫn còn ở đó. Vẫn đẹp như lần đến trong đêm, em dùng nụ cười khiêu khích tôi, buộc tôi lưu giữ. Em hẳn đã mệt mỏi quá đỗi vì tôi, tôi cứng đầu làm em phát điên. Lẽ ra tôi không nên để em phải đặt cược. Dù trong trò chơi liều mạng ấy, em đã thắng rồi.</em></p>
<p>…</p>
<p>Cậu nói, sao anh chụp mãi cũng chỉ những thứ này. Thành phố này đâu hiếm những thứ hay ho. Thành phố này, nhiều, nhiều thứ lắm.</p>
<p>Anh nói, người ta chỉ chụp những thứ mình muốn ghi nhớ không. Những thứ không muốn nhớ thì không chụp làm gì.</p>
<p>Đúng vậy, cậu nói. Thật may là cậu không hỏi “Sao anh chưa bao giờ chụp cho tôi tấm ảnh nào?”, dù khi nhắc đến “hay ho”, anh biết cậu ám chỉ chính mình.</p>
<p>Cả hai bắt đầu buổi tối một cách lặng lẽ. Căn phòng khá rộng nhưng thiếu ánh sáng, anh ngồi trên ghế hút thuốc, An Vũ nằm ở giường ể oải. Vừa đủ xa cách.</p>
<p>Vừa đủ xa cách. Hệt như lúc xuất phát, hai người đứng ở hai đầu cầu. Cậu hôm đó đang lang thang một mình, anh thì vừa đến thành phố này. Không ai nói anh đến đó để được gặp cậu, thế nên lẽ ra anh phải đi về một hướng khác, khách sạn nào đó chẳng hạn… Đó là chiếc cầu bắt qua dòng sông duy nhất của thành phố, rất nhỏ, chỉ dùng cho việc đi bộ. Hai bên cầu chạm hình hoa thủy tiên, cánh hoa như cánh sao, là một báu vật của thành phố này. Ban ngày đi ra ngoài, dễ bắt gặp cậu ở đó, xoay xung quanh là một đám bạn. Rất nổi bật, trong sáng và vui vẻ. Cậu lúc đó không liên quan gì đến anh, những gì anh có thể chạm vào là một chàng trai đến phòng mình vào buổi tối, môi mềm, bàn tay thơm tho,…</p>
<p>An Vũ đứng dậy bật nhạc, xong quay về phía Húc Tử. Giọng ca sĩ rên rỉ, tình ca bi ai, nỗi đau day dứt. Thế mà cậu vừa nghe vừa cười, nụ cười trong sáng như ban ngày, thật là một kẻ điên hạng nặng.</p>
<p>Lúc cô ca sĩ hát đến đoạn “… just the endless pain”, họ đã bắt đầu hôn nhau.</p>
<p>…</p>
<p>An Vũ không phải kẻ bị trầm cảm lâu ngày. Cậu vốn rực rỡ. Anh biết cậu có cả một tập đoàn người hâm mộ, nam có, nữ có. Cậu đứng giữa họ trong như một hoàng tử, người ta nhìn cậu mà ấm lòng, mà tương tư. Cô em họ của An Vũ cũng ở trong số này. Cô gái tên An Nhược, tóc dài, da trắng, khuôn mặt xinh xắn, đặc biệt không ưa gì Húc Tử. Cha mẹ An Vũ đã mất từ lâu, cậu vốn sống với gia đình An Nhược. Khi cha mẹ di cư sang nước ngoài, An Nhược nhất quyết đòi ở lại. Vậy nên cả hai trở thành người quản lý khu nhà trọ này, chính xác hơn là ngó mắt trông chừng những người dưới quyền quản lý nó.</p>
<p>Cậu chủ trẻ của khu nhà trọ và anh có một bí mật.</p>
<p>Họ không cam kết thành lời, nhưng ai cũng hiểu sẽ có lúc hạ màn. Anh là kẻ lữ hành e ngại tình cảm, cậu thì yêu hờ hững như lời cậu nói. Mọi chuyện rất đơn giản và rõ ràng, khi cần thì kết thúc, không chút vướng mắc…</p>
<p>Cứ nửa đêm, có kẻ lại đến gần cửa sổ, nhìn chàng trai trẻ chạy băng qua khoảng sân rộng để về phòng mình. Dáng cậu cao ngạo và yếu đuối, nhìn thế nào cũng ra một kẻ đang lạc lối… Anh chưa bao giờ nói cho cậu biết là mình bị rung động bởi dáng vẻ đó. Anh ở đây là vì chính thành phố này, kiến trúc cổ kính, không khí thần thoại, những hàng cây co mình giữa mùa đông. Anh phải lưu giữ tất cả mọi thứ của thành phố vào những bức ảnh. Lưu giữ tất cả, chỉ trừ cậu.</p>
<p>…</p>
<p>Khi cậu nói, Anh có một trái tim bình tĩnh, Húc Tử đã bắt đầu thấy nguy hiểm. Anh có một trái tim bình tĩnh, nhưng có một lỗ hỏng mất rồi.</p>
<p>Chỉ mong em đừng lợi dụng lỗ hỏng đó mà chui vào tim tôi. Anh nghĩ vậy nhưng chỉ im lặng. Trong phòng đang phát bài hát quen thuộc của cả hai, lần đầu với nhau cũng phát chính bài này. Họ nhiệt tình và dứt khoát, giống như lửa giữa đông, quý báu vô cùng. Anh không rõ cùng nhau khi nghe nhạc có phải là một kiểu phỉ báng ca khúc đó không, dù sao bản thân họ cũng không quen biết nhạc sĩ lẫn ca sĩ của nó.</p>
<p>Đèn đang tắt, An Vũ nằm bên cạnh, quay lưng về phía anh. Chỉ có thể nhìn thấy một vệt sáng nhờ trên lưng cậu, luôn luôn khó đoán, Húc Tử thật sự không muốn mình cũng rơi vào tập đoàn những kẻ đứng xung quanh cậu.</p>
<p>Húc Tử, Húc Tử…, An Vũ đột ngột gọi tên anh, giọng cậu hệt như vệt sáng trên lưng, không khác gì giấc mơ.</p>
<p>Có nhiều người nói gặp rồi không thể quên được tôi… Thật ra mỗi người sinh ra đã là một kẻ ưa sa ngã, dễ lạc lối. Cần phải đi tìm một đối tượng để lưu giữ nhau, thế nhưng, tìm được đã là phép màu, người ta có chịu lưu giữ mình không lại là kỳ tích… Nhưng tôi biết cách tạo ra kỳ tích…</p>
<p>Anh đừng hòng quên được tôi.</p>
<p>Trong bóng đêm, anh chỉ nhận ra mùi vị hiếu thắng từ giọng nói đó. Vì trong bóng đêm, những điều khác đều bị che lấp, kể cả một thương yêu.</p>
<p>…</p>
<p>Cuối cùng cũng chia tay.</p>
<p>Đó là một buổi sáng tháng tư đẹp trời, thủy tiên nở rộ khắp thành phố. Khi người ta tìm thấy xác cậu, anh thậm chí còn nghe tiếng chim hót. </p>
<p>Anh đã chụp đủ ảnh rồi ?</p>
<p>Phải. Mai tôi sẽ lên tàu.</p>
<p>… Chúng mình lại nghe nhạc nhé.</p>
<p>An Vũ nằm trên giường, cả hai cổ tay đều được rạch những đường gọn ghẽ. Không ai biết vì sao cậu tự sát, nhưng nhiều kẻ phát điên, nhiều đồng tử bất động khi thấy cậu nằm đấy. Căn phòng ấy ngay hôm đó được An Nhược cho khóa lại, khóa nhiều lớp đến độ trông hoa mắt. </p>
<p>Anh không rời khỏi thành phố đó. Trái tim bình tĩnh của anh đã bị cậu phá nát.</p>
<div align=center>***</div>
<p>Sáng sớm ra cô gái lại gào thét. Cô gái đã treo ảnh người yêu khắp khu nhà, nhiều hơn số lượng trước đây. Sáng sớm mở cửa ra sẽ thấy chàng trai ấy đang cười trên bức tường đối diện, sát ngay bên cạnh – cũng chính là cậu ta, đang ngồi ăn một bát cháo giữa đám bạn bè. Chàng trai có nụ cười rất đẹp, thật sự rất đẹp. Nụ cười mà anh chưa bao giờ dám lưu giữ, giờ hiển thị khắp nơi.</p>
<p>Khi Húc Tử đi qua căn phòng đầy những ổ khóa, tiếng cô gái khóc bắt đầu vang to, có lẽ cô vừa đi ngang một bức ảnh chụp riêng hai người.</p>
<p>…</p>
<p>Anh một mình đi ra phố. Nếu ở trong khu nhà kia cả 24 tiếng mỗi ngày, chắc chắn ý thức sẽ mất dần đi. Băng qua dãy nhà cổ, cây ngô đồng trụi lá, công viên theo phong cách Tây Âu, cửa hàng hoa, bong bóng màu rự rỡ… Tất cả đều đã được lưu giữ lại. Một tiệm tạp hóa nhỏ, anh dừng lại mua hồng trà và bánh mì, An Nhược đang bắt đầu bỏ độc vào thức ăn hằng ngày của kẻ mà cô căm hận. Thêm một tờ nhật báo của thành phố, cách đây nhiều số đã từng đưa tin về vụ tự sát bí ẩn của một chàng trai trẻ. Cuối cùng là con đường lát đá tảng, khu phố nhỏ được bảo tồn với chiếc cầu có chạm hoa thủy tiên.</p>
<p>Húc Tử bước lên chiếc cầu, đến đúng vị trí mà chàng trai trong giấc mơ tối qua đã đứng. Đó là vị trí tương ứng với bông thủy tiên thứ mười hai khắc trên thành cầu. Thành phố này có một truyền thuyết về nữ thần hy vọng, nàng đã đứng ở nhịp cầu thứ mười hai, đổ nước xuống lòng sông đang khô cạn, cứu nguy cho cả vùng đất. Mười hai, con số may mắn của thành phố, nhưng hiện giờ anh chỉ thấy lạnh, dù mùa đông đã qua từ lâu. Cái lạnh giống như giọng hát vẫn vang lên ở phòng anh vào mỗi tối, không trút hết vào một lúc mà trải dài mãi. Day dứt không điểm dừng. Có cảm giác nếu soi mình xuống dòng sông bên dưới, anh sẽ không nhìn khuôn mặt cậu thay vì chính mình.</p>
<p>Đến giữa trưa, Húc Tử quyết định qua bờ bên kia, có một khu chợ trời ở đó, chỉ cần đi mươi phút là tới. Khu chợ trời bán đủ mọi mặt hàng, từ trang phục cho đến hương trầm ma quái, có cả những chiếc hộp gỗ chạm hình hoa thủy tiên trên nắp, một loạt giống như như tạt. Húc Tử đi dọc theo con đường đầy những kệ hàng đủ loại, cuối cùng quyết định mua một chiếc rìu. Chiếc rìu được bọc trong nhiều lớp giấy, bàn tay quen cầm máy ảnh của anh hoàn toàn không phù hợp với nó. Nhưng anh vẫn nắm chặt.</p>
<p>…</p>
<p>Húc Tử trở về khu nhà trọ. Anh bước nhanh và dứt khoát, anh đã biết rõ, trong một khoảnh khắc nào đấy, mỗi người đều có thể dễ dàng phát điên. Thật sự không có gì đáng trách.Khi vào đến sân, anh trông thấy An Nhược ở hành lang phía tây, cô ngồi trên chiếc ghế mây xem một album ảnh, chắc hẳn là của người anh họ.</p>
<p>Toàn bộ khu nhà đều có cửa gỗ, căn phòng với hàng đống ổ khóa cũng không ngoại lệ. Húc Tử đi đến đó, anh kịp vun hai nhát rìu trước khi An Nhược hét lên. Thật ra cánh cửa cần thêm ít nhất năm nhát rìu để có thể đổ vỡ, nhưng Húc Tử chỉ cần thêm ba nhát. Rất mạnh bạo, như lần cậu đã nói. Một cánh cửa đã gần nát ra, Húc Tử chui qua khoảng trống vào đến bên trong. An Nhược đã chạy đến sát cửa, cô hét lên phẫn nộ, Đồ khốn, tất cả là tại mày ! Mày còn làm gì nữa hả…?! Cô gái xem chừng không giữ được bình tĩnh, bắt đầu gục xuống kêu tên An Vũ. Húc Tử không quan tâm gì đến cô ta, trong đầu anh chỉ có một nghi thức.</p>
<p>Chiếc giường của An Vũ vẫn còn rõ vết máu, Húc Tử đứng nhìn một lúc, rồi vẫn giữ chiếc rìu trong tay, anh bắt đầu tìm kiếm di thư cậu để lại. Nhưng cả căn phòng không có mảnh giấy nào, trên chiếc bàn dài dọc theo một bờ tường, An Vũ chỉ để một chiếc máy hát và mười hai chậu thủy tiên &#8211; tất cả đã héo rũ. Húc Tử chưa một lần đặt chân vào nơi đây. Phòng An Vũ nhỏ hơn phòng anh, toàn bộ vật dụng đều chạm khắc hoa văn cầu kỳ, anh đoán cậu rất ít cho người khác vào phòng mình… Húc Tử bước tới bật nhạc, có một chiếc đĩa đã để sẵn bên trong máy hát, đó là ca khúc cuối cùng cậu đã nghe.</p>
<div align=center><em>Will there be absolution<br />
At the story’s conclusion ?</em></div>
<p>Có kẻ nói, tự sát là một hành động rẻ tiền nhưng hiệu quả, trong trường hợp đã biết rõ đối phương, nó sẽ có tác dụng ám ảnh hay trả thù rất tốt. Nhưng cậu vốn không biết rõ đối phương, anh biết cậu chỉ đánh cược. Lẽ ra Húc Tử phải nhận ra từ lâu, cậu vốn là kiểu người liều mạng bật nhất. Sự khó đoán của cậu khiến anh không còn phân biệt được thời gian, dù nó mang lại cho họ tình yêu, đả kích, sung sướng hay đau thương. Anh nghĩ mình đã ở lại đây quá lâu, và rồi nếu có ra đi, cái lạnh dai dẳng nhất quyết còn đeo đuổi. Cả những giấc mơ cậu đang chảy máu… Cậu là một lời nguyền, họ chưa bao giờ nói yêu nhau, đó là điều khiến anh quay cuồng.</p>
<p>Đừng có mà tự sát, một lúc nào đó tôi sẽ giết anh, An Nhược nói, cô đã đứng lên, khuôn mặt dữ dằn, xong lại quay qua ra lệnh cho đám gia nhân vừa chạy tới, Đi báo cảnh sát ngay, có một tên chó chết vừa phá nhà chúng ta.</p>
<p>Húc Tử vẫn đứng trước chiếc máy hát. Giọng người ca sĩ len lỏi vào từng lớp không khí, tự do chui vào tim anh. Trái tim anh không còn bình tĩnh, anh không chụp cho cậu một bức ảnh nào, nhưng giờ thì buộc phải ghi nhớ. Ghi nhớ cậu và nụ cười đó, ghi nhớ cả những gì chưa nói ra…</p>
<div align=center><em>Or will there be just endless paint…</em></div>
<p>Căn phòng nhìn quá trống trãi, nhưng ngày hôm đó đứng trước nó, anh không thấy An Nhược cho thu dọn bất kỳ thứ gì trước khi khóa cửa. Sự trống trải là thứ vẹn nguyên mà An Vũ ôm ấp. Gìơ anh đứng đây, không rơi nước mắt, chỉ có một cảm giác dai dẳng kiềm nén hơi thở, nó khiến đôi tay anh run lên, phải bỏ chiếc rìu xuống. Rồi anh bắt đầu đi dọc theo chiếc bàn dài, qua bức tường kế tiếp, rồi quay lại chiếc giường, tất cả đều bám bụi, mỗi một hành động đều không có mục đích, anh chỉ đang nhớ lại giấc mơ tối qua. Cả khi đưa tay lắc mạnh ngăn kéo cuối cùng của chiếc tủ nhỏ, Húc Tử cũng chẳng trông đợi gì. Đó là chiếc tủ đặt kế giường An Vũ, rất khó mở, chừng như mọi ngăn kéo đều bị khóa. Anh không trông đợi cô em họ của An Vũ cho mình mượn chìa khóa, nhưng trước khi quay sang nhờ cậy chiếc rìu, ngăn kéo chợt bật mở. </p>
<p>Một chiếc hộp gỗ hình vuông, có hoa văn hình hoa thủy tiên, khá dày, giống như loại vẫn được bày bán ở khu chợ trời. lót bên dưới nó là cái gì đó gần như một phong thư. Húc Tử nín thở mở chiếc phong bì ra, hy vọng có thể tìm thấy bút tích An Vũ. Nhưng đó lại là một trang giấy với những dòng chữ dát vàng cầu kỳ.</p>
<p><em>Gởi ngài Âu Dương,<br />
Về những điều chưa thể nói<br />
Xin vui lòng đến lâu đài Đông Tím để nhắn gởi<br />
Chúng tôi hiểu thấu con số mười hai kia<br />
Cách thức chi tiết xin xem ở mặt sau</p>
<p>Gởi tặng ngài một mảnh kỷ niệm, hy vọng giấc mơ sẽ không còn chảy máu</p>
<p>Kính thư,<br />
Lâu đài Đông Tím</em></p>
<p>Húc Tử mở cả chiếc hộp. Bên trong là một bông thủy tiên màu vàng, vẫn còn tươi đẹp. Hệt như đóa hoa trong tay cậu hằng đêm.</p>
<div align=center>***<br />
<em><br />
I still hear your voice<br />
Softly calling my name…</p>
<p>I still hear your voice, your voice… </em></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://clovered.net/2007/12/baka-dreams-5-d%e1%bb%8b-hoa/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

<!-- www.000webhost.com Analytics Code -->
<script type="text/javascript" src="http://analytics.hosting24.com/count.php"></script>
<noscript><a href="http://www.hosting24.com/"><img src="http://analytics.hosting24.com/count.php" alt="web hosting" /></a></noscript>
<!-- End Of Analytics Code -->

