|
When you were a child
You were happy and free
You were my reason to live
I would die when you smiled at me
I can still see you
I remember you painting
Sunflowers in your room…
…
Mỗi lần nghe “Sunflowers” của Everclear, tôi lại nhớ đến ba mẹ. Hai người vẫn còn sống, không ở cùng nhau, không ở cùng tôi, nhưng vẫn sống. Tôi không rõ ba mẹ, với những đứa con, liệu có cảm giác “I would die when you smiled at me” không. Nhưng tôi phải nói một câu kinh điển, họ hẳn rất yêu những đứa con.
Trong bài hát, người cha nhìn đứa con đang nổi loạn, tất cả những gì ông có thể nhớ là hình ảnh những bông hoa hướng dương đứa trẻ đã vẽ trong phòng nó, vào ngày xưa. Bây giờ đứa trẻ đã lớn, đang tự mình tan vỡ, ông không biết làm gì ngoài việc nhớ lại những bông hoa hướng dương. Nghe đến đoạn đấy, khiến tôi nhớ lại vài năm trước đây. Tôi đã có nhiều kế hoạch kinh khủng trong đầu, vào thời điểm ấy tôi đã biết là chúng kinh khủng. Tôi đã dự định thực hiện chúng thật bài bản, cốt yếu là để cho ba mẹ tôi nhìn thấy. Tôi hy vọng có thể khiến ba mẹ trở thành khán giả của tôi, dù họ ở xa, nhưng hy vọng họ có thể dõi mắt về sân khấu của tôi, chứng kiến tôi diễn bi kịch. Đừng hỏi vì sao tôi lại có những suy nghĩ đó, tất cả mọi thứ đều có thể lấy nỗi niềm trẻ con mà biện hộ. Dù sau đó một thời gian, ngay cả chủ nhân của nỗi niềm trẻ con cũng cảm thấy buồn cười.
Rất may tôi đã không thực hiện những âm mưu của mình. Trước tôi thì anh tôi đã diễn bi kịch của anh (mà hẳn anh không có sẵn kịch bản, tôi cảm thấy anh diễn thật dở), bi kịch ấy biến chất con người anh, và tôi thấy ba mẹ tôi chứng kiến như vậy là quá đủ. Tôi nghĩ nếu là tôi thực hiện, gia đình tôi sẽ có số phận giống phim bi hơn, nhưng chắc chắn giờ đây tôi đang hối hận. Vì biết dừng lại kịp thời, tôi trở thành một đứa con thích im lặng trong mắt ba mẹ.
Thay vì nổi loạn, tôi đã tặng cho họ sự im lặng của tôi.
Tôi trốn học trong im lặng, đi ra biển trong im lặng, giá ba mẹ tôi giàu có hơn, tôi đã trốn khỏi họ bằng chính tiền của họ – như việc đi du học chẳng hạn. Tôi nói với mọi người là không hề tắm biển, nhưng có những lúc tôi đi khá xa bờ, đợi đến lúc mặt biển gần sát đến mũi, tôi bắt đầu hít thở thật mạnh. Có lẽ đó là một trong những cách giải tỏa vào thời điểm ấy, tôi tin rằng vẫn nhiều người làm như thế (đất nước này có đến hơn ba nghìn cây số bờ biển), chỉ có điều nó chưa đủ phổ biến để họ có thể thổ lộ cùng nhau. Trong lúc hít thở mạnh, đôi khi tôi khóc. Dĩ nhiên cũng trong im lặng.
Những năm tháng đã trôi qua, lúc tôi đang lớn lên, hẳn ba mẹ chẳng biết gì về tôi.
Read more »
Xe buýt số 16 hay M mất tích
Buổi chiều nghe tin bão đến, tôi có một giấc mơ dài và nhiều nhọc nhằn.
Trong mơ, tôi đã cố tình để bị lạc đến một nơi chỉ có chuyến xe buýt số 16 chạy ngang. Chính xác là xe buýt số 16 chạy ngang một thung lũng, tôi đã đi lạc tới thung lũng ấy, có thể là ở phía nam thành phố. Tại nơi sâu hút ấy, người hiện ra và biến mất, trong màu xanh tôi yêu thích. Tôi thừa hiểu đó là kiểu phấn khích đột ngột trong thời kỳ mệt mỏi. Tôi tự xem giấc mơ êm ái là một cuộc phấn khích tự thân.
Bên kia thành phố, đài báo đưa tin “Sinh viên của trường đại học V.L mất tích bí ẩn”. Đoán chừng có nhiều sinh viên mất tích, tôi là một trong số đó. Không hiểu vì lí do nào mà tôi đang ở phía nam thành phố, lại nghe được tin từ phương bắc. Tôi nghĩ những kẻ mất tích khác cũng giống mình, vì không đủ can đảm tự vẫn nên làm một chuyến ra đi hù dọa người quen, dù chả ai thèm quan tâm.
Read more »
Trong file Word của tôi, San đang thu dọn hành lý và chạy vào thành phố này. Nói chung đó là chuyện nó theo trai, tôi hy vọng nó có một kết thúc tốt đẹp. Những khi nằm mơ, tôi có nhớ ra lúc San chào đời. Chính là thời điểm tôi chôn xác con dế trong khu vườn ở ngôi nhà thứ nhất. Mộ con sinh ra, và San xuất hiện. Là vậy, nỗi buồn của tôi chính là tế bào của San. ADN của cậu ta kỳ quặc vô lối, mọi biện pháp khoa học, mọi phương thuốc tình cảm đều không cải thiện được. Tất cả là lỗi tại tôi, nhưng tôi không có nhu cầu sám hối.
Tôi không bao giờ kể cho San nghe chuyện những loài hoa tự sát hoặc con người tự sát, chuyện tự sát ở biển sâu hoặc cảnh treo cổ rùng rợn. Tôi không mặn mà với chúng, tôi không muốn San bắt chước những việc đó. Thành ra San sẽ không bao giờ làm chuyện hèn nhát và hiệu quả kiểu vậy. San cũng không biết Yahoo! Message là gì, cũng như chuyện người ta có nhiều cách tỏ tình khác ngoài kiểu viết thư và nói thẳng. Cuối cùng thì San là một đứa mù công nghệ và cố chấp sống sót. Tôi không nghĩ điều này tiêu cực, chỉ thấy nó ngây thơ.
Cuối cùng thì San ngây thơ nên tôi có thể khóc mỗi lần đối diện.
Read more »
Đó Đó
Khi xem đến giữa chừng đĩa phim, tôi trốn vào toilet khóc. Đó là đĩa phim hài em tôi đem về, lúc xem tôi không thấy buồn cười. Thành ra việc tôi bỏ vào toa lét giữa chừng cũng chẳng có gì đắc tội.
Tôi thừa hiểu trong chuyện với Đó Đó và Những Người Còn Lại, tôi hoàn toàn là một đứa trẻ con. Nhưng tôi được cái ít lời, sẽ không gây tổn thương gì cho ai. Chỉ có trong mơ tinh thần phê bình và tự phê bình mới vượt lên vừa đủ. Như nhiều lần, khi tôi và thật nhiều, mọi chuyện nhất định sẽ qua đi. Ít ra là trong đời thực.
Read more »
màu
mol | http://mol.vnfiction.com
Khi ánh sáng tràn đến đầu ngón tay, mũi tôi cũng vừa đẫm hơi thở mặt trời…
Đêm qua, họ nhảy múa tưng bừng. Trong mơ, họ rực rỡ tưng bừng.
Màu Đen
Màu Đen bản lĩnh và có nhiều tham vọng. Bởi vì Màu Đen có thực tài và đạo đức, nên mọi tham vọng của Màu Đen tôi đều ủng hộ. Nói vậy để bạn có thể thấy đó là Màu Đen Cao Quý, nhầm phân biệt với Màu Đen Có Mùi Hôi.
Read more »
t ô i . t ố i
m o l – h t t p : / / m o l . v n f i c t i o n .c o m
1.
Có một người bạn đã nhận xét, tôi là người nhạy cảm. Tôi biết ý cô không phải ám chỉ chuyện tình cảm. Cô ở phương xa, không ngờ nhìn ra nỗi sợ của tôi. Chúng tôi trao đổi qua bàn phím, màn hình, qua mạng internet tiên tiến của thời đại. Dòng tin đó hiện ra vào lúc ấy, đã điểm ngay vào mấu chốt vấn đề. Tôi kể với cô vừa đi xem Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, đó là hoạt động của một môn học ở trường. Súng ống và máy bay tôi không nhớ gì, chỉ có hình chụp xác người và những nạn nhân chất độc da cam, tôi chỉ nhìn vài giây nhưng không sao quên được (Tôi không kể với cô là khi vừa rời khỏi khu trưng bày ảnh, tôi đã mong muốn ra khỏi bảo tàng ấy cho nhanh, nhưng buộc phải ở lại chờ những người bạn). Tôi bảo cô chắc tối nay sẽ lại mơ thấy chuyện không hay.
Qủa nhiên tối đó tôi mơ thật.
Read more »
3KD #15 – Sau lần Thức Giấc
mol – http://mol.vnfiction.com
Ngày thứ…
Húc Tử mở mắt. Không rõ bây giờ là lúc nào. Nhìn ra cửa sổ hồi lâu, anh nhận ra đoàn tàu vừa đi qua một chốn cũ, vách đá có khắc một chữ Oa khổng lồ. Anh đã thấy nó vào lần thức dậy thứ sáu. Con tàu có lẽ đã đi vòng quanh.
Húc Tử xuống giường, đi dọc hành lang, mỗi bước đi đều có cảm giác lắc lư. Anh đến toa ghế ngồi, vẫn không có ai. Chỗ ngồi quen thuộc đã dọn sẵn bữa ăn.
Anh dùng một chút thời gian nhớ lại giấc mơ vừa qua. Rồi nhìn lại ảnh cậu. Anh đã có một tấm ảnh của cậu, nhưng không phải do chính mình chụp. Hồi tưởng lại vẻ điên tiết của cô gái đó, anh nghĩ chính cô ta mới là kẻ đã làm cho đám gia nhân sợ hãi, lùi xa trận chiến giữa hai người. Anh đã ra đi với tư cách một kẻ phạm tội, phá rối gia can, trộm cắp kỷ vật. Thành phố ấy đã thành một dấu vết tội trạng của anh. Không có sự dung thứ, anh cần ra đi và mang theo dấu vết ấy.
Anh ngồi xuống băng ghế, bắt đầu bữa ăn một cách chậm rãi.
Đó là khởi điểm của những lần Thức Dậy. Nhưng đây là lần thức dậy thứ mấy, anh không còn nhớ nỗi.
Read more »
The Big Blue mol – http://mol.vnfiction.com
1.
Có lần tôi nằm mơ thấy mình rơi xuống biển.
Sự tình là, tôi đang ngồi trên một chiếc xe đạp. Có lẽ là chiếc xe đạp quen thuộc vẫn thường đi. Xe chạy trên con đường đất nâu bằng phẳng, xung quanh có hoa vàng và lá xanh. Tôi biết đấy là một cảnh tượng đẹp, chỉ có điều không rõ nó tồn tại ở đâu. Xe chạy một lúc lâu, rồi đến cuối con đường, tôi trông rõ một khoảng không trước mặt. Không có gì che chắn. Thành ra tôi và cả chiếc xe đạp lao vào bầu trời.
Tôi bay lên. Rồi rơi xuống mặt biển bên dưới.
Tôi ý thức rất rõ mình không biết bơi, chỉ có thể chìm dần xuống đáy biển. Bốn bề nước bao lấy tôi. Tôi co mình như bé con trong bụng mẹ. Tôi và mọi tình yêu cùng tan biến. Hòa trong vũ trụ xanh rờn.
Năm mười tám tuổi, khi tôi đang ngồi trên chuyến xe khách đến một thành phố mới, những hình ảnh đó đột ngột trở lại, bao gồm cả cảm giác thỏa mãn trong giấc mơ. Nhớ lại cảm giác đó tôi mới chợt hiểu, mình đã mơ về việc tự sát.
Trong mơ tôi đã tự gieo mình.
Read more »
nhật kí #21 – Rương Giấc Mơ Nhiều Ngăn
Bạn,
Biển sâu tới chân mình…
Người nằm mơ thì không có tội
Xin được hạnh phúc…
Xin bạn được hạnh phúc
Biển sâu tới chân mình… Xin lỗi vì đã không bước qua. Cùng bạn.
…
Read more »
Thật là khủng bố cực đoan… Làm sao chỉ vì một chuyện nhỏ mà hăm doạ giết người được chứ ? – - … Dù sao chương của mình cũng dài hơn chương của Umi
những Giấc mơ bắt nguồn từ Sự thật
#5 – Dị Hoa
mol – http://mol.vnfiction.com
Em đi qua cầu. Thủy tiên còn mãi miết trông theo.
***
Húc Tử luôn nằm mơ. Phong cảnh ấy giống như một thước phim âm bản, dòng sông đen và chiếc cầu trắng. Chỉ có chàng trai đó là vẹn nguyên màu sắc. Đôi lúc cậu đứng ở đầu cầu, đôi lúc lại ở giữa, nhưng lúc nào cũng cười, trong tay là một bông thủy tiên. Máu ướt đẫm cổ tay.
Chàng trai đứng đó mà chảy máu. Anh ở rất gần, nhưng không sao cử động. Những giọt máu là độc tố, nụ cười cũng là độc tố. Anh bị hạ độc hằng đêm, nhưng không thể nào chết đi.
Read more »
|