Thiên thần không thuộc về Chúa

mol Hunter X Hunter // Shounen ai/AU // KuroKura // T

chương6

PART 1

- Bịa chuyện hết, em nói dối đó…

-…

- Nhiều lắm, anh đâu có biết…

-…

- Ghê không ? Mà em không xin lỗi đâu… Em chỉ muốn giống như anh…

-…

-… Kuroro, em bay…

Và sau nụ cười nhẹ hơn nắng, cậu tung cánh.

Kurapika không trở lại nơi đó.

Mùa đã đổi, nắng vàng đi khỏi quảng trường lạ, và những giấc mơ hoàn toàn biến mất.

Kuroro lơ lửng trong đêm, không hình hài sắc thái, chàng không mơ, cũng không thể chìm vào giấc ngủ. Trạng thái hư vô kéo dài ngày này sang ngày khác, như đôi môi tan chảy trong buổi chiều gió lạnh, không cách gì cứu vãn. Bản chất nỗi đau bắt nguồn từ mất mát ? Đóa hoa đỏ, bàn tay xinh, Kurapika bé nhỏ dịu dàng… tất cả cùng tan biến, như sương khói, như chưa từng ghé qua thế kỷ này… Nỗi đau với màu vàng cô đơn nhập vào cơ thể chàng, vang dội tan nát trong trái tim chàng.

Kurapika ra đi, chỉ để lại một thiên thần – mắt đượm u sầu nơi mùa thu tàn úa. Mùa thu sáng trong không thể vãn hồi…

Kuroro không hiểu, chàng cũng không lường trước kết cục này. Đó không phải là kết thúc thích hợp dành cho khởi đầu lãng mạn kia, không phải là sự giải thoát Kuroro vẫn âm thầm mong muốn… Chàng gặp Kurapika, lẽ nào lại là sự tình cờ ? Sáng trong ấy, và đen tối phát sinh, nhất định đều có ý nghĩa nhất định, nhất định đều là số phận. Là duyên số, cậu bé kia chính là tình nhân vạn kiếp xuất hiện trước chàng, dành riêng cho chàng, chính thế… Kurapika là niềm vui, là ưu tư, là cội nguồn cảm xúc, cả vạn năm sau nhân dáng cậu vẫn sẽ tươi mới như buổi chiều hôm ấy, khát khao lứa đôi của Kuroro cũng không thể nào bị dập tắt… Đôi môi đó không thể tan chảy, cậu không thể biến mất.

“Tất cả mọi thứ của anh là của em, đừng buông tay ra… Anh muốn thấy em…”

Có một tối, giấc mơ trở lại.

Kuroro thoạt đầu vô cùng mừng rỡ, khi chàng rơi vào giấc ngủ và bắt gặp màu nắng vàng kia. Thế nhưng, máu chảy rần rật trong huyết quản và mồ hôi rịn ra khắp cơ thể, đồng thời là cảm giác ngột ngạt lo sợ, không thể nào lại do một giấc mơ đẹp gây ra.

Đó là Kurapika của chàng đang bị một thứ màu đen nuốt lấy. Trong mơ, cậu khóc. Kuroro lại không thể chạm vào những giọt nước mắt đang rơi. Chàng bất động không hiểu tại đâu, chỉ có thể đứng nhìn màu đen tai ác đang lấn dần màu nắng, cậu bé kia chìm vào đêm tối. Khuôn mặt, cơ thể cậu tối dần, chỉ có những giọt nước mắt không hiểu sao vẫn lóng lánh trước mặt Kuroro, chúng như bám trên một tấm thủy tinh lạ, hình thù rõ nét, nước mắt của cậu… Kurapika gặp nạn, cậu khóc, Kurapika mong chàng. Kuroro trong mơ không thể làm gì.

Chàng muốn đập phá giấc mơ.

Nằm trong đêm tối, khi bị nỗi đau xâm chiếm, trái tim mong mỏi một nhân dạng, tâm thức thiên thần khô héo tự bao giờ, khi cô đơn, khi buồn, khi cơ thể khao khát tình cảm, ác mộng đến vào thời điểm ấy sẽ mang tính hiện thực rõ nét. Những giấc mơ mang tính hiện thực không thể bị đập phá, chỉ có thể chịu đựng nó, van nài nó, chỉ có thể yếu đuối mong một sự cứu vớt từ quyền năng tối cao…

Kuroro không thích Đấng Tối Cao. Chàng có thể rên rỉ, nhưng chính tay chàng phải tự tay cứu cậu, và cứu bản thân mình.

Mỗi cơn ác mộng đều tạo nên dự cảm. Nhất là, đã lâu rồi Kuroro không được gặp người yêu, ác mộng kia làm chàng có cảm giác đã mất cậu vĩnh viễn… Kurapika có sống gần quảng trường đó không ? Tại sao chàng đã đi khắp thành phố ấy mà vẫn không tìm thấy cậu…?

Ngồi lặng trong phòng, ngoài hành lang là những khuôn mặt kì quái, những đôi cánh trong suốt như bóng ma, những nụ cười hạnh phúc Kuroro không sao hiểu nổi… Chàng là kẻ ở bên lề mọi thứ, ngu ngơ trước câu chuyện đồng loại, dửng dưng với hạnh phúc thiên đường, còn hương thơm trong căn phòng này, âm nhạc du dương trong căn phòng này, chính là dấu hiệu mất đi người yêu, Kuroro hoàn toàn không muốn đối diện.

Phải làm cách nào để nhìn thấy cậu ?

Kuroro ngồi xuống chiếc ghế đẹp. Xung quanh chàng là hàng nghìn thiên thần khác, đại sảnh đường sáng rực, thi thoảng lại có cái gì đó lấp lánh, chiếc ghế thật êm, tiếng lao xao ngập đầy. Buổi họp định kỳ sắp bắt đầu.

Khi một thiên thần cấp cao nào đó đứng dậy phát biểu, Kuroro cũng nhắm mắt, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, vẫn mong sẽ gặp Kurapika mỉm cười trong nắng, hoặc những giấc mơ xúi giục hành động đen tối…

- Này…

Ai đó vỗ vai chàng, là tên thiên sứ bên cạnh, rồi hắn nói, vẻ nghiêm túc quen thuộc, một câu đại loại như “Đại Thiên Sứ đang phát biểu, ngài nên nghe…” Kuroro nhìn qua không tỏ vẻ gì. Không có gì khác biệt so với những lần trước… Tên này đang cầm một cuốn sách khổ lớn, nhưng có vẻ khá mỏng, trong giống một tập hồ sơ, bìa vàng nhạt, mấy trang giấy – cũng màu vàng – lấp ló bên trong, chúng khiến Kuroro chú ý hơn là bài phát biểu đang diễn ra.

- Ngươi thuộc bộ phận Lưu Trữ Thông Tin à ? – Kuroro hỏi, cũng chẳng có chủ ý gì, có lẽ do màu sắc cuốn sách gây cho chàng cảm giác là lạ.

- Thưa không, tôi là một trong các thiên sứ cai quản linh hồn. Ngài là Kuroro Lucifer đúng không ? – Rồi như thấy Kuroro chú ý đến cuốn sách, hắn nói thêm – Đây là danh sách các linh hồn sẽ đến trong chiều nay, chúng tôi sẽ tạm tiếp quản rồi đưa đến Địa Ngục các trường hợp bắt buộc…

Hắn vừa nói, vừa lật lật cuốn sách, như muốn cho Kuroro tường tận. Biết rõ sự tình, Kuroro bắt đầu giảm hứng thú,… cho tới khi chàng thoáng thấy khuôn mặt Kurapika trên một trang sách vừa lướt qua.

- Cho ta mượn một lát được không…?

Tên kia ngạc nhiên, hơi lưỡng lự chút ít, nhưng rồi cũng đưa cuốn sách cho chàng. Kuroro cầm lấy, tìm đến trang có hình Kurapika,… Chàng tỏ ra điềm đạm như đang quan sát thứ hồ sơ tẻ nhạt, khuôn mặt cậu không có gì thay đổi so với cách đây mấy tuần… Trên trang sách có ghi địa điểm, ngày giờ, giết người rồi tự sát, nơi đến: Khu số 2, Địa Ngục.

- Người phục trách hết tất cả danh sách này…?

- Vâng, công việc của chúng tôi cũng rất cực, nhưng chắc là không bằng những Chiến Binh như ngài…

- Thế à…?

Kuroro ngồi im lặng suốt buổi họp, những suy nghĩ lướt qua như bão nổi, nhưng không hình thành nỗi bất cứ âm mưu hoàn hảo nào. Đó chính là giấc mơ, Kurapika đang khóc…

Không cần đến kế hoạch… Chiến công rực rõ huy hoàng với tội nghiệt bất dung liệu có gì khác nhau ? Giọng âm vang của vị đại thiên sứ, chiếc ghế êm ái chàng đang ngồi, đại sảnh đường sáng rực, căn phòng thơm ngát, cả những khuôn mặt bay bay ngang cửa… cứ như sương mù, hay khói nhạt, chẳng chút liên can đến con người Kuroro. Kurapika đưa một bàn tay ra, nở một nụ cười, hoặc chỉ cần tóc cậu vô tình lay lay trong gió… đó mới chính là nguồn cơn sự sống, là niềm vui mà chàng mong mỏi, là thứ chàng muốn hy sinh tất cả để có thể chở che. Cậu chết ? Rồi xuống cái nơi ngục tù tối tăm kia ? Kuroro nghĩ mãi mà không thể hình dung ra tình tiết cơn ác mộng… Thật gọn nhẹ, sẽ như vậy, dù cho sau đó có là gì…

Cuối buổi họp, làm như vô tình, Kuroro đi theo tên thiên thần đang nắm sổ tử có tên Kurapika. Chàng nghĩ mù quáng, không cần đắn đo gì, mọi sự tới đâu sẽ hay tới đó.

Hắn đã té gục, có thể là vài giờ, kèm theo đó là việc làm lạc mất một số lượng lớn linh hồn phải tiếp nhận trong chiều hôm nay. Kuroro giấu kẻ bất động vào một góc trong kho chứa dụng cụ kỹ thuật, thuộc khu vực chàng trực thuộc. Phải chắc chắn rằng không ai có thể tìm ra hắn cho tới khi chàng xong xuôi mọi chuyện, nếu không mọi thứ sẽ tiêu tùng, chàng sẽ bị bắt trước khi gặp được tình nhân. Sau đó là một cuộc đào tẩu, mang theo cậu, đi xa…

Bay khỏi Thánh điện, không ai ngăn cản, Kuroro lướt trong không trung, cảm thấy mình mù quáng, u tối, rạng ngời, ngập đầy yêu thương. Chàng bay, đôi mắt đen như đã nhìn thấy Kurapika, kèm theo đó là nóng vội, nguyện cầu, những dự cảm…

Kurapika sống ở thành phố kế bên. Một thành phố nhỏ, có thể đi xe buýt đến quảng trường kia, vé xe bằng giá ba cây kem, đã có lần cậu nói… Khoảng một giờ nữa sẽ đến thời điểm ghi trong sổ tử.

Kuroro nắm chặt bàn tay, mồ hôi rịn ra, hệt như cái đêm chàng thấy cậu khóc. Phải tự nhủ, không sao, không sao, lâu nay chàng vẫn luôn gặp may mắn, trong mọi cuộc chiến. Mơ, Kuroro phải mơ, thấy mình được cùng cậu, cả hai ngồi dưới tán cây mùa thu, Kuroro ôm cậu vào lòng, Kurapika nở một nụ cười, khắp nơi nơi là nắng dịu dàng buông. Đó sẽ là khoảnh khắc đẹp nhất đời chàng. Vào giây phút rạng ngời ấy, trong thời điểm hạnh phúc ấy, chắc chắn sẽ có tưng bừng, cứu rỗi, tình yêu thăng hoa. Sẽ là một kết cuộc đẹp, vừa vặn với nụ hôn khởi đầu…

Ác mộng sẽ bị xóa sổ.

Chính là nơi này.

Kuroro đứng giữa không trung, quan sát tòa nhà ngay trước mặt, chàng thấy cổ họng khô đắng,… Trong không khí có hương vị của người yêu… Kurapika sống ở một nơi cao như thế này, có thể đã có lần, cậu vô tình nhìn thấy Kuroro bay ngang qua, và hướng theo với ánh mắt trìu mến ?

Kuroro nặng mắt, cố xác định vị trí cậu đang ở, không còn bao lâu…

Cuối cùng chàng nhìn thấy, ổ cửa kính của căn hộ thứ hai nằm về phía đông, Kurapika đang ở bên trong, có tiếng la hét dữ dội.

  1. Leave a comment



    :)) :D :) :(( :( 8O :? 8) :-* X-( :P 8-| >:) =(( O:-) :x :| :"> ::secret:: ::huh:: ::cafe2:: ::clover2::