• Blogging

  • Vừa xem 2 phim của Thái. Phong cách khác nhau, nội dung khác nhau, cảm nhận khác nhau. Review chê vẫn dễ viết hơn, nên nói về phim bị chê trước ‘_’

    Không đưa poster chính thức của ohim này vô đây, vì nhìn nó cứ như quảng cáo cho phim 3 chấm vậy __ __”

    bangkok love story
    R | T-MOVIE 2007 | POJ ARNON | R.TOHSSAWAT, C.TONGSANG


    Tên gốc: เพื่อน…กูรักมึงว่ะ (“Friend… I love you”)

    Đạo diễn – Kịch bản: Poj Arnon

    Quay phim – Biên tập: Tiwa Moeithaisong

    Diễn viên: Rattaballung Tohssawat, Chaiwat Tongsang

    Tóm tắt nội dung:

    Mhek (“Vân” – Rattaballung Tohssawat) là một sát thủ ở Bangkok, anh được thuê bắt It (“Thạch” – Chaiwat Tongsang). Mhek tấn công It và vợ chưa cưới của It, sau đó bắt anh đến chỗ môi giới công việc. Tại đây, Mhek phát hiện ra It bị chỉ thị phải thủ tiêu vì nắm quá nhiều bí mật xấu xa của đối phương, với phương châm “không giết người tốt”, Mhek đã cùng It trốn thoát khỏi đó. Để tránh sự đuổi giết của đối phương, cả hai phải lẫn trốn trong căn phòng của Mhek, vốn nằm trên một sân thượng. Trong quá trình ở gần nhau, Mhek và It bị cuốn hút và nảy sinh tình cảm với nhau… Cốt truyện tiếp diễn theo hai hướng chính: Mhek không thừa nhận tình cảm của mình trong khi It lại trung thành với tình cảm đó; đời sống đau khổ của gia đình Mhek, trong lúc mẹ và em trai vốn đã nhiễm HIV.

    Nhận định:

    Trên quan điểm cá nhân, nếu được cho điểm một bộ phim, với “Bangkok love story”, sẽ là: 10/10 cho kỹ thuật quay phim, 8/10 cho các chi tiết phụ, 7/10 cho diễn xuất… Và 2/10 cho kịch bản.

    Nếu xếp “Bangkok love story” vào các thể loại phim, đó sẽ là “hành động lãng mạn bi kịch”. Tác giả kịch bản (kiêm đạo diễn) dường như quá “tham” nội dung, bộ phim nói một cách ngắn gọn là “thừa bi kịch”. Ngoài tình cảm “bị ngăn cấm” của hai nhân vật chính, bạn còn phải thấy một người mẹ nhiễm HIV tự sát, một cô gái sầu khổ khi người yêu mình đồng tính, những cái chết, kết thúc đơn độc… Chưa bao giờ nghĩ rằng đưa nhiều bi kịch vào phim là không tốt, nó dĩ nhiên sẽ lấy được nước mắt cùng sự rung động lâu dài nơi khán giả, nhưng chỉ trong trường hợp những bi kịch đó được sắp xếp và dàn dựng đúng cách. Với “Bangkok love story”, ngoại trừ 1/3 đầu phim, bạn sẽ có cảm giác vừa chứng kiến xong bi kịch này liền bị ném sang bi kịch khác, bộ phim cường điệu một cách không cần thiết. Tình cảm của It và Mhek thật sự cũng đến quá nhanh. Nói nôm qua, bạn sẽ có cảm giác như đang đọc một fanfiction đầy rãy bi kịch nhấn chìm nhân vật. Nội dung ấy, chỉ có thấy chán nản (hoặc hơi buồn cười), chứ không thể gây “rung cảm”.

    Xem “Bangkok love story”, có cảm giác “rất tiếc”. Thật sự, chỉ cần nội dung được gọt giũa bớt, cô động hơn, chỉ cần tập trung diễn tả một câu chuyện chính – một cách tinh tế hơn, phim có thể sẽ chạm đến ngưỡng của một bộ phim nghệ thuật. Sở dĩ có thể nói như vậy, là bởi hai điều sau:

    - Phim quay rất đẹp. Đây là bộ phim thứ hai sau “Phong Nguyệt” (“Temptress Moon” – Trần Khải Ca) có thể khiến người viết phải xem đi xem lại chỉ vì phần hình ảnh của nó quá đẹp. “Bangkok love story” – thứ nhất, có được kiểu xử lý màu sắc, ánh sáng đẹp hiếm có, đặc biệt là các cảnh về đêm; thứ hai, hiếm có bộ phim nào có những góc quay đặc biệt đến vậy, kể cả những phân đoạn quay theo kiểu cường điệu phối cảnh.

    - Những chi tiết phụ rất thú vị. Poj Arnon rất chăm chúc vào những chi tiết phụ trong bộ phim, như chiếc chuông gió trước phòng Mhek, những lọ cá vàng của người em trai, diễn tả sự lạnh nhạt của It với người vợ sắp cưới chỉ bằng cách đặt máy quay giữa một song cửa… Thường thì để chú ý và sử dụng những chi tiết phụ đó một cách có hiệu quả, cần có một sự tinh tế nhất định. Thiết nghĩ, Poj Arnon chỉ cần biết giảm thiểu tính chất “angst fanfiction” trong những kịch bản sau của mình đi.

    Ngoài ra, nhạc phim khá hay (nhạc nền chính là ca khúc “I want to know, but I don’t want to ask” do Calories Blah Blah trình bày – không thích tiếng Thái lúc nói, nhưng thành giọng hát thì nghe khá hay). Phim cũng có những đoạn thú vị, trong trường hợp cắt rời khỏi cả bộ phim để thành những đoạn ngắn, chúng sẽ khiến người xem thích thú. Nếu bạn là kiểu khán giả xem một bộ phim trên nhiều phương diện, “Bangkok love story” cũng không thể gọi là không chấp nhận được.

    Thông tin thêm:

    - Theo kịch bản ban đầu, nhân vật It vốn là một cảnh sát, nhưng do kiểm duyệt của Cục cảnh sát Thái Lan, Poj Arnon đã thay đổi điều này.

    - Có thể bạn không tin nhưng diễn viên Chaiwat Tongsang, lúc đóng vai It, thật ra mới 18 tuổi (ngày sinh: 10-4-1989 ;_;)

    Links 4 ya:
    Trailer
    | OST – “I want to know, but I don’t want to ask”

    1. mol Post author

      Phim này xem để thấy “đẹp” là chính mà. Có mấy kiểu quay giống như hình chụp theo dạng cường điệu phối cảnh trên Deviantart ‘_’

      Diễn viên đẹp… Đạo diễn chắc cũng biết khai thác lợi thế diễn viên, cứ gọi là cho bạn It mặc boxer đi vòng vòng ;_;

      //Để chép vô USB rồi đưa lại cho bạn.

    2. KD

      down phim này về rồi mà vẫn chưa coi. đọc xong bài này chắc mai rảnh phải coi thử. à. vậy bạn xài Megaupload đc ko?

    3. KD

      coi xong phim ko có cảm giác gì hết. chỉ thắc mắc là sao 2 bạn vai chính cứ phải đè nhau ra giữa đường giữa xá. với lại cuối cùng cũng chả biết bạn nào bắn 2 phát súng đó.

    4. mol Post author

      Thì vậy mới nói ‘_’ Tuy nhiên với quan niệm mỹ thuật thuần túy thì phim này nhìn đẹp ;_;

    Leave a Reply

    Your email address will not be published. Required fields are marked *

    You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

    :)) :D :) :(( :( 8O :? 8) :-* X-( :P 8-| >:) =(( O:-) :x :| :"> ::secret:: ::huh:: ::cafe2:: ::clover2::