1. Lần đầu tiên đi đến rạp chiếu phim là năm lớp 1, như đã viết trong “nhật kí”, trường tiểu học tổ chức cho học sinh đi xem phim. Không hiểu thế nào lại cho học sinh lớp 1 xem phim tình cảm mùi mẫn nhỉ?
Thời mình ở Nha Trang lúc nhỏ là thời phim kiểu mì ăn liền, rạp chiếu phim chỗ nào cũng thấy, poster phim treo ở rạp lúc ấy toàn là do họa sĩ vẽ thẳng lên tường, theo trí nhớ thì rất đẹp. Từ Sài Gòn trở về, đa số rạp đã đóng cửa. Năm lớp 6 đi học thêm ở gần bên một rạp chiếu phim cũ, nhìn lên trên tường thấy vẫn còn sót lại hình vẽ diễn viên Y.P mắt to long mi cong vút, không biết có phải là trong bộ phim cuối cùng chiếu ở đây không.
Từ năm lớp 8, muốn vào rạp chiếu phim chỉ cần 1000đ, rạp Mini trên đường HHT cứ chủ nhật lại chiếu phim hoạt hình, giá vé chỉ chừng ấy tiền, nhịn một bịch Snack Cua là đủ. Một thời gian dài làm khán giả mê phim (hoạt hình), cứ đúng 9h sáng chủ nhật là lại chui vào cái rạp nhỏ ấy ngồi. Không nhớ đến lúc nào thì chấm dứt, có lẽ đúng vào thời điểm phát hiện ra internet là một thứ hay ho, hoặc do cuối cùng cũng nhận ra, rạp ấy cứ chiếu đi chiếu lại một vài phim, nhiều nhất là loạt phim về 2 em sóc suốt ngày chích cha chích chích.
Dạo này tự nhiên có ý nghĩ muốn đến rạp chiếu phim một mình. Không cần quan tâm nhiều lắm đến bộ phim, có lẽ ngay từ nhỏ đã thích cảm giác ngồi trong rạp phim, những người xa lạ cùng chăm chú về một phía, xem một hoặc nhiều cuộc đời đang lướt qua trên màn ảnh. Đáng tiếc ở VN không chiếu phim indie, muốn được một lần ngồi thẫn thờ trước màn ảnh đang chạy credit chầm chậm, nếu nước mắt có chầm chậm rơi vì bộ phim cũng không khiến lòng bối rối.
Read more »



