Thường thường mình đọc sách theo hai dạng: “đọc truyện” hoặc “đọc văn”, trường hợp có thể chú ý đều về nội dung lẫn văn phong (với một mức độ nào đó) như những cuốn của Trương Duyệt Nhiên là khá hiếm (không tính “Mười yêu” / “Thập ái” vào đây, cuốn này không hiểu có phải lỗi của dịch giả không, nhưng cá nhân thì cảm thấy nó “kịch” và thiếu sự chân thành, tha thiết như những cuốn trước của Trương Duyệt Nhiên). “Đọc truyện” thì thích khá nhiêu, “đọc văn” thì ít hơn, có thể kể đến Vệ Tuệ ở những cuốn đầu, Đoàn Minh Phượng, Thuận, mới nhất là Linda Lê với “Vu khống”.
Tác giả là người Việt, cuốn sách được viết bằng tiếng Pháp, dịch lại sang tiếng Việt bởi Nguyễn Khánh Long. Bản dịch thật sự đáng ngưỡng mộ. Không rõ cảm giác có thay đổi trong trường hợp đọc được nguyên tác không, nhưng chỉ đọc bản dịch này mình đã thấy rất “trọn vẹn”. Nội dung của “Vu khống” có thể vắn tắt như sau: hai cậu cháu người Việt Nam sống tại Pháp, một người đàn ông từng sống trong nhà thương điên nhiều năm và một cô gái đang viết văn – một người muốn tách khỏi quá khứ và một người muốn thâu tóm lại nó. Read more »


