Từ “Moonlight Express” (Đồng Thoại Sao Nguyệt), không phải là phim yêu thích trong những phim của ổng, nhưng nhạc khá hay ‘ ‘

Phim này… theo mình thấy là được làm để thoả mãn mong muốn của mấy bạn fan [nữ] Nhật. Nội dung giống như tên gọi – “Đồng thoại”, đại để là Leslie đóng 2 vai trong phim này: vai đầu là một bạn người Nhật tên Tatsuya – chống sắp cưới của bạn nữ chính (Hitomi). Đang hạnh phúc và sắp đám cưới thì cả 2 bạn bị gặp tai nạn, Tatsuya dĩ nhiên là đi đời ‘ ‘. Xong Hitomi sang Hồng Kông chơi, gặp một anh giống y hệt Tatchan, tên là Karboo (dĩ nhiên cũng là Leslie ‘ ‘ ). Lần đầu gặp mặt, Kar mình đang bị truy tìm, nhìn thấy Hitomi đang sững sờ nhìn mình, thế là bay tới ôm hôn làm như thân yêu lắm (thiệt ra là để tránh đám đang theo dõi) ‘ ‘ làm Hitchan ngất xỉu luôn ‘ ‘ Kar vốn là cảnh sát chìm, công việc vô cùng nguy hiểm, trước kia đã có một bạn người yêu vì bạn ấy mà chết… Đại loại vậy ‘ ‘

Phim này chỉ thích 2 cảnh: cảnh Tatsuya sắp chết, nhìn Hitomi đang nằm đó rồi gục xuống; và cảnh Kar và Hitomi gặp nhau. Thật ra cũng nội dung như thế này, đưa cho đạo diễn khác làm chắc sẽ hay hơn nhiều – - thiệt uổng ngoại hình cool của Kar và khuôn mặt xinh của Hitomi T_T

Người đóng vai Hitomi là Takako Tokiwa, lúc ấy được gọi là “Nữ hoàng phim truyền hình Nhật Bản”, bạn này quá xinh, nhưng mình không thích diễn xuất của bạn ấy lắm ‘ ‘

Trong cuốn sách “No love, no life”, bạn ấy viết về Leslie:

“Leslie giống như một sự gặp-gỡ-quan-trọng trong đời tôi. Tôi không phải là một người dễ run động vì một người trong giới giải trí. Nhưng Leslie là một ngoại lệ. Anh là ngôi sao số 1 trong lòng tôi.

Có một lần tôi gần như kiệt quệ về cả tinh thần lẫn sức lực vì công việc. Tôi đã đi than vãn với giám đốc, rằng “Nếu mọi thứ cứ như thế này hoài, tôi sẽ về hưu sớm” Và ông ấy nói, “Vậy ai trên trái đất này có thể kiến cô quay trở lại công việc”. Thế là tôi nói, “Leslie Cheung. Anh ấy là người duy nhất”. Và sau rất nhiều mối liên hệ, cuối cùng tôi cũng được đóng cùng anh trong “Moonlight Express.”


Read more »

Viết luôn cho nó “chính thức”, viết cho wikipedia- dĩ nhiên đưa quá đó thì phải lược hết mấy đoạn nhận xét ‘ ‘

Viết bởi mol

happy together
“Lai Yiu Fai, let’s start over…”

Read more »

Write this for wikipedia :) This movie has the cutest Leslie, good for all types of viewer. A 20-years-old film ^^

A Chinese Ghost Story


Read more »

He’s a Woman, She’s a Man
“Dù em là nam hay nữ, đều chẳng sao cả… Anh chỉ biết là anh yêu em.”

Watch the movie (Eng-Sub)
Read more »

Bài này viết cho mục “His movies” của loveLESLIE nên phải viết thiên nhiều về preview ‘ ‘ Viết online, khủng khiếp quá TT__TT…

Days of Being Wild
“Tôi đã nghe về một loài chim không chân… Loài chim không chân cứ bay mãi, bay mãi trên bầu trời, và tựa vào cơn gió mỗi khi thấm mệt. Loài chim ấy chỉ đáp xuống một lần trong đời nó… Đó là khi chết đi.”


Read more »

“Các em làm sao cho đẹp” —> Tiêu chí của bài thi môn Trang Trí và Nghệ Thuật Chữ, kèm theo đó là Không Một Lời Hướng Dẫn =O= Chưa kể bạn NĐT thậm chí còn “quên” (nghĩa đen) giờ dạy với học trò nữa ‘ ‘ Mà bài trang trí của nhóm 8 chỉ được làm trong 2 tuần thay vì 5 tuần như người ta, lí do cũng vì bạn NĐT “siêng” (nghĩa bóng) quá. Dĩ nhiên, vấn đề kinh khủng nhất hiện nay là sẽ không “nghỉ hè”, thay vào đó chúng ta sẽ mặc đồng phục quân đội (và đeo súng), “ngủ bờ ăn bụi” suốt nửa tháng ‘ ‘

Sau khi xong môn Trang Trí, sẽ là những ngày thi cử sôi nổi… Nói chung, hiện tại đang tự quyết-tâm là sẽ không có gì khác trong đầu ngoài “học tập chăm chỉ” .___.

I’m going to die for [teachers'] beauty ‘_’

Hồi tối qua mới xem “A moment to Remember”, đây là phim mà bạn Je đã nhằm “A time to Remember” của Leslie với nó :”| Phim Hàn Quốc, coi xong thấy quen vô cùng, thì ra là dựa trên phim truyền hình “Pure Soul” của Nhật (phim này đài VTV3 đã chiếu hồi xưa). Cá nhân nhận xét thì thấy bản phim truyền hình hay hơn, cảnh cuối cũng hay hơn nữa, đứng ở bãi biển với nụ cười như một “pure soul” thì gợi mở hơn vụ ngồi trên xe jeep chạy trong gió ? Bạn nam chính nhìn cool, và cũng như đa phần phim tình cảm Hàn, diễn viên diễn cảm xúc hơi phô. Phim sẽ hay hơn nếu hai bạn diễn viên chính thay vì khóc chảy nước mắt ròng rã, hãy diễn bằng những động tác biểu cảm chẳng hạn ‘__’ Cảnh bạn nữ chính nhìn chồng mình nhưng lại gọi tên người yêu cũ, bạn nam chính đi ra cửa, nếu mình là đạo diễn thì chỉ cần cho quay phía đằng sau vai bạn ấy run lên là được, đâu cần phải quay cảnh cận cảnh bạn ấy nước mắt đầm đìa ;__;

Best cut: Cảnh gần cuối trong tiệm tạp hóa, nhân vật nữ chính không “nhớ lại tất cả” mà “yêu một lần” nữa. Cảnh này làm liên tưởng tới một phim phương Tây được nghe trên TV (chính xác là “được nghe”, ngồi ở trong phòng thì chỉ nghe được tiếng phim trên ti vi ngoài kia thôi ‘_’), nhân vật nữ chính mắc bệnh “không thể nhớ gì”, cứ sau một ngày, ngủ dậy là quên hết, chỉ có thể có vài thứ trong giấc mơ, bạn nam chính thì mỗi ngày đều tìm cách làm cho bạn nữ chính yêu mình… Đến một ngày, vai nữ chính tỉnh dậy, thì thấy mình đang ở trên một con thuyền đi tới Bắc Cực (lúc chạy ra khỏi phòng thì thấy được cảnh cuối :”)), trên boong là chồng và đứa con mà mình “vừa gặp lần đầu tiên” ^^

Nói chung, với mình, phim tình cảm là thứ dễ (khoái) xem nhất, như kiểu “Don’t Move” của Ý. Bản thân đánh giá phim Hàn khá cao, chỉ trừ chuyện mấy bạn ấy quá lạm dụng motip. Những phim bi kịch ( // thần kinh bệnh hoạn về mặt tình cảm) thì sẽ nhớ lâu nhất. Không ưa phim kinh dị T_T

@Je: Đã lấy được bạn Gấu Trúc Đầu To (Gấu trúc đúng kô?) + 3 wishes + 1 Hug của bạn, thax <3

Thủy tiên đã cỡi chép vàng đi
Hoa sen lệ đỏ trong đêm dài

Mình đọc, vẫn cảm giác thiếu một cái gì đó. Với “Anh đào xa tít tắp”, dù không thích kết thúc, nhưng phải thừa nhận là nó hợp lý, “trọn vẹn”. Còn, Thủy Tiên Chép Vàng cứ cho cảm giác “thiếu”. Do Duyệt dành quá nhiều đất cho quá khứ của Quỳnh, đến lúc hiện tại – là thời điểm thể hiện sự cố chấp, bám víu quá khứ của cô, thì dường như chưa đủ ? Những đoạn với Trầm Hoa, theo mình thấy, là những đoạn thấy rõ nhất tính cách của Quỳnh, cũng chừng như quá ngắn…

Nhưng Duyệt cứ cho Quỳnh “rồi sẽ đứng vững một mình” như thế, mình quả thật rất khâm phục. Duyệt 22 tuổi có thể tạo ra được những nhân vật, tình tiết như thế, mình rất khâm phục. Cảnh thả cá chép, thì không còn gì để nói. Lúc đó cứ nghĩ, hai con người này, ước mơ lấp lánh biết bao…

Bao giờ mới có được sự tự tin như thế ? Nói như trong “Hoa đào cứu rỗi”, “như một chú thỏ” ^^